Tìm Em Trong Ký Ức
Chương 5
“Đây là cơ hội cuối cùng. Có thể cậu sẽ ngủ rất lâu, có thể xảy ra sự cố, cũng có thể không thể đánh thức cô ấy, hoặc vì nhiều lý do, cậu sẽ rơi vào trạng thái ngủ sâu, trở thành người thực vật giống như cô ấy. Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi không hề do dự:
“Bắt đầu đi.”
Chất lỏng lạnh lẽo truyền vào cơ thể tôi, trước mắt tôi dần tối lại, cảm giác mình đang đi vào một đường hầm rất sâu, rất sâu.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng ập đến, tôi từ từ mở mắt ra. Ngoài kia chim hót líu lo, thời tiết thật đẹp.
Trong quán cà phê, tôi ngồi ở một vị trí, bên cạnh là Dư Nguyệt đang mặc đồ ngủ, vẻ mặt rõ ràng không muốn đi xem mắt.
Cô ấy không còn nhút nhát như trước, bởi vì trước khi vào giấc mơ, tôi nghĩ, cô ấy nên là phiên bản vui vẻ, thoải mái như lần đầu tôi gặp.
Nếu thực tế đã nghiêm túc, thì trong mơ nên thả lỏng một chút.
Cô ấy kéo kéo bộ đồ ngủ nhàu nhĩ, yếu ớt hỏi tôi:
“Xin hỏi anh làm nghề gì?”
Tôi báo tên một công ty. Cô ấy tiếp tục hỏi:
“Đi xe gì?”
“Hôm nay đi Maybach.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Anh có nhà không?”
“Trong thành phố có một căn hộ lớn, ngoại thành có một căn biệt thự, tất cả đều là làm ăn chính đáng mà có.”
Cô ấy vẫy tay:
“Anh đẹp trai, anh đi đi, tôi không xứng với anh.”
Tôi bị cô ấy chọc cười:
“Không hài lòng với ngoại hình của tôi sao?”
Cô ấy yếu ớt đáp:
“Anh không sợ tôi làm hỏng gene ưu tú của anh sao?”
Tôi mỉm cười:
“Không sợ chút nào.”
Tôi chỉ sợ em không thể cùng tôi đi hết quãng đời còn lại.
Ngoại truyện
Buổi chiều, ánh nắng rất đẹp. Tôi nằm trên ghế bập bênh đọc sách, bên cạnh là chú mèo cam đang ngủ trưa.
Khi tôi gặp tai nạn thì nó vẫn còn là một chú mèo nhỏ gầy yếu, giờ đây đã trở thành một chú mèo to béo.
“Sao ra ngoài đọc sách mà không đắp chăn, hôm nay gió hơi lớn.”
Dụ Hành bước đến bên tôi, đắp chăn lên người tôi, cúi xuống hôn nhẹ lên khóe miệng tôi:
“Muốn uống gì không?”
“Trà hoa cúc đi.” Tôi nói.
Anh bật cười:
“Phải kèm bánh hoa quế nữa đúng không?”
“Tất nhiên rồi.”
Anh véo nhẹ mũi tôi:
“Giờ em giống hệt Tiểu Cam vậy.”
Tôi hừ hai tiếng:
“Như vậy không tốt sao?”
Ánh mắt anh vừa dịu dàng, vừa yêu thương:
“Tốt, tất nhiên là tốt.”
Chúng tôi vừa ăn bánh hoa quế, vừa ngắm Tiểu Cam đã ngủ dậy đang vờn bướm ở đằng xa.
Tôi hỏi Dụ Hành:
“Tại sao anh lại tạo ra một giấc mơ như vậy, tại sao lại thiết kế cho em làm cô giáo mầm non?”
Anh chậm rãi đáp:
“Vì trước đây em từng nói, nếu không làm phóng viên, em có thể sẽ chọn làm giáo viên mầm non, em nói em thích trẻ con.”
Tim tôi cảm thấy ấm áp.
Dòng cảm xúc ấy tràn lên khóe mắt, tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng giọng nói đã có chút run rẩy:
“Anh nhớ em thích đi dép thỏ, thích váy màu hồng, thích ăn gì, có những thói quen nhỏ nào, anh mang tất cả những điều đó vào giấc mơ. Em cứ nghĩ anh…”
Anh tiếp lời tôi:
“Em nghĩ anh không hề quan tâm đến em, chỉ coi em là một món đồ hy sinh trong cuộc hôn nhân này, đúng không?”
