Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

TÔI ĐÃ TỪNG THỀ, KHÔNG BAO GIỜ THÍCH ANH

Chương 8



21

Bức thư thứ 480 mà Hách Dụ gửi, không nhắc đến nguyên mẫu máy bay, không nhắc đến khí động học, không nhắc đến thí nghiệm hầm gió, mà chỉ đơn giản, chân thành, kể cho tôi nghe về tuổi mười tám ngây ngô và đầy tiếc nuối của anh.

Cuối thư, anh viết: “Nói ra thật nực cười, một kẻ kiên định theo chủ nghĩa duy vật như tôi, lại bị trói buộc bởi một lời thề nhỏ bé suốt hơn chục năm trời.”

Khi tôi đọc xong bức thư ấy, Cố Thành vừa dừng xe dưới lầu.

Anh ấy ôm bó hoa, đứng trước cửa đợi tôi cùng đi đăng ký kết hôn.

Tôi nói: “Xin lỗi, Cố Thành, anh đợi em một chút.”

Tôi cúi đầu, lục lọi trong ngăn kéo thư phòng, lục lọi, lục lọi.

Cố Thành nói: “Em tìm gì vậy, giấy tờ đều ở chỗ anh mà.”

 

Đúng vậy, tôi đang tìm gì chứ?

Tôi đang tìm gì vậy?

Tôi không biết.

Trên đường đi đăng ký kết hôn cùng Cố Thành, nhìn dòng xe trước mặt dài vô tận, tay tôi đang cầm hồ sơ bỗng run lên không kiểm soát được.

Cố Thành nắm tay lái, điềm tĩnh nói: “Thanh Hà, nếu em đang do dự, thì chúng ta đừng đi nữa.”

Tôi cúi đầu, khẽ nói: “Cố Thành, xin lỗi, bây giờ trong lòng em rất rối.”

Anh lắc đầu: “Chuyện không có gì to tát, không cần bận tâm. Nếu có một ngày nào đó em cảm thấy vẫn muốn tìm người cùng chia sẻ cuộc sống, thì hãy tìm anh.”

Rồi anh phanh xe, quay đầu xe lại.

Tôi kinh ngạc nhìn anh.

 

Anh cười: “Đúng lúc hôm nay Hách Phi Dụ có một buổi giảng ở Thanh Hoa, tôi muốn đi nghe xem lần trước đã thua anh ấy như thế nào, em đi cùng tôi nhé.”

Từ cửa đăng ký kết hôn đến Thanh Hoa mất 20 phút, là 20 phút khiến tôi hồi hộp nhất trong đời.

Càng gần, tim tôi càng đập nhanh.

Đến khi vào hội trường Thiên Lý, lồng ngực tôi như có trống trận dồn dập, tưởng chừng muốn nổ tung.

Tôi không khỏi nghĩ, nếu gặp lại anh, câu đầu tiên tôi nên nói gì đây.

Là “Hách Dụ, em tình cờ rảnh, nên đến nghe buổi giảng của anh.”

Hay “Hách Dụ, em nhận được email rồi, có vài điểm em chưa hiểu rõ.”

Nhưng đến nơi, tôi không thấy Hách Dụ.

Chỉ có vài ba sinh viên tụ tập, người thì nhắn tin, người thì gọi điện thoại.

 

Ai nấy đều cau mày, thậm chí có người đang âm thầm khóc.

Cố Thành kéo một sinh viên hỏi: “Giáo sư Hách đâu, buổi giảng không phải bắt đầu lúc chín giờ sao?”

Sinh viên ấy thần sắc ngưng trọng: “Giáo sư Hách trên đường đến thì gặp tai nạn xe. Mọi người đều nói chắc chắn là gián điệp gây ra! Sao có thể trùng hợp đến vậy!”

Một sinh viên khác giọng nghẹn ngào, nghiến răng chửi thề: “Nghiên cứu khoa học không thắng được chúng ta, thì ra tay với các nhà khoa học của chúng ta! Đồ khốn nạn hèn hạ!”

Nhiều người khác cũng xúm lại, phẫn nộ, đấm ngực dậm chân.

