THẾ TỬ GÃ CHO QUẢ PHỤ
Chương 7
Ban đầu còn có vẻ bình thường.
Nhưng rồi Phó Trường Giác dựa đầu lên vai ta,
hơi thở nóng hổi phả vào tai,
môi mỏng còn khẽ khàng lướt qua vành tai ta.
Ngứa quá.
Chân ta cũng mềm nhũn.
Ta nói nhỏ:
“Nếu không thoải mái thật thì… vào giường nằm đi?”
Đạn ngữ tức thì rơi xuống như mưa:
【Tiểu Thế tử đã bí mật “dựng cờ” từ lâu rồi, quả phụ nhỏ vừa nói đi nằm, là sắp “cộp cộp cộp” rồi đó!】
【Ai mà ngờ được, Thế tử năm xưa khinh thường nàng bao nhiêu, nay lại giả bệnh để quyến rũ nàng đây~】
Giả bệnh dụ ta?!
Ta thật sự không nhịn được,
liền hỏi thẳng:
“Có phải ngươi đang giả vờ bị bệnh không đó?”
13
Phó Trường Giác khẽ dụi mặt vào hõm cổ ta, giọng trầm thấp:
“Không có… Ta thật sự khó chịu… Ngươi đỡ ta lên giường được không…”
Ta chẳng biết nên tin ai.
Nhưng vẫn đỡ hắn nằm xuống giường cho yên ổn.
“Còn phải xoa tiếp,” hắn không chịu buông tay.
“Ngươi tự xoa đi, ta còn có việc.”
“Việc gì?”
“Ta phải tìm cái cưa đem sang cho Vương đại ca.”
Giọng Phó Trường Giác ấm ức lại xen giận dữ:
“Ta khó chịu đến thế này mà trong đầu ngươi chỉ nghĩ tới hắn.”
“Nếu biết vậy… ta đã chẳng viết thư cho mẫu thân… chẳng nói gì về chuyện cưới ngươi cả.”
Tim ta chợt lỡ một nhịp.
Sững người, trong lòng xen lẫn kinh ngạc lẫn vui sướng.
Ta cong môi, cười hỏi hắn:
“Ngươi vừa nói… muốn cưới ta?”
“Không cưới nữa. Ngươi muốn tìm ai thì đi mà tìm.”
“Nhà ta hôm nay sẽ đến đón ta. Từ nay về sau, ngươi với ta không còn quan hệ gì.”
Ta không muốn để lỡ hắn.
Bèn nhẫn nại giải thích:
“Giữa ta và Vương đại ca thật sự không có gì.”
“Vừa rồi huynh ấy chỉ mượn cưa để làm ghế cho mẹ bệnh, tiện vệ sinh.”
“Nếu ngươi thật lòng muốn cưới ta, vậy ta cũng nguyện ý gả cho ngươi.”
“Thật ra… ta đã thích ngươi từ lâu rồi.”
Ta lặng lẽ nhìn Phó Trường Giác.
Lần đầu tiên trong đời ta chủ động thổ lộ với một người.
Cảm giác vừa hồi hộp, vừa xấu hổ, lại vô cùng mong chờ câu trả lời của hắn.
Biểu cảm của hắn từ bực dọc chuyển sang ngơ ngẩn,
cuối cùng… khóe môi càng lúc càng nhếch cao.
“Ngươi nói lại lần nữa được không? Vừa rồi ta nghe không rõ.”
Tên đáng ghét này…
“Ta nói là ngươi không cưới thì thôi, ta cũng không muốn gả cho ngươi.”
Ta quay người bước ra cửa.
Phó Trường Giác lập tức nhảy xuống giường,
ôm chặt lấy ta từ phía sau.
“Ta không muốn cưới ngươi.”
“Nhưng… mà…”
“Mẫu thân ta rất thích ngươi, ngươi hiền lành, kiên cường, chăm chỉ.”
“Bà đã xem ngươi là con dâu rồi.”
