VĨNH VIỄN RỜI XA ANH FULL
Chương 5
7
Tôi về nước cũng đã được một thời gian.
Nghĩ lại lúc ra nước ngoài vội vàng, vẫn còn khá nhiều đồ đạc để ở nhà họ Giang.
Hôm nay rảnh rỗi, tôi quyết định quay lại lấy.
Người ra mở cửa là dì Lâm – quản gia của nhà họ Giang.
Năm tôi chín tuổi thì được nhận nuôi vào nhà họ Giang.
Lúc đó Giang Tự Ngôn mười ba tuổi.
Cha mẹ của anh đã mất trong một vụ tai nạn xe.
Ông nội Giang thì luôn bận rộn với công việc công ty.
Từ nhỏ đến lớn, tôi và anh đều do dì Lâm chăm sóc.
Sau khi chào hỏi dì vài câu, tôi chuẩn bị rời đi thì Giang Tự Ngôn về tới.
Bước chân anh có phần gấp gáp, như thể vừa vội vã chạy về.
Anh cởi áo khoác vest, ánh mắt chạm vào tôi, bình thản lên tiếng:
“Ăn cơm xong hãy đi.”
Dưới ánh mắt mong chờ của dì Lâm, tôi lại đặt đồ xuống.
Trong lúc dì Lâm nấu ăn, tôi và Giang Tự Ngôn ngồi im lặng trên sofa.
Anh liếc qua túi xách của tôi, giọng lạnh nhạt vang lên:
“Con gấu bông đó… em không mang đi à?”
Nghe câu đó, tôi hơi khựng lại.
Con gấu bông đó là món quà đầu tiên Giang Tự Ngôn tặng tôi khi tôi mới về nhà họ Giang.
Ngày trước tôi quý nó vô cùng, tối nào cũng ôm ngủ.
Dù một bên bị rách một chút, tôi vẫn chẳng nỡ vứt.
Trước khi quan hệ giữa tôi và anh rạn nứt, anh từng trêu đùa:
“Em định giữ nó cả đời thật à?”
Tôi khi đó cười hồn nhiên: “Tất nhiên rồi, đây là món quà anh trai tặng mà.”
“Không mang đâu.” Tôi đáp khẽ.
“Là không mang nổi, hay không muốn mang?”
Yết hầu Giang Tự Ngôn khẽ chuyển động, ánh mắt dán chặt vào tôi:
“Anh nhớ em từng rất thích nó mà.”
“Không muốn.” Tôi im lặng vài giây rồi bình tĩnh nói:
“Thứ từng rất thích… không có nghĩa bây giờ vẫn thích.”
“Giống như anh vậy.”
Bàn tay thả lỏng bên người anh siết lại thành nắm đấm.
Anh hít một hơi thật sâu, mắt hơi đỏ:
“Đúng, là thứ mà em có thể dễ dàng vứt bỏ.”
Tôi cụp mắt xuống, giọng nhẹ nhàng:
“Anh, trước kia là em không hiểu chuyện.”
Giang Tự Ngôn mím môi, không nói gì.
Một lúc sau, anh lên tiếng.
Giọng anh trầm khàn, chất chứa nỗi đau bị đè nén:
“Giang Thính, là em chủ động trêu chọc anh trước.”
“Chỉ một câu ‘không hiểu chuyện’ là xóa sạch hết sao?”
Nói như thể tôi là kẻ bạc tình tệ bạc vậy.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ hỏi:
“Anh muốn em làm gì thì mới thấy hài lòng?”
【Em gái đừng giả vờ ngây thơ nữa, ý của anh trai rõ ràng rồi – em trêu chọc anh ấy thì phải chịu trách nhiệm.】
【Anh ấy trước giờ cũng đâu thật sự đối xử tệ với em, sao em không cho anh ấy một cơ hội chứ?】
【Mau nói rõ chuyện giữa em và Chu Cận đi, đừng để hiểu lầm kéo dài thêm nữa.】
Giang Tự Ngôn nhìn tôi chăm chú, môi mấp máy như muốn nói lại thôi.
May mà lúc đó dì Lâm đi ra, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt giữa chúng tôi.
