Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Tán Tỉnh Anh Chàng Nhà Bên

Chương 19



Giới thiệu truyện hay

 

 => Trên Đăng Ký Kết Hôn Không Phải Tên Tôi

 

Khi đi đăng ký kết hôn, cán bộ hộ tịch gọi nhầm tên tôi. Tôi vừa định mở miệng đính chính thì trước mắt bỗng hiện lên từng dòng chữ lơ lửng như đạn pháo:

 

Tội nghiệp nữ chính, cô ấy còn chưa biết rằng nam chính cố tình nói sai tên mình để đăng ký kết hôn với nữ phụ.

 

Nam chính viết tên “Giang Tuyết” – chính là nữ phụ, còn nữ chính, sau khi suýt c.h.ế.t đuối, trở nên ngốc nghếch đến mức không nhận ra nổi cả chữ viết.

 

Tôi bối rối cúi đầu nhìn xuống tờ giấy đăng ký kết hôn. Bốn chữ hiện lên trước mắt như một cú tát – rõ ràng là: “Giang Tuyết”.

 

=> Tôi Gả Cho Cha Của Chú Rể

 

Ngày cưới của tôi, chú rể bỏ chạy.

 

Tôi không khóc than, cũng không níu kéo — chỉ nhẹ nhàng quay xe… rồi lấy luôn cha của hắn làm chồng.

Không làm vợ được thì làm mẹ kế cũng chẳng hề thiệt thòi.

Hắn trở về nhà, thấy tôi vẫn ung dung ngồi đó, liền cho rằng tôi mặt dày không biết xấu hổ.

Rồi hắn rút từ sau lưng một đóa hoa trắng nhỏ và hùng hồn tuyên bố:

“Người tôi yêu thật sự… là cô ấy!”

Xong xuôi, hắn quay sang tôi lạnh lùng nói: “Cô đừng mơ mộng nữa.”

Tôi chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng khoác tay người đàn ông bên cạnh:

“Ồ, con trai, con dâu, thử gọi mẹ một tiếng xem nào?”

 

=> Người Tôi Thích Là Chú Của Hôn Phu

 

Tôi thầm thương trộm nhớ người chú út câm của nhà họ Tiêu đã tròn mười năm.

 

Khi cháu trai anh vì bạch nguyệt quang trong lòng mà muốn từ hôn với tôi, tôi ngay lập tức đồng ý không chút ngần ngại.

 

Quay người lại, tôi chọn anh làm vị hôn phu của mình.

 

Tiêu Dữ vội vàng từ nước ngoài trở về, dùng thủ ngữ khuyên tôi nên lựa người khác tốt hơn, đề nghị tôi hủy hôn.

 

Tôi không đáp lời, trực tiếp đẩy anh vào tường rồi hôn lên môi.

 

“Chẳng phải trước giờ anh luôn tránh mặt tôi sao? Sao giờ lại không trốn được nữa?”

 

Người đàn ông muốn né đi, tôi nghiêng theo cắn nhẹ vào cằm anh.

 

Đồng tử Tiêu Dữ co lại, gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

 

Anh ngại ngùng, còn tôi lại thấy hả hê khó tả.

 

=>Tôi Hạnh Phúc Bên Ông Xã Phản Diện

 

Là một nữ phụ độc ác vừa mới phá sản như tôi, theo đúng kịch bản chỉ còn cách phải nương nhờ vào người chồng phản diện.

 

Ngày ngày bám lấy anh, hôn hít ôm ấp, đồng thời lén lút sử dụng tiền của anh để “nuôi” nam chính.

 

Khi mọi chuyện bại lộ, tôi bị anh chồng phản diện ném lên giường, khóc lóc cầu xin: “Em sai rồi…”

 

Anh thản nhiên tháo đồng hồ đeo tay.

 

“Mới tí tẹo thế đã kêu than rồi à, bảo bối.”

 

=>Ai Mới Là Bạch Nguyệt Quang Của Anh

 

Người đời vẫn gọi tôi là đóa hồng nhỏ, do Trình Khiêm Dục dày công vun trồng, như bạch nguyệt quang dịu dàng soi rọi trong trái tim anh.