Trên màn hình điện thoại sáng lên, lặp đi lặp lại cảnh quay hiện trường: lửa bốc cao, khói đen cuồn cuộn, chiếc xe cháy biến dạng.

Tiếng khóc, tiếng chửi rủa, tôi không còn nghe rõ.

Tôi như kẻ mất hồn, lê bước về phía tấm áp phích đứng ngoài hội trường.

Trên áp phích, Hách Dụ đứng đó, gương mặt bình thản.

 

Tôi nhớ đến buổi lễ hội âm nhạc từ rất nhiều năm trước.

Ngày đó anh ngồi trên xe lăn, đeo kính râm chơi nhạc trên sân khấu.

Bình thản, an yên.

Tôi đắm chìm trong tấm ảnh của anh, như thể bỗng chốc chìm vào đáy biển sâu không đáy.

Không còn âm thanh, không còn ánh sáng.

Không còn gì nữa.

22

Khi tôi tỉnh dậy, không rõ đó là ngày nào.

Ga trải giường trắng tinh, trần nhà cũng trắng tinh.

Chắc là đang ở bệnh viện.

 

Bên cạnh có người đang lướt video ngắn.

Giọng điệu phấn khích, ngữ khí phẫn nộ.

“Gia đình ơi, không phải tôi theo thuyết âm mưu đâu, các bạn tự xem đi.”

“Ngày 31 tháng 12 năm 2018, nhà khoa học quân đội, trưởng nhóm phát triển chip vũ khí tiên tiến Trung Quốc – Trần Thư Minh tử vong do tai nạn giao thông.”

“Ngày 1 tháng 12 năm 2018, nhà vật lý gốc Hoa – Trương Thủ Thăng tuyên bố đột phá quan trọng với Huawei trong chip 5G ba ngày trước, tự sát.”

“Ngày 14 tháng 6 năm 2019, lãnh đạo hệ thống tín hiệu giao thông đường sắt, viện sĩ Học viện Kỹ thuật Trung Quốc – Ninh Bân tử nạn do tai nạn giao thông trên đường dự Hội nghị Giao thông Thế giới, mục tiêu tiếp theo của ông là phát triển tàu siêu tốc 1000 km/h.”

“Ngày 21 tháng 9 năm 2022, nhà khoa học chế tạo tên lửa vòng lặp bơm điện oxi hóa lỏng đầu tiên trên thế giới – Lý Vũ Sùng tử vong bất ngờ tại Mỹ, chỉ mới 30 tuổi, trước đó có dự định về nước.”

“Ngày 22 tháng 6 năm 2023, nhân tài hàng đầu trong lĩnh vực phát triển sinh học, nhà khoa học kiểm tra an toàn sinh học sinh vật biến đổi gen – Giáo sư Trương Đại Binh gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng và qua đời.”

 

“Ngày 1 tháng 7 năm 2023, người hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học Khoa học Quốc phòng, tổng thiết kế của ‘Chiến Đỉnh’ – Phùng Dương Hạc gặp tai nạn giao thông sau khi dự hội nghị tại Bắc Kinh, chỉ mới 38 tuổi, hệ thống chỉ huy và điều khiển của quân đội chúng ta chịu tổn thất nghiêm trọng.”

“Những mất mát của các trụ cột quốc gia này, một hai lần là ngẫu nhiên, ba bốn năm lần thì sao?”

“Lẽ nào trùng hợp đến vậy? Hả? Hả? Hả?”

“Tôi kêu gọi, chúng ta – những người bình thường – nhất định phải nâng cao cảnh giác, đừng để bị thế lực bên ngoài lợi dụng, nhất định phải mở to mắt, không để gián điệp và kẻ bán nước có chỗ ẩn náu!”

Tôi quay đầu, cố gắng phát ra tiếng.

Tôi muốn bảo người đó, tôi không muốn nghe nữa.

Tôi muốn nói với anh ta: “Làm ơn, tắt đi, mẹ kiếp, đừng bật loa ngoài.”

 

Dưới ánh nắng chói chang, một nhân viên chăm sóc cúi người cầm điện thoại.

