TRỞ LẠI 20 NGÀY TRƯỚC KHI CHẾC
Chương 8
Tôi im lặng một lúc:
“Chỉ là… em không quen thân thiết với ai quá.”
“Tại sao?”
“Vì em không tin ai cả.”
Trần Chí Viễn nhìn tôi:
“Kể cả anh?”
“Kể cả anh.”
Anh gật đầu:
“Anh hiểu rồi. Vậy thì chúng ta cứ làm bạn trước, không cần vội.”
“Khi nào em sẵn sàng tin anh, hãy nói cho anh biết.”
Sự thấu hiểu của anh khiến tôi thật sự cảm động.
Có lẽ trên đời này, vẫn còn những người thực sự tốt.
Năm ba đại học, mối quan hệ giữa tôi và Trần Chí Viễn tiến thêm một bước.
Chúng tôi không phải người yêu, nhưng gần gũi hơn cả bạn bè.
Cùng ăn cơm, cùng đi dạo, cùng trao đổi học thuật.
Đôi khi, anh kể cho tôi nghe về quá khứ và ước mơ của mình.
“Sau này anh muốn trở thành giáo sư, làm người thầy đúng nghĩa.” Anh nói.
“Còn em? Ước mơ của em là gì?”
“Em muốn làm nghiên cứu, dùng tri thức để thay đổi thế giới.”
“Ước mơ lớn đấy.”
“Nhưng cũng rất thực tế. Chỉ có tri thức mới khiến con người thật sự độc lập, không cần phụ thuộc vào ai.”
Trần Chí Viễn nhìn tôi đầy suy nghĩ:
“Tiểu Ngư, có phải em từng tổn thương rất sâu không?”
Tôi không trả lời.
Có những chuyện, tôi sẽ mãi mãi không kể cho bất kỳ ai.
Cả việc trọng sinh, lẫn kiếp trước từng đau đớn ra sao.
Đó là bí mật của riêng tôi.
“Mỗi người đều có quá khứ.” Tôi nói. “Điều quan trọng là hiện tại và tương lai.”
Anh gật đầu:
“Em nói đúng.”
Cuối học kỳ hai năm ba, tôi nhận được cơ hội du học.
Một trường đại học danh tiếng ở Mỹ mời tôi sang làm sinh viên trao đổi.
Cơ hội đó rất quý giá.
Nhưng tôi do dự.
Vì điều đó đồng nghĩa với việc… tôi sẽ phải rời xa Trần Chí Viễn.
“Cứ đi đi,” anh động viên, “điều này rất quan trọng với tương lai của em.”
“Nhưng…”
“Nhưng sao? Em lo cho tụi mình à?”
Tôi khẽ gật đầu.
Anh cười:
“Tiểu Ngư, nếu tình cảm của tụi mình không vượt qua nổi một thử thách nhỏ như vậy, thì chẳng xứng để tiếp tục.”
“Nếu thật lòng yêu nhau, khoảng cách không là gì cả.”
Lời của anh khiến tôi quyết tâm.
Tôi sẽ đi Mỹ – vì ước mơ, cũng là để chứng minh tình cảm giữa chúng tôi.
Trước ngày đi, Trần Chí Viễn tiễn tôi ra sân bay.
“Tiểu Ngư,” anh nắm lấy tay tôi, “dù em ở đâu, anh cũng sẽ đợi.”
“Chờ em học xong quay về, chúng ta sẽ bên nhau – được không?”
Tôi nhìn ánh mắt chân thành của anh, trong lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp.
“Được.”
Đây là lần thứ hai tôi lên đường thay đổi cuộc đời mình.
Lần đầu là thi đại học, lần này là đi du học.
Mỗi lần, tôi lại mạnh mẽ và độc lập hơn một chút.
Khi máy bay cất cánh, tôi nhìn qua ô cửa sổ, thấy thành phố bé lại dần.
Trong lòng vừa lưu luyến, vừa háo hức.
Lưu luyến vì phải xa Trần Chí Viễn.
Háo hức vì những thử thách mới đang chờ phía trước.
Hệ thống hiện dòng thông báo cuối cùng:
【Hai năm sau, bạn sẽ hoàn thành xuất sắc chương trình học và trở về nước】
【Trần Chí Viễn sẽ đón bạn tại sân bay】
【Hai người sẽ kết hôn, sống một cuộc đời hạnh phúc】
【Con cái của hai bạn sẽ thừa hưởng trí tuệ và phẩm chất của cả hai】
Thấy dòng này, tôi mỉm cười.