 

Thế nhưng, vào ngày sinh nhật tuổi hai mươi của tôi, anh lại dẫn về một người phụ nữ giống tôi đến tám chín phần, thản nhiên nói rằng sự hoang đường đêm trước chỉ là vì nhầm lẫn tôi với cô ta.

 

Tôi nghẹn ngào chúc họ hạnh phúc rồi lặng lẽ lên đường du học.

 

Ba năm ròng rã nơi đất khách, cũng là ba năm Trình Khiêm Dục điên cuồng vì tôi.

(Đã hết truyện)

BI KỊCH VÀ SỰ THỨC TỈNH CỦA NGƯỜI BỆNH (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại,

Cha tôi mắc suy thận giai đoạn cuối, tôi đã vất vả lắm mới tìm được nguồn thận phù hợp, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật.

Vậy mà y tá Trương Tĩnh lại đỏ hoe mắt ngăn tôi lại:

“Bố cô cũng hơn sáu mươi rồi, còn cậu bé kia mới chỉ mười tuổi! Cô nhường cơ hội này cho thằng bé chẳng phải ý nghĩa hơn sao?”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:

“Mạng của bố tôi cũng là mạng người.”

Kết quả, cô ta lợi dụng chức vụ, lén lút sửa thông tin trong hệ thống, âm thầm chuyển nguồn thận sang cho cậu bé kia.

Cô ta đắc ý nói:

“Tôi đang cứu lấy một tương lai, cô và bố cô nên biết ơn quyết định vĩ đại này của tôi!”

Tôi lập tức phản tố:

“Xin chào, tôi muốn tố cáo một y tá đã sửa đổi thông tin bệnh nhân, cố tình tráo đổi nội tạng cứu mạng — chuyện này có được xem là mưu sát không thành không?”

1

Cha tôi bị suy thận.

Sau ba năm dài dằng dặc chờ đợi, cuối cùng cũng có tin về nguồn thận phù hợp.

Bác sĩ điều trị báo cho tôi biết, các chỉ số đều hoàn toàn khớp, tuần sau có thể sắp xếp ca ghép.

Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, chuẩn bị đi đóng tiền đặt cọc phẫu thuật.

Y tá Trương Tĩnh bưng khay thuốc, gọi tôi lại giữa hành lang.

“Chị Trần, xin dừng một chút.”

Đôi mắt cô ta hơi đỏ.

“Chị có thấy cậu bé nằm giường 12 bên cạnh không? Thằng bé cũng đang chờ được ghép thận.”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Chuyện đó tôi biết.”

“Nó mới chỉ mười tuổi thôi, cuộc đời còn dài phía trước.”

Trương Tĩnh hạ giọng nói:

“Còn cha chị đã hơn sáu mươi rồi.”

“Chị có từng nghĩ tới không? Nếu nhường lại cơ hội quý giá này cho một sinh mệnh trẻ trung, có phải là một việc vô cùng có ý nghĩa không?”

Vài người nhà bệnh nhân đi ngang cũng dừng lại, liếc nhìn về phía chúng tôi.

“Tại sao lại dùng tuổi tác để định giá sinh mệnh con người?”

Trương Tĩnh khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy thương cảm.

“Chị đang bị tình thân làm lu mờ lý trí. Tôi không thể trơ mắt nhìn một đứa trẻ mất đi hy vọng.”

Cô ta ngẩng cao đầu, giọng đầy chính nghĩa:

“Tương lai của đất nước nằm trong tay bọn trẻ, còn chị thì chỉ chăm chăm bảo vệ gia đình mình.”

Tôi không buồn đáp lại, tiếp tục đi nộp viện phí.

Khi quay lại phòng bệnh, tôi thấy trên tủ đầu giường của cha bị dán một tấm ảnh.

Trong ảnh là một cậu bé đầu trọc, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn đang cố gắng mỉm cười với ống kính.

Sau tấm ảnh, có dòng chữ viết bằng bút đỏ: “Em còn muốn nhìn thấy mặt trời ngày mai.”

Máu tôi như sôi lên, áp huyết vọt thẳng lên đỉnh đầu.

Ngoài cửa phòng, Trương Tĩnh đang thập thò nhìn vào.