Người nằm trên giường bên cạnh tôi được băng bó nhiều lớp.

Giọng khàn khàn của Hách Dụ vang lên.

“Thanh Hà, em tỉnh rồi à?”

“Em còn hôn mê lâu hơn anh nữa.”

Hôm đó, một chiếc xe tải lớn đột ngột mất lái đổi làn, xe của Hách Dụ bị đâm trực diện rơi xuống đường vành đai.

Xe biến dạng, tài xế hôn mê, chân phải của anh bị kẹt giữa ghế trước và sau.

Người qua đường tụ tập lại.

Có người cầm bình chữa cháy, có người cầm kìm cứu hộ, có người cầm kích thủy lực, có người cầm búa phá kính…

May mắn, địa điểm tai nạn nằm ở đoạn xuống dốc, không quá cao.

 

May mắn, chân phải bị kẹt của Hách Dụ là chân giả.

May mắn, trước khi phát nổ, Hách Dụ và tài xế đều được cứu ra.

Cố Thành nói, nếu tôi ngất trễ thêm năm phút, chắc chắn sẽ có người đến báo tin này cho tôi.

Nhìn chiếc quần trống trơn của anh ấy, tôi nghiêm túc gật đầu.

Hách Dụ nói: “Nghe nói em không kết hôn, còn đến nghe buổi giảng của anh…”

“Em lo cho anh, nên mới ngất xỉu đúng không?”

“Vậy bây giờ, em có thể nhận chiếc nhẫn của bà nội anh rồi chứ?”

Tôi kéo chăn trùm qua đầu: “Hách Phi Dụ, anh ồn ào quá rồi đấy.”

23

Sau khi Hách Dụ hồi phục, chúng tôi cùng trở về căn nhà cổ của nhà họ Hách.

 

Hôm gặp ông nội Hách, chúng tôi đã nhắc đến lời thề độc ấy.

Ông nội Hách đứng dậy, mỗi đứa bị ông cụ vỗ một cái vào đầu.

“Các con đúng là hai đứa ngốc!”

“Nếu lời thề độc có tác dụng thật, thì những người đã thề không tham ô, không ngoại tình, không phản quốc, chẳng phải đã xếp hàng chờ sét đánh rồi sao.”

“Hai đứa, là trụ cột của đất nước, là người có thể được ghi riêng một trang trong gia phả, trên được vận nước phù hộ, dưới được tổ tiên ban phúc.”

“Sợ gì lời thề vớ vẩn đó? Chúng ta không sợ!”

24

Một năm nào đó, một tháng nào đó, tại một bãi phóng tàu vũ trụ giữa sa mạc.

Tàu vũ trụ có người lái Hằng Nga 108 chính thức ngừng hoạt động, mở cửa cho khách du lịch tham quan.

 

Trên khán đài, hai đứa trẻ con quây quanh một ông lão.

“Ông ơi, ông ơi, tàu vũ trụ do bà thiết kế đẹp quá đi ạ.”

“Ông ơi, ông ơi, sao bà lại thích ông vậy ạ?”

Ông lão nghiêm khắc dạy bảo: “Ông đã nói bao lần rồi, bà của các cháu không thích ông, là ông đơn phương thích bà ấy. Trẻ con không được nói bừa, không may mắn đâu.”

“Vậy bà là thích ông Cố Thành ạ? Tàu vũ trụ ông Cố Thành thiết kế và tàu bà thiết kế cùng màu luôn ấy.”

Ông lão tức giận, lấy gậy trúc đập đất:

“Tàu vũ trụ do ông thiết kế cũng màu đó, tàu vũ trụ nào chả màu đó! Cố Thành lão già kia! Lại nói lung tung với các cháu gì đấy, hả!?”

(Đã hết truyện)

Tôi Không Cần Phân Nửa Sự Dịu Dàng (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Ngôn Tình, Hiện Đại,

1.

Tay tôi sững lại giữa không trung.

Lúc này, ánh mắt của Bạch Mộng mới chuyển về phía tôi.