“Nếu ta không cưới ngươi, bà sẽ đánh ta bằng gia pháp.”
Ta không nhịn được mà bật cười.
Đạn ngữ cũng nổ tung vì cười:
【Ha ha ha tên này miệng cứng đến tận trời!】
【Ai mà ngờ được, Thế tử từng chê bai quả phụ nhỏ, giờ lại tìm đủ cách để cưới nàng về nhà!】
【Tui nhìn ra rồi! Từ cái lần hôn đầu tiên, hắn đã động tâm! Nếu không, sao hôn mãi không dứt…】
【Phải nói thật, ta từng có thành kiến. Nàng chưa từng làm chuyện xấu, cũng chưa từng dụ dỗ Thế tử. Chính định kiến về “quả phụ” khiến ta sai lầm.】
【Tui cũng thế… từng chửi nàng oan. Xin lỗi Phương Chỉ Hàn tỷ tỷ.】
【Trời má, tụi bay đúng là gió chiều nào theo chiều nấy! Lúc Thế tử ghét thì chửi theo, giờ hắn thích thì lại tâng bốc. Không biết giữ chính kiến à?】
【Dù sao ta vẫn không thích nàng. Dù sao nàng cũng không còn trong trắng, có gì xứng với nam chính thế này?】
【Xin lỗi chứ đây là tiểu thuyết nữ tần, nam chính giữ mình là được rồi, nữ chính trước đó kết hôn hợp pháp, sao lại bị xem là vết nhơ?】
…
Ta dìu hắn ngồi xuống ghế trúc trong phòng tắm.
“Cuộc đời là của ta,” ta nghĩ,
“Bọn họ nói gì không quan trọng, chỉ cần ta sống vui là đủ.”
Dưới sự đồng hành của Phó Trường Giác,
ta mang cưa cùng gà trong nhà tặng cho Vương Mặc.
Sau đó… ta theo hắn về kinh thành.
Quả nhiên, mẫu thân hắn rất thích ta.
Bảy ngày sau.
Ta và Phó Trường Giác cử hành hôn lễ long trọng.
Đêm tân hôn.
Ta vừa tắm xong bước ra,
Phó Trường Giác đã bế ta lên giường.
Vừa hôn ta, vừa cởi y phục trên người ta.
Ta trêu hắn:
“Không phải lần trước ngươi bỏ mặc ta trên giường sao? Giờ lại vội vàng thế?”
Phó Trường Giác ánh mắt rực lửa:
“Lần đó ta sợ mình không thể chịu trách nhiệm.”
“Nhưng bây giờ, ngươi là nương tử của ta.”
“Ta… không thể chờ thêm một khắc nào nữa.”
Ta mỉm cười dịu dàng:
“Vậy lần này… ngươi biết làm chưa?”
“Biết rồi.”
“Thậm chí… có thể cùng ngươi chơi hết cuốn này.”
Phó Trường Giác lấy ra một quyển sách, tên là “108 Tư Thế”.
Ta liếc qua mấy bức vẽ kỳ quái bên trong.
Trong lòng thầm nghĩ,
tên phu quân này, quả là hợp gu của ta.
Từ nay về sau,
cả đời này,
ta sẽ yêu hắn trọn vẹn.
(Hết)
(Đã hết truyện)
CHIẾN THẦN HÔM NAY ĐÃ ĂN NHÂN SÂM CHƯA? (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Cổ Đại,
Ngọt,
Chữa lành,
Hài Hước,
Sủng,
Ta nhặt được một thiếu niên, chàng ta chẳng phải tiên quân lịch kiếp, cũng chẳng phải công tử nhà quyền quý sa cơ lỡ vận, chàng ta chính là Chiến Thần Thiên Giới.
Khi trọng thương ngã xuống phàm trần, chàng ta nhờ cắn rễ của ta mà giữ được tính mạng.