Ăn xong bữa cơm đó, tôi gần như chạy trốn khỏi nhà họ Giang.
8
“Sao đi lâu thế?”
Vừa về đến nhà, tôi đã thấy Chu Cận nhìn mình với ánh mắt đầy ai oán.
Tôi bước tới ôm lấy anh, thở dài:
“Dì quản gia hồi xưa nấu cơm, em không tiện bỏ đi giữa chừng.”
Chu Cận vừa cởi cúc áo tôi vừa hỏi:
“Anh trai em cũng ở đó à?”
“Nói gì với anh ta?”
“Không có gì quan trọng, chỉ mấy chuyện vặt thôi.”
Chu Cận nâng mặt tôi lên, cúi xuống hôn mạnh một cái.
“Thính bảo bối, sau này đừng gặp riêng anh trai em nữa.”
Đúng là một bình giấm chua di động.
“Biết rồi.”
Đêm khuya.
Tôi và Chu Cận bị đánh thức bởi một cuộc gọi lạ.
Tôi vừa tắt máy, đối phương lại gọi tiếp.
Lo có chuyện gấp, tôi đành bắt máy.
Vừa áp điện thoại lên tai, giọng nam quen thuộc đã vang lên:
“Thính Thính, là anh – Tống Kỳ Niên đây.”
“Anh trai em uống say rồi, em có thể đến đón anh ấy được không?”
Tôi không do dự, lập tức từ chối:
“Em không tiện lắm đâu anh Kỳ Niên, phiền anh đưa anh ấy về giúp em nhé.”
“Đợi đã!” – Đầu dây bên kia vang lên giọng nói có phần gấp gáp – “Là anh trai em nằng nặc đòi gặp bằng được, em qua gặp anh ấy một chút đi.”
“Anh Kỳ Niên, anh trai em đâu phải con nít nữa.”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Chu Cận kéo vạt áo tôi lên, chẳng thèm hỏi han gì, đã đè tôi xuống.
“Thính bảo bối, xem ra em còn nhiều sức lắm đấy. Mình chơi thêm hiệp nữa nhé?”
9
Sau một đêm bị Chu Cận “hành”, đến khi tôi tỉnh lại thì trời đã gần trưa.
Tôi đang định ra ngoài ăn trưa
thì Giang Tự Ngôn không biết từ đâu bất ngờ xuất hiện, túm chặt cổ tay tôi, ép tôi dựa lưng vào cửa.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, từng tơ máu hiện rõ, ánh nhìn sắc như dao:
“Thính Thính, sao tối qua em không đến?”
Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp thốt ra thì anh đã khàn giọng nói tiếp:
“Thính Thính, em quên rồi sao? Trước kia em từng nói… nếu anh uống say ở bên ngoài, em sẽ đến đón anh về.”
Câu đó… đúng là tôi đã từng nói.
Khi ấy tôi vừa đậu vào cấp ba, còn anh thì đã bắt đầu gánh vác công việc gia đình.
Những buổi xã giao gần như chiếm hết thời gian của anh.
Tối nào anh cũng say xỉn về nhà.
Vậy mà, dù có khuya đến đâu, tôi cũng sẽ ngồi đợi anh trong phòng khách.
Một lần anh về muộn, thấy tôi chưa ngủ, liền bất đắc dĩ nói:
“Về sau đừng đợi anh nữa, buồn ngủ thì ngủ trước đi.”
Tôi nắm lấy tay áo anh, kiên định nói:
“Anh, sau này để em đi đón anh nhé.”
“Như vậy, dù anh có say rượu bên ngoài, cũng sẽ không mất mặt vì có em ở bên.”
Lúc đó, Giang Tự Ngôn mỉm cười, gật đầu.
Thế nhưng, anh chưa từng để tôi thực hiện lời hứa đó một lần nào cả.
Tôi gỡ tay anh khỏi cổ tay mình, bình tĩnh nói:
“Anh, đó là chuyện của trước kia. Giờ em có cuộc sống riêng rồi.”
“Em có cuộc sống riêng… thế còn anh thì sao?”