“Ôi, thật ngại quá, chị dâu. Em cứ nghĩ ở tuổi chị chắc sẽ đặc biệt chú trọng việc giữ dáng và dưỡng da, không thích đồ ngọt nên mới không gọi phần cho chị.”

Cô ta cười ngọt, rồi vẫy nhẹ ly trà sữa trên tay.
“Hay là chị uống của em nhé? Chỉ là em không bị lo lắng gì về da dẻ, nên gọi loại siêu ngọt. Chị không ngại chứ?”

Thấy tôi im lặng không đáp, vẻ bối rối thoáng qua khuôn mặt cô ta. Khóe mắt còn lén liếc sang Linh Tư Hạo như cầu cứu.

Chẳng bao lâu, anh ta lên tiếng “giải vây”:

“Thôi khỏi, dạo này cô ấy mập lên, không thích uống mấy món này đâu. Nhìn tay cô ấy xem, to gần bằng đùi em rồi, em cứ uống đi.”

Cô gái rúc rích hút lấy hút để qua ống hút, sữa dính cả lên môi.
Linh Tư Hạo lập tức rút khăn giấy đưa cho cô ta, tay thì vỗ nhẹ lên eo như đã quá quen thuộc.

“Em nhìn giống con mèo tham ăn đấy. Lau đi, ra ngoài đừng để mất mặt anh.”

Cô gái lè lưỡi trêu anh ta:
“Biết rồi mà, tổng giám đốc~”

Trong mắt cô ta chẳng có lấy chút e dè nào trước chồng tôi, cũng chẳng hề nể mặt tôi là “vợ hợp pháp”.

Sau khi cô ta đi khỏi, Linh Tư Hạo nhếch môi cười nhạt, tiện tay ném ly trà sữa lên bàn:

“Giới trẻ bây giờ toàn mê mấy thứ này. Ngọt muốn lịm người. May mà em không thích uống, không thì anh lại phải liều mình bồi em nữa.”

Từng chữ “liều mình bồi em” rơi vào tai, như xát muối vào lòng.

Suốt bao năm qua, chẳng phải tôi không thích uống, mà là vì sức khỏe anh – anh bị tiểu đường, tôi nhịn.

Tôi còn nghĩ cho đứa con tương lai, muốn con tránh nguy cơ di truyền.

Còn anh, lại chẳng hề hiểu nổi ý nghĩa sau câu “liều mình bồi em” ấy…

Chỉ vì tôi hơi nhíu mày, anh ta đã tỏ ra không vui.

“Lại sao nữa? Mới đến đã mặt nặng mày nhẹ, em không thấy em dọa cô ấy phát sợ à?”

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt bình tĩnh.

“Tôi chỉ đang nghĩ… đã nói là khó uống, sao anh vẫn uống?”

Anh ta khựng lại một nhịp.

“Anh…”

Tôi bật cười nhẹ, nhưng trong lòng như bị phủ một lớp giấy ướt, âm ỉ nhức nhối.

“Vì sợ tôi làm mất hứng của cô ta, nên thà uống đồ cấm theo lời bác sĩ, cũng phải diễn trọn vai ‘người đàn ông chiều gái’ phải không?”

Sắc mặt Linh Tư Hạo lập tức sầm lại.

“Chỉ là một ly trà sữa, em cần gì phải lôi cả chuyện bác sĩ vào? Em lúc nào cũng giỏi phá hỏng không khí.”

“Em khó lắm mới ghé qua công ty, anh chỉ muốn ăn mừng một chút thôi.”

Tôi vẫn bình thản, giọng đều đều:

“Đến cả số người cũng đếm sai, anh càng ngày càng dễ tha thứ cho cô thư ký đấy.”

Mặt anh đỏ bừng, giọng cũng gắt lên:

“Cô ấy đã nói rồi, sợ em không uống nên mới không gọi phần cho em! Em ghen cái gì mà ghen? Chỉ cần có phụ nữ là em lại làm quá lên. Đâu phải mỗi mình cô ấy được gọi trà sữa, làm gì mà phải phản ứng như thế?”

Thông thường, đàn ông chỉ nổi giận khi đối phương chạm đúng điểm yếu.
Tức là… tôi nói trúng rồi.