Tôi cúi đầu không nói.
Ban đầu, anh quả thực đã nghĩ như vậy khi kết hôn với tôi. Còn tôi, vừa gặp anh đã yêu, liền một bước rơi vào hố sâu này.
“Anh cũng từng nghĩ thế. Nhưng anh nhận ra, em không phải là món đồ hy sinh của cuộc hôn nhân này, cũng không phải một người có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Em chính là niềm tin trong lòng anh.”
Trước đây, anh sẽ không nói những lời như vậy. Nhưng bây giờ, anh dường như đã thay đổi, không, anh đã trở nên giống như trong giấc mơ: dịu dàng, mọi chuyện đều lấy tôi làm trung tâm.
Người đàn ông ngày trước luôn nghiêm túc, cắm đầu vào công việc, giờ đây đã biến thành một người dính lấy tôi không rời.
Tôi cười:
“Dụ Hành, chúng ta sinh một đứa con đi.”
“Hả?”
Anh nhìn tôi, gió xuân thổi nhẹ nhàng, Tiểu Cam bên cạnh nhảy nhót vui vẻ, mọi thứ đều đẹp đến lạ kỳ.
“Hoàn thành những điều chúng ta chưa làm được trong giấc mơ đi.”
Tôi mỉm cười. Anh nắm lấy tay tôi:
“Được.”
Sau ba năm hồi phục, cơ thể tôi dần khỏe mạnh, cuối cùng bác sĩ xác nhận tôi có thể mang thai bình thường.
Một năm sau, tôi sinh một bé gái.
Chúng tôi đặt tên con là Dụ Tâm.
Tâm chi sở hướng, nhĩ tiện thị gia.
(Trái tim hướng về đâu, nơi đó chính là nhà.)
End
(Đã hết truyện)
NHÀ CHỒNG HỢP SỨC CHÈN ÉP TÔI (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Thứ Bảy, tôi tăng ca ở công ty thì điện thoại bất ngờ hiện thông báo: camera giám sát trong nhà đã bị ngắt kết nối.
Tò mò kiểm tra lý do, tôi phát hiện ra chính tay chồng mình đã rút dây.
Trước khi anh ấy đưa tay ra, tôi còn thấy mẹ chồng và em trai chồng đang ngồi ngay ngắn trên sofa.
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ — mỗi lần mẹ chồng đến nhà đều chẳng phải chuyện tốt lành.
Tôi vội vã làm xong việc rồi về nhà, vừa đẩy cửa vào thì thấy mẹ chồng và em chồng đang chuẩn bị rời đi.
1
Khi tôi đẩy cửa bước vào, chỉ nghe mẹ chồng tươi cười nói với Giang Húc: “Vậy quyết định vậy đi, mẹ con mình về trước đây.”
Khi đi ngang qua tôi, mẹ chồng lập tức thu lại nụ cười, liếc tôi một cái rồi không nói một lời.
Em chồng Giang Hành thì càng khỏi nói, vừa huýt sáo vừa lướt ngang qua tôi như không hề quen biết.
Tôi tò mò hỏi Giang Húc: “Hôm nay mẹ và em trai anh vội vã về thế, không ở lại ăn cơm à?”
Vẻ mặt Giang Húc thoáng hiện chút chột dạ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản: “À, mẹ anh nói cuối tuần hiếm hoi, không muốn làm phiền tụi mình.”
Tôi càng lúc càng thấy kỳ lạ. Những lần cuối tuần trước, mỗi khi mẹ chồng dẫn em chồng đến nhà, nhất định bắt tôi phải tất bật nấu một bàn tiệc thịnh soạn. Ăn cơm thì không quên bình phẩm từng món một cách soi mói, đến mức tôi suýt nữa phát cáu thì bà mới chịu hài lòng.
Vậy mà hôm nay thấy tôi vừa về đến nhà liền vội vã rời đi?
Tôi tiếp tục hỏi anh ấy: “Chiều nay mọi người nói chuyện gì vậy? Lúc nãy em nghe mẹ anh bảo ‘quyết định vậy đi’, là chuyện gì thế?”
