Phu Quân Tàn Phế Của Ta Đã Đứng Dậy Rồi
Chương 10
"Cho dù là mua về, cũng đã vào hộ tịch làm chính thất. Nếu điện hạ không tin, ta có thể lấy ra hôn thư làm chứng."
"Cho dù có hôn thư thì đã sao? Lỡ đâu người ta lại muốn theo ta thì sao?"
Bình vương điện hạ quay đầu hỏi ta, ánh mắt sáng rực như đang ban xuống một cơ hội lớn:
"Cô nương, nghĩ kỹ đi. Hoàng thượng đã đồng ý lập ta làm Thái tử, chỉ chờ ta về kinh sẽ chính thức ban bố thiên hạ. Nếu đi cùng ta, ngày sau ngươi chính là người của Đông cung, tiến cung làm cung nữ cũng được, phong làm phi cũng chẳng khó. Có muốn đi cùng ta không?"
Ta hít sâu một hơi.
Cơ hội như vậy, e rằng cả đời này, kiếp sau cũng chưa chắc có lần thứ hai.
Bình vương điện hạ, người kế thừa ngai vàng tương lai. Lời hứa của hắn đúng là vàng ngọc, vẽ ra cho ta một tiền đồ muôn trượng.
Nhưng mà…
Ta quay sang nhìn Đổng đại lang.
Còn nam nhân trước mắt này thì sao?
Chính là chàng khiến lòng ta rung động trở lại sau bao năm sống như tro tàn.
Chính là chàng khiến ta muốn cố gắng chữa khỏi đôi chân cho chàng.
Cũng chính là chàng, đã khiến ta hiểu thế nào là niềm khát khao sống, là cái gọi là "có người đợi, có người thương".
Người đời hay nói "cứu rỗi", nhưng trong lòng ta, nếu không có sự đáp lại, sao gọi là cứu? Nếu chẳng phải song phương, sao dám nói tới chữ "rỗi"?
Ta nhìn vào đôi mắt đầy do dự của Đổng Đại Lang, lại nhìn sang đôi chân chưa thể đứng dậy của hắn, trong lòng ta đã có lựa chọn.
Lúc này, Bình vương điện hạ lại tưởng ta đang luyến tiếc Đổng Đại Lang:
"Ngươi đừng để ý đến hắn, ta sẽ để lại tám nha hoàn, bốn tiểu tư, đảm bảo hầu hạ hắn chu đáo. Sau này sẽ tìm cho hắn một mối hôn sự tốt, không để hắn thiệt thòi đâu."
"Điện hạ," Đổng Đại Lang ngẩng đầu nói, giọng trầm mà kiên định, "Trừ A Ngọc ra, ai ta cũng không cần."
Hắn không muốn ai khác.
Còn ta, vừa mới thoát ra khỏi cái hậu viện đầy ganh ghét thị phi, sao có thể lại bước chân vào một chiếc lồng son lớn hơn, có nhiều nữ nhân hơn nữa?
Thế nên, ta cúi người, hành lễ với Bình vương điện hạ, giọng rõ ràng:
"Điện hạ, A Ngọc vô phúc, chỉ mong được ở bên cạnh đại lang. Nếu sau này chân chàng khỏi rồi, muốn chọn người khác làm thê tử, khi ấy A Ngọc rời đi cũng chưa muộn."
Dưới ánh nến lờ mờ, lời thề của quân tử không chút hối hận:
"Nếu phụ A Ngọc, đời này tàn tật, đời sau điên dại, đời đời xuống Hoàng Tuyền."
17
Ban đầu, Bình vương điện hạ chỉ là thử dò xét lòng ta, nhưng về sau, có lẽ lại bị chân tình lay động.
Hắn nghe ta kể chuyện từng bò lên từ đống xác chết, liền đồng ý thay ta đòi lại giấy bán thân, ban cho ta một thân phận mới.
Tối hôm ấy, tri huyện cưỡi ngựa mà đến, vừa xuống ngựa đã quỳ rạp ngay ngoài cổng, liên tục tạ tội rằng không hề hay biết điện hạ giá lâm, tội đáng muôn chết.
Hồng Trần Vô Định
Bình vương điện hạ chẳng cần ra mặt, chỉ bảo ta trình bày sự việc, lệnh tri huyện xử án ngay tại quê.
Thi thể của Lư Tiểu Hồng được khai quật.
Hai huynh đệ họ Triệu là Triệu Bưu và Triệu Hổ, mỗi người bị xử năm mươi trượng,
Với tội danh cưỡng hại nữ nhân đến chết, cộng thêm nhiều lần trộm cắp, cướp bóc, đều bị xử cực hình.