Đây chính là cái kết mà tôi hằng mong muốn.
Hai năm du học trôi qua rất nhanh.
Ở Mỹ, tôi học được nhiều phương pháp nghiên cứu tiên tiến, mở rộng tầm nhìn.
Nhưng tôi chưa từng quên lời hứa trở về.
Tháng 9 năm 1986, tôi đáp chuyến bay trở lại quê hương.
Và Trần Chí Viễn – thật sự đang chờ ở sân bay.
Giây phút nhìn thấy anh, tôi suýt bật khóc.
Hai năm không gặp, anh gầy đi một chút, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ.
“Chào mừng em trở về.” Anh nói.
“Em đã về rồi.”
Chúng tôi ôm lấy nhau, không cần thêm lời nào nữa.
Có những tình cảm – thật sự có thể vượt qua thử thách của thời gian và khoảng cách.
Một tháng sau, chúng tôi kết hôn.
Đám cưới đơn giản, chỉ mời người thân hai bên.
Cha mẹ tôi từ quê lên, thấy tôi tìm được người thật sự yêu mình, họ rất mừng.
“Tiểu Ngư, lần này con chọn đúng rồi.” Mẹ tôi thì thầm, “Chàng rể này hơn cái tên Lâm Kiến Quốc gấp trăm lần.”
Tôi cười – nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản.
(Đã hết truyện)
GẶP LẠI BẠN TRAI CŨ TRONG TÌNH HUỐNG ÉO LE (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Đi khám siêu âm màu tuyến vú, bác sĩ lại chính là bạn trai cũ của tôi.
Anh ta cầm đầu dò siêu âm, lạnh lùng nhìn tôi.
“Ngại ngùng cái gì? Kéo áo lên.”
“Với bác sĩ, bệnh nhân không phân biệt giới tính.”
Tôi cắn răng, mạnh tay kéo áo lên.
Mặt bạn trai cũ đỏ bừng trong thoáng chốc.
01
Tôi cầm tờ phiếu xét nghiệm, vừa vén rèm phòng siêu âm lên nhìn thấy bác sĩ, liền sững người tại chỗ.
“58, Khúc Mục Tâm, siêu âm màu tuyến vú.”
“Nằm lên, kéo áo lên, nghiêng người một chút.”
Giọng bác sĩ lạnh nhạt, không chút cảm xúc cá nhân, như một cái máy chính xác.
Cách nói này, y hệt như hồi trước.
“Khúc Mục Tâm, ngồi dậy… đừng cử động lung tung.”
Tôi hoảng hốt.
Người đàn ông cầm đầu dò với vẻ nghiêm cẩn kia, chính là bạn trai cũ của tôi.
02
Một người bạn trai cũ “đạt chuẩn”, nên coi như đã chết.
Chứ không phải như bây giờ, xuất hiện trong phòng siêu âm của bệnh viện, bảo tôi cởi áo nằm yên.
Tuyến vú vốn đã sưng đau vì bị sếp chọc giận, giờ lại càng tức tức khó chịu.
Thấy tôi cứ lề mề, ánh mắt anh lạnh đi.
“Ngại ngùng cái gì? Kéo áo lên. Ngoài kia còn ba mươi người đang xếp hàng, cô đang làm mất thời gian của mọi người.”
“Với bác sĩ, bệnh nhân không phân biệt giới tính.”
Được lắm, Giang Nhất Hằng, anh giỏi lắm.
Tôi nằm xuống thật nhanh, rồi không nghĩ ngợi gì, mạnh tay kéo áo mỏng lên.
“Biết rồi, bác sĩ, tôi cũng nghĩ thế.”
Không vì cái bánh bao mà mất mặt.
Nhưng tôi quên mất “bánh bao” của mình đang đau.
Động tác quá mạnh, làm tôi cắn môi dưới.
Đúng lúc ấy, Giang Nhất Hằng liếc qua, mặt anh đỏ bừng.
Tim tôi khẽ rung.
Trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh trước đây — bề ngoài đỏ mặt, nhưng thực chất chẳng hề nương tay.
Khi tôi còn đang ngẩn người, đầu dò siêu âm có gel lạnh áp lên da, khiến tôi hít mạnh một hơi, nhắm mắt để che giấu sự ngượng ngập.