Giang Húc cúi đầu thu dọn vỏ dưa trên bàn, không nhìn tôi, giọng điềm đạm đáp:
“Chỉ là chuyện trong nhà thôi. Mẹ anh nói tháng sau có thể dì anh sẽ qua đây chơi mấy ngày, nếu ở nhờ nhà mình thì phải tiếp đãi chu đáo.”
Tôi vẫn thấy có gì đó không đúng, bèn hỏi thẳng nghi ngờ trong lòng: “Chỉ nói mấy chuyện đó thôi mà anh cũng phải rút camera à?”
Tôi đã xem lại đoạn ghi hình — lúc mẹ chồng và em chồng vào nhà, ai nấy đều rất hào hứng. Mẹ chồng vừa định mở miệng thì đã chỉ về phía camera gần tivi, rồi ra hiệu cho Giang Húc. Anh lập tức hiểu ý mà rút dây camera.
Giang Húc khựng lại một chút, rồi nhanh chóng phản ứng, cười cười nói: “Không ngờ em lại kiểm tra cả camera đấy. Mẹ anh bảo có camera chĩa vào thấy không thoải mái, nên bảo anh rút đi.”
Camera được lắp không lâu sau khi chúng tôi dọn vào đây. Trước nay mỗi lần mẹ chồng đến cũng chưa từng để ý đến cái camera này, sao tự dưng lần này, đúng lúc tôi không có nhà thì lại thấy “không thoải mái”?
Tôi càng nghĩ càng thấy khó hiểu, đang định tiếp tục truy hỏi thì Giang Húc bỗng chuyển chủ đề: “À đúng rồi, căn nhà em mua sửa sang đến đâu rồi?”
Tôi thành thật đáp: “Tuần trước mới làm nội thất xong mà, chẳng phải em đã nói với anh rồi sao? Em định mua ít than hoạt tính để khử mùi, có thời gian thì qua mở cửa thông gió. Chắc ba tháng là bay hết mùi, lúc đó tụi mình có thể chuyển vào ở rồi.”
Giang Húc gật đầu, nói: “Vừa hay dạo này anh cũng rảnh, em đưa chìa khóa cho anh, anh qua giúp em mở cửa cho thoáng khí.”
Nghĩ lại thì cũng tốt — dạo gần đây công ty tôi nhiều việc, ngày nào cũng tăng ca đến tận khuya.
Nói thật, mỗi khi nghĩ đến căn nhà đó là tôi lại thấy vui trong lòng. Tất cả thiết kế trong nhà đều do tôi đặc biệt thuê kiến trúc sư lên ý tưởng theo sở thích của mình. Mỗi món đồ nội thất đều do tôi dành hàng chục đêm để tìm kiếm trên mạng, có cái còn phải bỏ tiền lớn đặt vận chuyển từ nơi khác về.
Hơn nữa vị trí của căn nhà rất đẹp, chỉ cách khu trường học tốt nhất trong thành phố có 500 mét.
Chưa kể, căn nhà đó là do ba mẹ tôi lúc trước đích thân chọn mua, chọn đúng vị trí gần ga tàu điện để tiện cho tôi đi làm. So với căn nhà chúng tôi đang ở hiện tại, nó gần công ty tôi hơn không biết bao nhiêu lần.
Tôi liếc mắt nhìn lượt qua cách bài trí cũ kỹ và lỗi thời của ngôi nhà này, trong lòng bức bối đến mức nghẹn lại.
2
Hồi tôi và Giang Húc cưới nhau, chính mẹ chồng là người chủ động nói sẽ lo cho hai đứa một căn nhà cưới đã hoàn thiện nội thất, thanh toán toàn bộ. Sau khi cưới, bà và em chồng sẽ không đến ở chung, để vợ chồng tôi tự do xây dựng cuộc sống riêng.
Lúc đó tôi còn thấy vui mừng, cảm thấy mẹ chồng rất có thành ý. Đến khi bà bảo vì mua nhà cưới nên kinh tế gia đình hơi khó khăn, không thể chi nhiều cho sính lễ, tôi cũng thông cảm. Tôi đã bàn bạc với ba mẹ, 6 triệu là tượng trưng là được rồi.
Nào ngờ, chỉ mới hôm trước nhận giấy kết hôn, hôm sau tôi vừa chuyển đến thì sáng sớm đã thấy mẹ chồng, Giang Húc và em chồng ngồi chễm chệ trên sofa phòng khách, nhìn tôi chằm chằm đến nỗi khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