TỪNG BƯỚC LỪA DỐI
Chương 8
Truyền thông chưa đến nơi, nhưng câu chuyện đã xuất hiện trên tất cả các mặt báo – theo kiểu không thể nào bẽ mặt hơn.
Cái chết xã hội – đôi khi còn đau hơn cái chết thật.
Những việc sau đó, đều do Chu Diên xử lý.
Anh không chấp nhận hòa giải. Với kiến thức và khả năng của mình, anh khiến Tần Vũ Vi phải ngồi tù mấy năm.
Tôi và Chu Diên sống một cuộc đời bình dị, yên ổn, và hạnh phúc.
An An cũng chính thức bước vào tiểu học.
Ngày hội gia đình ở trường, trời rất nóng. Cô giáo đặt đồ ăn nhẹ và trái cây cho cả lớp.
Người giao trái cây hôm đó là một gương mặt quen thuộc – Thẩm Khoát.
Mất đi cuộc sống hào môn, anh ta cuối cùng cũng trở thành người giao hàng đúng như lời nói dối năm xưa của chính mình – dậy sớm về khuya, chạy xe trong gió nắng.
Nắng nóng làm môi và má anh ta bong tróc, chẳng còn chút dáng vẻ công tử lịch lãm năm nào.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi.
Vừa đặt túi trái cây xuống đã định quay đi, nhưng chần chừ một lúc lại khựng bước.
Tôi biết, anh ta muốn nhìn An An một cái.
Chu Diên dắt An An từ xa đi tới, vừa định lên tiếng thì An An đã cắt ngang:
“Ba ơi, mình đi ăn trái cây đi!”
Nói xong liền kéo tay Chu Diên rẽ sang hướng khác.
An An có thấy Thẩm Khoát không thì tôi không rõ.
Nhưng con đã lớn rồi, có quyền lựa chọn của riêng mình, và tôi không muốn can thiệp.
Tôi bỗng nhớ lại câu từng nói với Thẩm Khoát:
“Người phụ bạc tình cảm chân thành… sẽ phải nuốt một vạn cây kim.”
[Phiên ngoại]
12.
Khi được nhà họ Thẩm nhận lại, Thẩm Khoát vừa phấn khích vừa sợ hãi.
Anh ta biết cha mẹ nuôi không phải cha mẹ ruột, nhưng khi ông bà Thẩm ngồi trước mặt – đeo đồng hồ đắt tiền, lái xe sang và sống trong biệt thự – anh ta bỗng không biết phải làm gì.
Anh ta từng nghĩ: cuối cùng cũng có thể cho Hải Đường một cuộc sống tốt.
Nhưng điều kiện mà cha ruột đưa ra lại khiến anh ta do dự rất lâu: phải liên hôn với nhà họ Tần, mà Tần Vũ Vi – thiên kim tiểu thư nhà họ Tần – lại không thể sinh con.
Anh ta không nỡ bỏ rơi Hải Đường và đứa con còn chưa chào đời. Nhưng sau cùng, anh ta càng không thể buông tay cơ hội đổi đời.
Hải Đường đang mang thai, cuộc sống trước mắt thì không đủ để nuôi một đứa trẻ.
Nếu đưa đứa bé về nhà họ Thẩm, lấy lý do con cháu trong họ và cho làm con nuôi thì sao?
Như vậy gánh nặng của Hải Đường sẽ nhẹ hơn, Tần Vũ Vi cũng sẽ vui.
Anh ta chỉ còn cách quyền thừa kế của nhà họ Thẩm một bước.
Chỉ cần nhẫn nhịn thêm một chút, sau này ly hôn với Tần Vũ Vi, anh ta có thể danh chính ngôn thuận rước Hải Đường vào nhà.
Tất cả đều quá hoàn hảo.
Chỉ là… anh ta phải giấu giếm Hải Đường.