Rõ ràng chỉ là kiểm tra bình thường, nhưng ở tay anh lại khiến người ta thấy kỳ lạ khó tả.
Giang Nhất Hằng là bạn cùng trường đại học của tôi.
Lần đầu chúng tôi gặp nhau là trong một buổi giao lưu liên khoa bình thường.
Tôi học cử nhân ngoại ngữ hiếm, anh học y, chương trình liền thạc sĩ, hơn tôi ba tuổi.
Lúc ấy, tất cả nữ sinh trong phòng đều bị anh thu hút.
Anh cô độc, lạnh lùng, da trắng, dáng cao, tuấn tú, lễ độ từ chối mọi lời mời, đứng trong góc như một đóa bạch liên hoa tách biệt thế giới.
Khi ấy tôi trẻ và bướng bỉnh, quanh mình là cả đội bóng theo đuổi, nhưng chẳng ai lọt mắt, chỉ thích kiểu “hoa trên núi cao” không thể chạm tới.
Sắp tan buổi, tôi “vô tình” làm đổ nước lên áo sơ mi trắng của anh.
Anh không tức giận, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt đen trầm tĩnh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy như anh nhìn thấu cả đầu mình.
Và thế là, tôi như ý xin được WeChat của anh, còn giúp anh giặt áo sơ mi.
Tôi vẫn nhớ rõ, hôm đó anh đứng dưới ký túc xá cởi áo đưa cho tôi, vành tai đỏ rực, y hệt một chàng trai ngoan bị bắt nạt.
Ai mà chịu nổi chứ?
3
“Xong rồi.”
Giang Nhất Hằng thu đầu dò siêu âm lại, tiện tay ném mấy tờ giấy vệ sinh thô ráp lên người tôi.
Cái dáng làm qua loa đó chẳng khác gì một gã đàn ông tồi vừa “xong chuyện”, hoàn toàn không liên quan gì đến hình tượng chàng trai ngoan năm xưa.
Tôi vừa nghĩ năm đó mình đúng là mù mắt, vừa nhanh chóng mặc lại quần áo, thu dọn đồ và chuồn thẳng.
Vừa ra tới cửa, liền bị gọi lại.
Là cô đánh máy trong phòng siêu âm vừa nãy đuổi theo.
Cô buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt nhìn tôi như có chút phấn khích, tựa như ngửi thấy mùi “dưa” nóng hổi.
“Cô Khúc, cô quên lấy phiếu rồi.”
“Xin mạn phép hỏi… cô có quen bác sĩ Giang không?”
Tim tôi khựng một nhịp — lộ liễu thế sao? Tôi thể hiện rõ vậy à?
“Tôi mới vào làm được một tháng, đây là lần đầu thấy bác sĩ Giang như vậy.” Cô nhỏ giọng giải thích.
“Giữa hai người có một kiểu… không khí rất vi diệu, tôi cũng không tả được…”
Tôi nuốt nước bọt, cười gượng hai tiếng: “Cô hiểu lầm rồi, chúng tôi chẳng có quan hệ gì cả.”
“Nếu có, chắc là quan hệ bác sĩ – bệnh nhân thôi?”
Vừa dứt lời, tôi đã cảm giác một luồng ánh mắt lạnh lẽo rơi lên người mình.
Cô đuôi ngựa vẫn nhìn tôi, ánh mắt như đang nói: “Thật không? Tôi không tin.”
Cô thà đi làm paparazzi, chứ ở đây đánh máy trong phòng siêu âm thì quá phí tài rồi.
Tôi quay người chuồn lẹ, tuyệt đối không dây dưa.
Lấy thuốc xong, tôi cúi đầu đếm hộp thuốc bước tới trước, không ngờ lại đâm sầm vào một vòng tay khoác áo blouse trắng.
Mùi thuốc sát trùng quen thuộc hòa cùng mùi dụng cụ y tế nhàn nhạt.
Ẩn dưới đó là một chút hương thơm dịu, giữa bầu không khí thuần túy mang tính xã hội ấy, lại len lỏi một chút mơ hồ mang màu sắc riêng tư, chui thẳng vào chóp mũi tôi.
Mùi hương này từng cuốn lấy tôi, đưa tôi lên đủ loại đỉnh cao kỳ diệu.
“Đi một mình à?”
Giang Nhất Hằng đút tay vào túi áo blouse, ngực cài một cây bút, dáng vẻ chỉnh tề.
“Ừ.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