Để báo đáp ân cứu mạng của ta, chàng ta mang ta về Thiên Cung, trồng trong hậu hoa viên của Chiến Thần Phủ, còn sai tiên nga chăm sóc cẩn thận.
Thuở ấy, chàng ta đã hứa cả đời sẽ không ăn ta, ta mới chịu đi theo chàng ta.
Sau này, chàng ta vậy mà lại muốn ăn sống nuốt tươi ta!
Phải nói rằng, miệng lưỡi nam nhân, quả là lời lừa dối của quỷ!
1.
Ta là một nhân sâm tinh đã tu luyện ngàn năm trong núi.
Ngày đó, ta vừa chui ra khỏi đất, định phơi mình dưới ánh trăng, hấp thụ chút tinh hoa nhật nguyệt.
Một kẻ toàn thân đẫm m.á.u bỗng chộp lấy ta, cắn một miếng vào m.ô.n.g ta.
Ta đau đến nỗi la oai oái.
“A a a! Dừng ngay!”
“Ngươi là đồ hỗn đản, ngươi định làm gì!”
Kẻ đó tướng mạo tuấn tú, chỉ là bộ dạng lúc này của chàng ta thật sự có chút thảm hại.
Gương mặt trắng như ngọc vương máu, hai sợi tóc rũ xuống, càng làm tôn lên vẻ thanh tú bức người của chàng ta.
Ngực chàng ta lúc này có một vết thương lớn đang rỉ máu, môi tái nhợt không chút huyết sắc.
Trông cứ như sắp c.h.ế.t đến nơi vậy.
Nghe tiếng ta la hét, chàng ta ngẩn ra, cúi đầu nhìn ta trong tay, thành khẩn tạ lỗi:
“Thứ lỗi, ta là Chiến Thần Thiên Giới Huyền Dạ Thần Quân, trong trận đại chiến với ma tộc bị kẻ gian ám hại, không may trọng thương ngã xuống phàm trần.”
“Nếu ngươi chịu giúp ta trị thương, đợi khi ta lành vết thương trở về Thiên Cung, nhất định sẽ không quên đại ân đại đức hôm nay của ngươi.”
Buồn cười quá, tuy rằng ta thừa nhận chàng ta trông có chút đẹp mắt.
Đẹp hơn cả bản lam căn, xuyên tâm liên, linh chi gì đó trên núi của chúng ta.
Nhưng Chiến Thần Thiên Giới gì đó, há miệng là nói ra được sao?
Ta liếc xéo chàng ta, đánh giá từ trên xuống dưới, mắt đầy vẻ không tin.
“Ngươi? Chiến Thần Thiên Giới? Đừng có đùa nữa.”
“Chiến Thần tại sao gọi là Chiến Thần? Đó là vì người ta lợi hại, bách chiến bách thắng, mới có thể được xưng là Chiến Thần.”
“Ngươi yếu ớt như vậy, cũng dám mạo danh Chiến Thần?”
Chàng ta túm lấy ta, vô cùng bất đắc dĩ.
“Bản quân đã nói là bị người ta ám toán...”
Ta lập tức châm chọc: “Vậy thì ngươi cũng là một Chiến Thần đầu óc không minh mẫn!”
“Sống ngần ấy năm trời, lại để người ta ám toán, ngươi đúng là chỉ lớn cái xác mà không lớn cái não...”
Có lẽ ta mắng quá khó nghe, Huyền Dạ nghe không nổi nữa, thi pháp phong ấn miệng ta, không cho ta nói thêm lời nào.
Chàng ta nhìn ta, ánh mắt thấp thoáng chút do dự, như thể đang cân nhắc nên cắn vào đâu.
Ta tức đến mức khóc òa lên, trừng mắt nhìn chàng ta.
Dù ngươi có là Chiến Thần đi chăng nữa, cũng không thể nói ăn ta là ăn ta chứ?
Ta là nhân sâm tinh đã tu luyện ngàn năm, tuy chưa hóa hình, nhưng cũng có linh trí mà.