“Trương Tĩnh! Là cô làm chuyện này?”

Cô ta bình tĩnh:

“Là tôi. Tôi muốn chị nhìn thẳng vào thực tế.”

“Thực tế gì chứ?”

“Tôi không muốn chị bị cảm xúc ích kỷ che mờ mắt. Hiện giờ trong lòng chị chỉ có cha mình, chị sống trong thế giới quá chật hẹp.”

Cô ta chỉ vào bức ảnh:

“Chị nên nhìn vào ánh mắt thật sự khao khát được sống, thay vì giữ khư khư một sinh mệnh đã sắp kết thúc.”

Tôi tức đến toàn thân run rẩy:

“Ai cho cô quyền phán xét mạng sống của cha tôi?”

“Là lương tâm tôi. Là trách nhiệm của một người làm ngành y.”

“Tôi phải cảm ơn cô à? Vì đã cho tôi cơ hội suy ngẫm về giá trị thật sự của sự sống?”

Người nhà giường bên khẽ lên tiếng khuyên:

“Chị Trần, y tá Trương cũng chỉ có ý tốt thôi…”

Người khác phụ họa:

“Đúng đấy, đứa trẻ đó chúng tôi cũng từng gặp, thật sự rất tội nghiệp, mọi người đều đang quyên góp giúp mà.”

Tôi nhìn gương mặt bọn họ, chỉ thấy lạnh buốt trong lòng.

Khi bác sĩ thông báo cha tôi có thận để ghép, trên mặt họ toàn là ánh mắt ghen tị.

Con người là thế — cái mình không có được, thì cũng không muốn người khác có.

Trương Tĩnh nói tiếp:

“Gia đình chị điều kiện tốt, không có nghĩa chị có thể độc chiếm nguồn lực y tế khan hiếm. Ngoài kia có biết bao người bất hạnh hơn chị, vậy mà chị lại thản nhiên sống trong đặc quyền.”

“Lòng trắc ẩn của chị đâu? Trách nhiệm với xã hội đâu?”

Cô ta càng nói càng kích động:

“Tôi phải giúp chị đưa ra lựa chọn đúng đắn!”

Tôi nhìn vẻ mặt như “cứu thế” của cô ta, chỉ thấy chán ghét:

“Cô đừng đóng vai Thượng đế ở đây nữa!”

“Tôi không diễn. Tôi thật tâm muốn chỉ cho chị con đường đúng.”

Trương Tĩnh tiến lên trước, gần như thuyết giảng:

“Chị Trần, tôi sẽ tiếp tục theo dõi chị, cho đến khi chị thật sự hiểu thế nào là từ bỏ, thế nào là tình yêu lớn lao.”

“Đó là sứ mệnh của tôi.”

Tôi siết chặt nắm tay, phẫn nộ.

Người phụ nữ này dẫm đạp lên phẩm giá sinh mệnh người khác, lại bọc nó trong cái vỏ gọi là ‘hướng dẫn vĩ đại’.

Sự ngạo mạn và cố chấp của cô ta bị che phủ bởi cái danh “lòng trắc ẩn”.

Mà đáng sợ hơn cả — là những người xung quanh, bắt đầu tin vào logic của cô ta.

Một tuần sau, tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm trong tay, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Lần kiểm tra chéo cuối cùng trước ca ghép thận, kết quả lại cho ra phản ứng dương tính.

Điều này có nghĩa là máu của cha tôi đã sản sinh kháng thể mạnh, chống lại quả thận đó — ca phẫu thuật không thể tiến hành.

“Sao lại như vậy chứ…” Tôi lẩm bẩm.

Trước đó tất cả các xét nghiệm đều hoàn toàn phù hợp.

“Đừng lo,” Trương Tĩnh đúng lúc đi ngang, ánh mắt đầy vẻ “quan tâm”.

“Có thể là do quá trình gửi mẫu có chút vấn đề, để tôi đi hỏi giúp chị.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ta.

Cô ta cầm bản kết quả, bước nhanh về phía văn phòng của trưởng khoa.

Tôi ngồi phịch xuống ghế dài ở hành lang, như người mất hồn.

Hôm sau, bác sĩ điều trị gọi tôi vào phòng làm việc.



Bình luận