Vì thế, anh ta giả vờ làm shipper, ban ngày tiếp khách nhà họ Thẩm, tối thay đồ sang bộ đồng phục giao hàng quay về phòng trọ.
Dỗ cho Hải Đường ngủ rồi lại quay về nhà họ Thẩm, ôm lấy Tần Vũ Vi mà ngủ.
Về phần đứa trẻ, lấy cớ không đủ điều kiện nuôi nên đưa về nhà họ Thẩm là được.
Anh ta nghĩ mọi thứ quá lý tưởng.
Nhưng không ngờ – luật sư hợp tác lâu năm với Tần Vũ Vi lại chính là sư phụ của Hải Đường.
Khi bị Hải Đường chất vấn trong căn phòng trọ nhỏ bé kia, anh ta đã mơ hồ cảm nhận được:
mình sẽ mất cô ấy mãi mãi.
13.
Lần đầu tiên Chu Diên gặp Hải Đường là khi cô mới vào làm nhân viên hành chính trong văn phòng luật.
Với tấm bằng cử nhân luật, muốn có chỗ đứng ở một công ty luật lớn thật sự rất khó.
Có khi phải phấn đấu mười năm mới được nhận một vụ kiện dân sự nhỏ.
Một lần, khi đang pha cà phê ở phòng trà, anh tình cờ nghe thấy Hải Đường nói chuyện với đồng nghiệp, biết cô có một người bạn trai đã yêu nhiều năm.
Lúc đó, mỗi ngày gương mặt cô đều rạng rỡ như ánh nắng.
Cho đến một hôm, cô gõ cửa văn phòng của anh.
Hải Đường nói muốn học việc với anh, ban đầu Chu Diên – người quen làm việc một mình – định từ chối.
Nhưng khi cô ấy khẽ xoa bụng và cười ngượng ngùng:
“Em muốn vì bạn trai và con mà có một tương lai tốt hơn. Em sẵn sàng bắt đầu từ pha trà, in tài liệu, miễn là được học.”
Chu Diên nhất thời không tìm ra lý do để từ chối.
Dù trong lòng anh có chút nghi ngờ về việc sinh con khi chưa kết hôn, xét cả về đạo đức lẫn pháp lý.
Nhưng Hải Đường thật sự rất cố gắng.
Mỗi vụ án đều thức đêm làm hồ sơ, hoàn toàn không than thở.
Nhìn cô chăm chú làm việc dưới ánh đèn, anh cảm thấy Hải Đường giống như một đóa hoa dại nhỏ bé nhưng kiên cường – luôn lặng lẽ toả sáng.
Có lần tại toà, cô suýt ngất vì hạ đường huyết, Chu Diên theo phản xạ vội đỡ lấy cô.
Anh không nén được, nói ra câu mà mình đã nhịn rất lâu:
“Vì đàn ông mà liều mạng là kiểu đầu tư ngu ngốc nhất.”
Nhưng Hải Đường, dù mặt trắng bệch, vẫn cố mỉm cười rồi tiếp tục chiến đấu.
Lúc đó, Chu Diên đã nghĩ:
bạn trai và con của cô ấy chắc hẳn là người may mắn nhất thế gian.
Và nếu… nếu một ngày nào đó, người được cô đối xử như vậy là anh, thì anh sẽ dùng cả cuộc đời để cho cô một cuộc sống tốt nhất.
Vì… Hải Đường xứng đáng.
(Hết)
(Đã hết truyện)
Mỗi Hạt Tràng Là Một Lời Yêu (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Ba tôi bắt tôi liên hôn, chỉ được chọn một trong hai.
Một là Mạnh Trạch Khải, nhị thiếu nhà họ Mạnh, nổi tiếng ăn chơi lêu lổng.
Một là Phó Dụ Hành, đại thiếu nhà họ Phó, người ta gọi là “Phật tử” lạnh lùng cấm dục.