Anh hít sâu một hơi, như thể đang miễn cưỡng nuốt xuống cảm xúc nào đó:
“Kể từ khi em ra nước ngoài, anh lúc nào cũng thấy thiếu vắng, trống rỗng,
trong đầu cứ quanh quẩn hình ảnh hôm đó… ngày anh đuổi em đi.”
“Khi nghe từ Tống Kỳ Niên rằng em sắp về nước, anh mất ngủ suốt đêm, nghĩ mãi nên làm gì để bù đắp cho em.”
“Anh không ngờ em lại có bạn trai…
Anh nhìn em đưa cậu ta về chung cư, trong lòng ghen đến phát điên.
Anh đã đợi em dưới nhà mấy tiếng đồng hồ.”
“Thính Thính, anh thừa nhận… anh thích em rồi.”
Tôi cười lạnh, mỉa mai:
“Anh quên rồi à? Trước kia anh từng nói thẳng – anh em nuôi mà yêu nhau thì thật ghê tởm.”
Cơ thể Giang Tự Ngôn khựng lại trong thoáng chốc.
Khi tôi đưa Chu Cận – bạn trai giả – về nhà, bị Giang Tự Ngôn cưỡng hôn, anh như biến mất khỏi thế giới tôi.
Vài ngày liền không về nhà.
Tôi không cam tâm, liền tìm đến hội sở mà anh hay lui tới.
Khi đến nơi, cửa phòng đang khép hờ, bên trong làn khói thuốc dày đặc, mấy người đang tụ tập đánh bài.
Ai đó bật cười trêu ghẹo:
“Nghe nói dạo này có chuyện hot lắm, nuôi em gái mà em gái lại thích mình. Nhà Lục Phong ấy, đúng là rối rắm.”
Người vừa nói là Cố Nhiên, bạn thân của Lục Phong.
Anh ta tỏ vẻ ghê tởm:
“Em gái mà yêu anh trai mình, đúng là buồn nôn thật sự.”
“Chỉ có đầu óc biến thái mới có thể yêu anh trai mình thôi.”
“Giang Tự Ngôn này, nhà cậu cũng có cô em nuôi Thính Thính kia mà,
cậu thấy sao?”
Sắc mặt Giang Tự Ngôn khẽ sững lại một chút,
anh cau mày:
“Dù là anh trai thích em gái hay em gái thích anh trai, đều rất ghê tởm.”
Cố Nhiên gật đầu:
“Chuẩn, tôi cũng nghĩ thế. Lục Phong chắc sợ chết khiếp rồi.”
(Đã hết truyện)
Muốn Hạnh Phúc Với Người Khác, Xin Đừng Dẫm Lên Tôi (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
1
Lúc đứng đợi Cố Chuẩn Niên ở sân bay, tôi đã để ý đến hai mẹ con kia.
Người mẹ xinh đẹp, dịu dàng toát ra từ khóe mắt chân mày.
Cậu bé thì rụt rè, níu lấy vạt áo mẹ, mắt lại không rời món đồ treo trên túi tôi.
Đó là một con khỉ vải nhỏ, Cố Chuẩn Niên từng mua tặng tôi trong chuyến trăng mật. Đã hơi cũ, nhưng tôi vẫn luôn mang theo bên mình.
Cậu bé tò mò kéo thử, con khỉ phát ra tiếng “vo vo”.
Người mẹ hơi ngại, kéo con lại, nhẹ giọng dỗ:
“Đó là đồ của cô kia, ngoan nào, đợi ba về rồi mua cho con.”
Cậu nhóc bướng bỉnh lườm tôi, vẫn không rời mắt khỏi con khỉ vải.
Người mẹ chỉ biết xoa đầu bé, dẫn bé sang chỗ khác.
Tôi thấy lòng chua xót, vô thức đưa tay xoa bụng mình.
Tôi suýt nữa đã được làm mẹ rồi.
Nửa tháng trước, tôi bị ngã và mất con.
Tôi và Cố Chuẩn Niên đã kết hôn năm năm, cả hai đều mong có một đứa trẻ.
Mỗi mùa hè anh đều đi công tác một tháng, nhưng tôi nghĩ lần này sẽ khác.