Chàng ta ăn ta! Ăn sống! Trong lòng chẳng lẽ không thấy ghê tởm sao?
Ít ra cũng phải chấm chút tương chứ...
2.
Có lẽ sự phản kháng của ta quá mãnh liệt, Huyền Dạ không vượt qua được rào cản trong lòng.
Chàng ta nghiến răng, nói với ta một tiếng: “Đắc tội rồi!”
Rồi, chàng ta giật một sợi rễ của ta, bỏ vào miệng.
Ta “Oa” một tiếng, đau đớn kêu thét lên.
Nhưng chàng ta nhờ hấp thu linh lực, sắc mặt đã dịu đi không ít.
Sau đó, chàng ta lại vươn tay, giật thêm một sợi rễ của ta, bỏ vào miệng.
Ta loáng thoáng nhớ, đêm đó, chàng ta đã giật của ta mười ba sợi rễ.
Đừng nghĩ giật rễ nhân sâm thì có gì đâu!!!
Mỗi phần trên cơ thể ta đều do linh lực ta khổ cực tu luyện mà thành.
Tuy không tổn thương đến căn nguyên, nhưng ngàn năm tu vi của ta, bị chàng ta giật mà chỉ còn lại tám trăm năm!
Sau một đêm tĩnh dưỡng, chàng ta quả thực đã khá hơn nhiều, còn ta bị chàng ta ăn mất hai trăm năm tu vi, vừa đau vừa tức, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Huyền Dạ giải chú cấm ngôn cho ta.
Ta tự ôm mình khóc lóc, mắng mỏ vô cùng khó nghe.
“Ta cứ tưởng, ngoài núi toàn là người xấu, không ngờ các vị thần tiên các ngươi cũng xấu xa vậy.”
“Ta ở trong đất mọc một ngàn năm, mắt thấy sắp hóa hình người rồi, ngươi cứ thế mà giật vài sợi rễ, ta hai trăm năm coi như bỏ đi rồi.”
“Ngươi thì khá rồi đó, nhưng ngươi có biết điều này gây tổn thương lớn đến trái tim nhỏ bé của ta thế nào không?”
“Hỗn đản! Đồ vương bát đản! Đồ trứng thối!!!”
Huyền Dạ vẫn luôn khoanh chân đả tọa ở đó.
Thấy ta mắng chàng ta, chàng ta khẽ buông lời xin lỗi:
“Thứ lỗi!”
Ta lèm bèm: “Xin lỗi mà có ích, cần luật pháp làm gì?”
Huyền Dạ: “Ân tình hôm nay, Huyền Dạ ta ngày sau nhất định sẽ báo đáp!”
Ta rất không tin: “Sao phải là ngày sau? Có bản lĩnh thì ngươi báo đáp ngay bây giờ đi!”
“Ngươi mau báo đáp đi chứ!”
Huyền Dạ mím môi, đỡ lấy vết thương ở ngực, có vẻ khó xử.
“Bây giờ không báo đáp được.”
Ta khóc càng thêm thảm thương.
“Ô ô ô! Ngươi có phải đang lừa ta không?”
“Ngươi xem ta là một gốc sâm, nên không coi ta là người...”
Chàng ta không thể đả tọa tiếp được nữa, vỗ trán hứa với ta:
“Đợi khi thương thế của bản quân tốt hơn một chút, sẽ mang ngươi về Thiên Cung.”
“Đất ở hậu hoa viên Thần Quân Phủ, linh khí sung túc, chút tu vi và thương thế này của ngươi, chớp mắt là có thể lành.”
Ta cười c.h.ế.t mất.
“Chút tu vi này? Chê tu vi của ta thấp, vậy thì ngươi đừng có cắn chứ!”
“Với lại, ta dựa vào đâu mà phải đi theo ngươi chứ?”
“Ai biết ngươi có phải đang nung nấu ý đồ xấu xa gì không, kiểu như ăn không hết thì mang về nhà gói ghém lại ấy?”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