Trên màn hình trước mắt, đám bình luận chạy điên cuồng:
【Chọn Phật tử đi! Chuỗi tràng hạt trên cổ tay anh ấy là khắc riêng cho cô đấy!】
Tôi nửa tin nửa ngờ, cuối cùng chọn anh.
Đêm tân hôn, anh vẫn lạnh nhạt như cũ.
Bình luận lại nổ tung:
【Nhanh! Kéo đứt tràng hạt đi, đó là “khóa tình tơ”!】
Tôi làm theo.
Giây tiếp theo, đôi mắt anh đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi, giọng khàn đặc:
“Cuối cùng… anh cũng đợi được em rồi.”
1
Ba tôi đẩy hai tấm hình đến trước mặt tôi.
“Thẩm Tinh Dao, chọn một.”
Giọng ông không cho phép từ chối, như ra lệnh.
Tôi liếc nhìn.
Một tấm là Mạnh Trạch Khải, nổi tiếng chơi bời, người yêu thay còn nhanh hơn thay áo.
Tấm kia là Phó Dụ Hành.
Người này còn “đỉnh” hơn.
Nghe nói anh ta một lòng hướng Phật, không gần nữ sắc, được gọi là “Phật tử sống ở thế kỷ 21”.
Nghe đồn đôi chân còn bị tật.
Ba tôi đúng là hết cách cứu công ty, đến cả hạnh phúc của con gái cũng không cần nữa.
Tôi đang định nổi giận thì trước mắt bỗng xuất hiện vài dòng bình luận kỳ quái.
【Trời ơi! Cuối cùng cũng bắt đầu rồi!】
【Dao Dao đừng sợ! Chọn Phật tử! Tuyệt đối đừng chọn cái tên họ Mạnh đó!】
【Đúng đó! Chọn Phó Dụ Hành đi! Chuỗi tràng hạt trên tay anh ấy, từng hạt đều khắc tên của cô!】
Tôi chớp mắt liên tục, tưởng mình hoa mắt.
Bình luận vẫn cuồn cuộn.
【Các chị em, cá không? Tôi cá lần này Dao Dao chọn đúng!】
【Cá gì? Chắc chắn chọn Phật tử rồi! Cả đời này cô ấy sinh ra là để yêu đương với Phật tử thôi!】
Cái quái gì vậy?
Tôi bóp trán, nghi ngờ do áp lực quá nên sinh ảo giác.
Ba tôi thấy tôi im lặng mãi thì mất kiên nhẫn, gõ bàn “cộc cộc”.
“Quyết định chưa? Nhà họ Mạnh giục rồi đấy, chỉ cần con gật đầu, lễ hỏi sẽ gửi tới ngay.”
Mẹ tôi cũng khuyên:
“Dao Dao, mẹ biết làm vậy là thiệt cho con. Nhưng nhị thiếu nhà họ Mạnh ngoài chuyện ham chơi, tính cũng được, bề ngoài cũng sáng sủa.”
“Còn đại thiếu nhà họ Phó… nghe nói sức khỏe không tốt, tính tình lạnh lùng, con mà gả sang đó chỉ sợ khổ.”
Bọn họ nói tới tấp, làm tôi đau cả đầu.
Màn hình bình luận trước mắt cũng ồn ào không kém.
【Xàm! Phật tử khỏe lắm nhé! Tám múi bụng, cơ chuẩn! Ăn đứt cái tên Mạnh Trạch Khải kia cả trăm lần!】
【Đúng đó! Tính lạnh lùng là giả thôi! Chỉ với Dao Dao mới dịu dàng!】
【Dao Dao nhanh lên! Không chọn là ba cô tự quyết luôn đó!】
Tôi hít một hơi thật sâu, chỉ vào tấm hình lạnh lùng cấm dục kia.
“Tôi chọn anh ấy.”
Cả phòng khách lập tức yên lặng.