Tôi đã hy vọng anh sẽ ở lại bên tôi, ít nhất là vào lúc tôi yếu đuối nhất.
Nhưng anh chỉ nhìn tôi áy náy:
“Giang Thanh, vé máy bay đặt từ tháng trước rồi.”
“Tại sao người khác không đi thay anh được? Em như thế này mà anh vẫn đi sao?”
Anh im lặng thật lâu, cuối cùng chỉ lắc đầu.
Bảo không giận là nói dối.
Tôi thực sự muốn biết công việc gì có thể khiến một người chồng bỏ mặc vợ vừa sả//y thai mà vẫn phải đi.
Vì vậy, tôi tìm cò vé, mua chuyến bay sớm hơn một chuyến.
Trong lòng vẫn còn lo sợ, sợ anh nhìn thấy tôi sẽ giận.
Nhưng tôi chỉ muốn ở gần anh, giờ là lúc tôi yếu đuối nhất.
Chuyến bay hạ cánh, người đến đón mỗi lúc một đông.
Tôi đứng mép ngoài, ôm lấy cái bụng vẫn còn đau âm ỉ.
Cố Chuẩn Niên cao lớn, vừa xuất hiện đã rất nổi bật.
Tôi định giơ tay vẫy gọi, thì một tiếng trẻ con lanh lảnh vang lên:
“Ba ơi!”
Cậu nhóc kia lao vào lòng anh, như một mũi tên rời dây.
Cố Chuẩn Niên cười rạng rỡ, dang tay đón lấy cậu bé, bế bổng lên cao.
Rồi tay kia, anh nắm lấy tay người phụ nữ kia thật tự nhiên.
Tôi nghe tim mình đập dồn, cơn đau bụng như lan ra toàn thân.
Cậu bé ôm cổ anh, nũng nịu nói:
“Ba chưa hôn mẹ kìa!”
Cố Chuẩn Niên cúi xuống, ánh mắt vô tình liếc thấy tôi.
Anh sững lại, còn người phụ nữ thì đã mỉm cười hôn lên môi anh.
Tôi chế//t lặng, trong đầu chỉ còn một tiếng gào điếc tai:
Cô ta còn thành thục hơn tôi nhiều lắm.
2
Vài phút sau, tôi và Cố Chuẩn Niên đứng đối mặt nhau ngoài sân bay.
Không xa là hai mẹ con kia, lặng lẽ nhìn về phía chúng tôi.
Tay tôi bị anh nắm đến đau nhói, tôi phải cố sức mới giật ra được.
Sắc mặt anh trầm xuống:
“Em theo đến đây làm gì?”
Tôi bật cười – khi người ta quá giận, quả nhiên chỉ có thể cười.
“Đi công tác à? Cố Chuẩn Niên, anh không định giải thích trước sao?”
Anh do dự liếc nhìn hai người kia, trán đã lấm tấm mồ hôi:
“Hồi trước anh từng... đi hiến tinh trùng. Sau đó cô ấy tìm đến anh.”
Cô ấy tên là Long Hiểu Đồng, chủ một tiệm hoa.
Còn cậu bé cứ gườm gườm tôi từ nãy đến giờ là Long Nguyên Châu.
Nghe thấy cái tên đó, tôi như bị đóng băng.
“Nguyên Châu… Châu Châu... Cố Chuẩn Niên, sao anh dám?”
Hồi mới cưới, chúng tôi từng viết những cái tên yêu thích lên giấy.
Anh nhìn hai cái tên tôi viết, cười rất dịu dàng.
“Nếu là con trai thì đặt là Nguyên Châu, con gái thì là Nguyên Noãn.”
Rõ ràng anh cũng nhớ lại, ánh mắt tránh né, sắc mặt tái nhợt.
“Giang Thanh, anh không nghĩ nhiều đến vậy...”
Anh kể rằng Long Hiểu Đồng chỉ liên hệ sau khi sinh con.
Đứa trẻ sinh thiếu tháng, sức khỏe yếu, thường xuyên phải vào viện.
“Lúc ấy cô ấy chỉ muốn anh biết có đứa con như vậy, tưởng không cứu nổi nữa rồi.”