Tôi không tiếp lời nữa, tiện tay cầm ly trà sữa rời đi.

Ra đến cửa, Bạch Mộng gượng gạo cười:

“Chị dâu…”

Tôi liếc cô ta một cái, giọng thản nhiên:

“Trong giờ làm việc, gọi tôi là Tổng Giám Đốc Phương.”

Nói rồi, tôi vứt thẳng ly trà sữa vào thùng rác.

“Thưa mọi người, Tổng giám đốc Lâm bị tiểu đường tuýp 1, bác sĩ đã dặn kỹ phải kiêng tuyệt đối. Nếu sau này còn ai muốn mượn chuyện để lấy lòng, thì làm ơn chọn cách khác tinh tế hơn.”

Thấy mặt cô thư ký lúc xanh lúc trắng như tàu lá, tôi bật cười.

“Cô bị sa thải. Ngày mai khỏi cần đi làm.”

Đôi mắt cô ta ngân ngấn nước.

“Tổng giám đốc Phương, em thật sự không biết Tổng giám đốc Lâm bị tiểu đường…”

Tôi cười lạnh.

“Vậy thì càng đáng sa thải. Là thư ký mà lại tắc trách, đến cả hồ sơ khám sức khỏe định kỳ của sếp cũng không nắm? Hay cô nghĩ chỉ cần biết làm nũng và thả thính là đủ hoàn thành công việc rồi?”

Lời vừa dứt, toàn bộ văn phòng lập tức im bặt.

Bởi vì lúc đó, Lâm Tư Hạo đã bước ra từ phòng làm việc.

Không ai dám bàn tán nữa.

2.

Bạch Mộng lập tức quỳ xuống, hai mắt đỏ hoe vì khóc.

“Tổng Giám đốc Phương, là do em sơ suất trong công việc, không để ý đến chuyện đó. Em hứa sẽ sửa, xin chị đừng đuổi việc em. Em vất vả lắm mới tìm được công việc tốt như này, còn phải lo trả nợ cho gia đình…”

“Nếu chỉ vì em không gọi trà sữa cho chị mà chị tức giận, thì em có thể…”

Sự lo lắng trong ánh mắt Lâm Tư Hạo lúc này rõ ràng đến mức ai cũng thấy được.

Tôi nửa quỳ xuống, ngay trước mặt bao nhiêu người, giơ tay tát thẳng vào mặt Bạch Mộng một cái thật mạnh.

Sau đó, tôi từ tốn xoa lòng bàn tay, cười lạnh:

“Tôi ghét nhất là bị khiêu khích. Đúng, da hai mươi mấy tuổi mịn thật, nhưng nhớ lấy — cô sẽ không mãi mãi ở tuổi hai mươi.”

Tôi vừa đứng dậy, còn chưa đứng vững, Lâm Tư Hạo vì vội đỡ Bạch Mộng mà vô tình va phải tôi.

Quần lụa mỏng mắc vào góc nhọn của thùng rác, bị xé toạc một đường.
Cẳng chân rát buốt, máu rỉ ra đỏ ửng.

Tôi ngơ ngác nhìn cái thùng rác rẻ tiền kia — đồ vật vô tri, vậy mà sắc bén đến thế.

Còn anh ta thì sao?

Anh ta không nhìn tôi lấy một cái, chỉ cúi xuống đỡ lấy Bạch Mộng đang run rẩy trong tay mình.

Rồi trừng mắt nhìn tôi đang ngã chỏng chơ dưới sàn:

“Lẽ ra tôi không nên cho em đến đây! Em y như mấy bà vợ ghen tuông mất lý trí!
Chỉ là một ly trà sữa thôi mà, uống thì sao chứ? Đổi khẩu vị một lần cũng không được à?”

Cô gái cắn môi, giọng nghẹn ngào:

“Tổng Giám đốc Lâm, là lỗi của em, em không để ý đến mấy chi tiết nhỏ, khiến sếp nổi giận. Bị sa thải để làm gương cũng là chuyện hợp lý thôi. Anh đừng vì em mà tranh cãi với Tổng Giám đốc Phương. Em đi là được.”