Ba mẹ tôi, cả cô em kế đang hóng chuyện, đều nhìn tôi như nhìn người mất trí.
“Con nói gì?” Ba tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Tôi nói, tôi chọn Phó Dụ Hành.” Tôi nhắc lại, giọng không to nhưng rất chắc chắn.
Màn hình bình luận lập tức biến thành đầy chữ “A a a a a a”.
【Cô ấy chọn rồi! Cô ấy chọn rồi! CP của tôi cuối cùng cũng bắt đầu ngọt rồi!】
【Hu hu hu, tui xúc động muốn khóc.】
【Nhanh! Chuyển sang bước tiếp theo! Tôi muốn xem động phòng!】
Tôi: “…”
Đám bình luận này rốt cuộc là cái gì vậy?
2
Sắc mặt ba mẹ tôi khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
Cô em kế Thẩm Nguyệt Đình còn kêu toáng lên:
“Chị, chị điên à? Không chọn nhị thiếu trẻ trung đẹp trai mà lại chọn một tên bệnh tật, vừa lạnh vừa tàn tật?”
Câu nói khó nghe nhưng ba mẹ tôi không hề ngăn cản.
Rõ ràng họ cũng nghĩ vậy.
“Thẩm Tinh Dao, đừng có trẻ con nữa.” Ba tôi mặt sầm lại. “Chuyện này liên quan đến sự sống còn của công ty, không phải lúc để con tùy hứng.”
“Con rất tỉnh táo.” Tôi nhìn thẳng ông. “Ba chỉ nói để con chọn một trong hai, chứ đâu bắt buộc chọn ai.”
“Con…”
“Ba,” tôi cắt lời, “nhà họ Phó không hề kém nhà họ Mạnh, thậm chí còn mạnh hơn. Con chọn Phó Dụ Hành, với Thẩm gia chỉ có lợi chứ không có hại.”
Ba tôi bị tôi chặn họng, không nói được.
Đúng thật, nhà họ Phó mới là hào môn hàng thật, gốc rễ sâu dày.
Nhà họ Mạnh tuy cũng thuộc tầng lớp giàu mới nổi, nhưng vẫn kém một bậc.
Chỉ vì Phó Dụ Hành quá kín tiếng, thêm chuyện sức khỏe nên bên ngoài mới nghĩ chọn Mạnh Trạch Khải là hợp hơn.
Ba tôi cân nhắc lợi hại, cuối cùng cũng nhượng bộ.
“Được, theo con. Ba sẽ liên hệ với nhà họ Phó ngay.”
Nói xong, ông cầm điện thoại ra chỗ khác.
Thẩm Nguyệt Đình tức tối giậm chân, ghé sát bên tôi.
“Thẩm Tinh Dao, đừng có đắc ý. Chị tưởng lấy chồng nhà họ Phó là cao gối ngủ yên à? Một kẻ tàn phế, chưa biết còn bệnh gì trong người. Rồi chị sẽ khóc thôi.”
Tôi lười đáp.
Nhưng màn hình bình luận thì nổ tung.
【Phì! Chính mày mới bệnh! Cả nhà mày bệnh!】
【Cái con trà xanh này phiền ghê, muốn xông vào xé nát cái miệng nó quá!】
【Dao Dao đừng giận, chờ Phật tử đến chống lưng cho! Anh ấy sẽ quăng con nhỏ này ra Thái Bình Dương cho cá mập!】
Nhìn đám bình luận đang bênh mình, lòng tôi bỗng thấy ấm áp.
Không biết chúng từ đâu tới, nhưng rõ ràng… chẳng có ác ý.
Ngược lại, cứ như một đám bạn gái ồn ào, luôn đứng sau ủng hộ tôi.
Chuyện được quyết định, cả hai nhà đều hành động rất nhanh.
Ngày hôm sau, quản gia nhà họ Phó đích thân tới đưa sính lễ và chốt ngày cưới.
Ngay tuần sau.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