Nhưng đứa trẻ vẫn sống sót.
“Cô ấy muốn anh thi thoảng đến chơi với bé, để bé không nghĩ là mình không có ba.”
Tôi lạnh toát từ trong lòng.
Tính theo thời gian, thì từ lúc chúng tôi kết hôn, mọi chuyện đã âm thầm diễn ra sau lưng tôi.
“Thảo nào năm nào cũng phải 'đi công tác' một tháng...”
Anh thở dài:
“Anh chỉ đi vào mùa hè để ở cạnh con thôi, ngoài thời gian đó thì không liên lạc.”
Tôi đưa tay muốn lấy điện thoại anh.
Anh lại bất ngờ né tránh.
Bình thường điện thoại anh vứt lung tung, tôi muốn xem lúc nào cũng được.
Mãi đến bây giờ, tôi mới nhận ra, chiếc điện thoại anh đang cầm – tuy là cùng kiểu – nhưng màu khác, vỏ sau là một tấm ảnh gia đình.
Máu dồn lên não trong nháy mắt.
Tôi không nghĩ ngợi, giơ tay tát anh thật mạnh.
“Ba ơi!”
Long Nguyên Châu gào to, vùng khỏi vòng tay anh, lao thẳng về phía tôi.
Cái đầu nhỏ ấy va mạnh vào bụng tôi.
Đau – chưa bao giờ tôi đau như thế.
3
Tôi được đưa đến bệnh viện gần đó cấp cứu.
Suốt quá trình kiểm tra, mồ hôi ướt đẫm trán và lưng, tôi cắn răng ôm chặt lấy bụng.
Cố Chuẩn Niên hoảng loạn bế cậu bé, nhưng cậu vẫn vùng vẫy, giẫm chân đá tôi không ngừng.
Miệng còn la hét:
“Không được đánh ba cháu, đồ đàn bà xấu xa!”
Cậu ta gào như vậy từ lúc rời sân bay đến giờ.
Ai nấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, còn Cố Chuẩn Niên thì không nói một lời thanh minh cho tôi.
Long Hiểu Đồng cuống quýt ôm con ra ngoài.
Vài phút sau, cô ta quay lại một mình, rõ ràng đã đoán được tôi là ai.
Nhưng hai người họ lại như đã bàn bạc từ trước, chẳng ai buồn lên tiếng vạch trần điều gì trước mặt người ngoài.
Bác sĩ dặn tôi phải nằm nghỉ rồi khép cửa rời đi.
Cố Chuẩn Niên định đỡ tôi dậy, tôi lạnh mặt hất tay anh ta ra.
Sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại.
Anh ta quay sang Long Hiểu Đồng:
“Em đưa Châu Châu về trước đi, để anh nói chuyện với cô ấy.”
Chỉ một câu đã cho thấy rõ lập trường của anh ta lúc này.
Hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi cũng tan thành mây khói.
Thế mà Long Hiểu Đồng lại không chịu đi, cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương:
“Tôi biết chị không thể chấp nhận được, nhưng tôi không có ý gì cả… chỉ là muốn con có một tuổi thơ trọn vẹn.”
“Chúng tôi vẫn luôn nói với nó rằng ba chỉ đi làm xa, mỗi năm chỉ có thể về thăm vào kỳ nghỉ hè...”
Vừa nói cô ta vừa quỳ sụp xuống:
“Xem như tôi cầu xin chị, xin chị đừng nói gì với thằng bé.”
Trong phòng bệnh còn có những bệnh nhân và người nhà khác, ánh mắt tò mò dần đổ dồn về phía chúng tôi.
Có người nhỏ giọng thì thầm:
“Người nằm trên giường là tiểu tam à? Cũng ngạo mạn thật đấy.”
Cố Chuẩn Niên nghe thấy, nhưng chỉ nhíu mày, chẳng nói một câu biện hộ.
Tôi nhìn bộ dạng yếu ớt đáng thương của Long Hiểu Đồng, cũng chẳng ngạc nhiên khi cả phòng đều đứng về phía cô ta.
Những lúc như vậy, tôi chỉ có thể dựa vào chính mình.