Lâm Tư Hạo tức giận đến mặt đỏ bừng:

“Cô ấy là người tôi đích thân chọn, không ai có tư cách đuổi. Công ty này chưa đến lượt cô ta định đoạt!”

Tôi chậm rãi đứng dậy, chẳng mảy may bận tâm đến những ánh mắt thương hại hay khinh miệt quanh mình.

“OK. Nếu Tổng Giám đốc Lâm đã nghĩa khí đến vậy, thì tôi – cũng chỉ còn cách rút khỏi danh sách cổ đông.”

Một phần ba vốn đầu tư ban đầu của công ty này, là di sản cha mẹ tôi để lại.

Suốt những năm qua, vì không có con để níu giữ, anh ta luôn có những cô gái trẻ khác bên cạnh.

Chúng tôi từng cãi vã, từng cố gắng. Nhưng đây là lần đầu tiên… tôi đem cổ phần ra để ép anh ta phải lựa chọn.

Anh ta thoáng hoảng loạn, nhưng khi nhận ra mọi người đang âm thầm quan sát, ánh mắt dò xét, anh lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo.

“Cho dù em có rút vốn, anh cũng không thể để một nhân viên vô tội trở thành nơi trút giận. Công ty này không dựa vào một mình em mà sống. Không có em… nó vẫn sẽ tiếp tục phát triển.”

Nhìn gương mặt anh ta đầy vẻ chính nghĩa, ra chiều vì nhân viên, vì công ty, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.

Về đến nhà, vừa bước qua cửa, đập vào mắt tôi là giá treo áo màu hồng với hình hoạt hình ngộ nghĩnh treo nơi lối vào.

Tôi bật cười khẩy, ánh mắt lướt sang chiếc khăn trải bàn in hình hoạt hình trên bàn ăn.

Từng có lúc tôi tin lời Lâm Tư Hạo nói về việc “đổi phong cách để đổi tâm trạng”.
Thật nực cười.

Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi… lại thực sự thấy mấy thứ màu mè trẻ con này đẹp?

Dì giúp việc đang cúi đầu xử lý vết xước trên chân tôi.

Thực ra không đau lắm.
Nhưng nó giống như một vệt bóng tối giữa ngày nắng. Dù nhỏ đến đâu… cũng không thể làm ngơ.

Lâm Tư Hạo về nhà rất nhanh.

Anh ta lặng lẽ nhận lấy hộp y tế từ tay dì, vừa xử lý vết thương vừa lẩm bẩm:

“Vợ à, lúc nãy là anh không cẩn thận, vô tình làm em bị thương.”

“Nhưng hôm nay em thật sự hơi quá đáng. Trước mặt bao người làm cô ấy mất mặt, còn lôi cả chuyện cổ đông ra để hạ uy anh.”

Anh ta dừng lại một chút rồi tiếp:

“Nếu anh không ngăn lại, đám nhân viên sẽ tưởng rằng chỉ cần khiến em không vui, là sẽ bị sa thải ngay.”

“Hiểu cho anh một chút được không? Đừng trẻ con nữa. Ngày mai, em ra mặt xin lỗi cô ấy, xem như cho mọi người thấy em không cố chấp, được chứ?”

Tôi gạt tay anh ta ra, chẳng muốn đáp một lời.

Chỉ lẳng lặng lấy tập giấy tờ trên bàn — đơn ly hôn — đưa cho anh.

“Trừ phần tiền tôi rót vốn vào công ty từ di sản bố mẹ để lại, những tài sản còn lại chia 6:4. Anh đừng mặc cả. Đây là giới hạn cuối cùng tôi dành cho anh – coi như tôi còn chút tử tế.”

Lâm Tư Hạo lập tức bật dậy, trợn mắt như không tin nổi.

“Ly hôn? Em đang đùa phải không? Chỉ vì một ly trà sữa, em muốn ly hôn?”

Tôi nhìn khuôn mặt anh ta, bỗng dưng thấy vô cùng xa lạ.

“Vậy anh nói tôi nghe đi… Cái thùng rác đó, sao tự nhiên lại xuất hiện trong nhà mình?”



Bình luận