Tôi ngồi thẳng dậy, từng ngón tay một gỡ tay cô ta đang bấu lấy ga giường.
“Tôi và anh ta kết hôn đã năm năm rồi. Còn con trai của các người thì mấy tuổi?”
4
Trong khoảnh khắc, mọi ánh mắt sắc như kim trong phòng đều đổ dồn về phía Cố Chuẩn Niên.
Long Hiểu Đồng đã quỳ rạp xuống sàn, run rẩy không dám ngẩng đầu.
Tôi rút kim truyền khỏi tay, bước xuống giường, đầu vẫn còn hơi choáng váng.
Giống như chỉ có khi tuyệt vọng đến tột cùng, con người ta mới có thể trưởng thành trong chớp mắt.
Tôi chưa từng nghĩ mình có thể nói năng đanh thép đến thế.
“Năm năm hôn nhân, năm nào anh cũng đi công tác một tháng vào mùa hè.”
“Ngay cả lần này, tôi vừa sả//y thai xong, anh vẫn bỏ đi vì cái gọi là ‘công tác’.”
“Thì ra anh đã có một đứa con lớn như vậy, Cố Chuẩn Niên, tôi không biết anh lại là bậc thầy quản lý thời gian đấy.”
“Còn cô nữa…”
Tôi gườm gườm nhìn Long Hiểu Đồng:
“Cô chọn đại một mẫu trong ngân hàng tinh trùng, mang thai xong còn mò đến tìm chủ?”
“Cô nói không có ý gì à? Vậy hôn chồng người ta giữa chốn đông người là có ý gì?”
Giọng tôi càng lúc càng lớn:
“Ở những chỗ tôi không nhìn thấy, ai biết hai người còn diễn cái trò mèo gì nữa?”
“Giang Thanh, cô—!”
Tôi không thể ngờ, người luôn im lặng nãy giờ – Cố Chuẩn Niên – lại đột nhiên lớn tiếng, chắn trước mặt cô ta.
Người đàn ông từng yêu tôi ba năm, cưới tôi năm năm, giờ lại bảo vệ một người phụ nữ khác trước mặt tôi.
“Hiểu Đồng không muốn giành giật gì với em cả, chúng tôi chỉ vì đứa nhỏ thôi.”
Tôi không thể hiểu nổi làm sao anh ta có thể mặt dày đến mức nói ra mấy lời đó.
Một tay ôm chặt người phụ nữ sau lưng, một tay lại nói với tôi bằng giọng điệu dịu dàng như thể chưa có gì xảy ra.
“Mỗi năm chỉ có một tháng thôi, còn lại cả đời anh đều dành cho em.”
“Chờ Châu Châu đủ mười tám tuổi, bọn anh sẽ nói rõ mọi chuyện với nó.”
Từ sau lưng anh ta, Long Hiểu Đồng cũng dè dặt lên tiếng:
“Chỉ một tháng thôi mà… chờ con lớn, em sẽ không làm phiền chị nữa.”
Là “chị”, không phải “các người”.
Ý tứ được giấu kín trong lời cô ta, tôi nghe rõ mồn một.
Long Nguyên Châu đẩy cửa chạy vào, lao thẳng vào lòng Long Hiểu Đồng.
Cậu ta cầm theo con khỉ vải của tôi, lắc lắc trước mặt tôi với vẻ thách thức.
Cố Chuẩn Niên nhận ra, vội nhíu mày định giật lại.
“Đó là đồ của cô ấy, trả cho cô, Châu Châu ngoan nào.”
Tôi đã đứng dậy, lạnh lùng nhìn đứa trẻ đang vặn vẹo trong lòng cô ta.
“Không cần, cứ giữ lấy đi. Nhỏ vậy mà tay chân đã không sạch sẽ, quả nhiên chỉ có mẹ là không đủ.”
Cố Chuẩn Niên vươn tay kéo tôi, tôi như bị điện giật mà đẩy mạnh anh ta ra.
“Đừng chạm vào tôi! Sau này khi trời nổi sấm sét thì nhớ tránh xa tôi ra một chút.”
“Cũng chẳng cần lén lút nữa đâu, anh chẳng còn gì để tôi tranh giành cả.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