Tri huyện không thấy vương gia gật đầu, lại chủ động gia tăng thêm hình phạt: trước khi xử tử, phải chịu cảnh bị giam trong xe tù diễu phố năm ngày, coi như làm gương răn đe.
Giết gà dọa khỉ, từ đó về sau, kẻ ác trong vùng cũng bớt đi nhiều.
Triệu Hổ bị đánh năm mươi trượng thì c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Còn Triệu Bưu giữ lại một mạng, bị người người ném trứng thối rau thiu suốt năm ngày, cuối cùng cũng bị quẳng vào bãi tha ma chấm dứt tội nghiệt.
Trước khi rời đi, Bình vương điện hạ còn trăm lần căn dặn Đổng Đại Lang phải sớm dưỡng thương hồi phục để trở lại vì triều đình cống hiến.
Sau đó, ta và Đổng Đại Lang đưa Lư Tiểu Hồng lên núi chôn, bia mộ chẳng đề tên, chỉ mong nàng kiếp sau được làm người trọn vẹn.
Đổng Đại Lang ngồi xe lăn, cùng ta trở lại Thẩm gia một chuyến.
Thẩm Khuếch vừa hay biết Đổng Đại Lang là huynh đệ sinh tử với Bình Vương điện hạ, nay đã là Thái tử đương triều, lập tức mặt cắt không còn giọt máu, quỳ lạy dâng trả lại giấy bán thân của ta.
Đổng Đại Lang vẫn chưa nguôi giận, lập tức báo cho tri huyện đem người đến tịch thu tài sản của Thẩm gia.
Còn ta, đứng lên cùng những nô tỳ, dân nghèo từng bị Thẩm Khuếch hại mà chẳng dám lên tiếng, thu thập chứng cứ, cuối cùng đẩy hắn lên đoạn đầu đài.
Một năm sau.
Đám gà mái ta nuôi cuối cùng cũng chịu ấp trứng, nở ra mấy chú gà con.
Gà mẹ cục ta cục tác, dang rộng đôi cánh che chở bầy con, ai đến gần cũng bị mổ cho mấy phát.
Sân nhà ta giờ khác hẳn ngày xưa.
Tiền viện có chính phòng, nhà bếp, chuồng gà.
Viện bên mới xây thêm thao trường luyện võ.
Lũ nhỏ trong làng kéo nhau đến học võ cùng Đổng Đại Lang, ai nấy đều tinh thần hăng hái, hò hét rằng lớn lên nhất định ra chiến trường giữ nước.
Hậu viện là vườn rau của ta.
Sáng sáng, vừa tưới rau vừa nghe tiếng tập luyện vang vọng, lòng dạ vui không kể xiết.
Còn Vương đại nương ở sát vách, nhà có hai cháu nội đều đến học võ, suốt ngày hết mang đồ ăn lại đưa áo mặc cho ta.
Ta từng nói rồi, đời người mà khá lên, ai cần ai còn chưa biết đâu!
Giữa trưa, ta ngắt một nắm hành lá, hái thêm ít mầm cải non, nấu xong nồi cháo.
Ta cất tiếng gọi: "Toái Ngọc, mau ra ăn cơm thôi!"
Không bao lâu, đã thấy phía cổng vòm của tây viện, một bóng người cao ráo thong thả bước ra.
Dù dáng đi còn cứng ngắc, chậm rãi, nhưng từng bước chân đều mang theo dấu vết của năm tháng dài đằng đẵng.
"Ta tới rồi! A Ngọc nấu cháo thơm quá!"
Có những dư vị, chính là đường do năm tháng chưng cất mà thành.
Khi tan ra rồi, liền ngọt tận trong tim.
Hoàn.
(Đã hết truyện)
TA LÀ NGƯỜI CÓ CHÍ KHÍ (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
Ta vốn là người có chí, thuở bị bọn buôn người bắt bán, ta đập tay vào ngực mà rằng:
“Bổn cô nương đây, sức lực có thừa, mưu kế chẳng thiếu!”
Thế rồi, ta được đưa vào phủ tri châu, làm thủ hạ cho công tử trong phủ.
Mẫu thân lấy làm hãnh diện, mỗi lần lên phần mộ phụ thân, đều không tiếc lời ngợi khen ta suốt nửa canh giờ.
Nhờ ta tiến cử, người thuận lợi vào phủ, làm ma ma quản sự.
Đệ đệ ta ngưỡng mộ vô ngần, khẩn cầu ta dẫn theo cùng lập công danh.
Ta ngẫm nhìn diện mạo nó, dung mạo tú mỹ, bất kể nam hay nữ đều có thể khiến người ta rung động. Tiếc thay, chỉ đành lắc đầu than một tiếng.
“Ngươi ngoài sắc diện ra, chẳng có bản lĩnh gì khác.”
Đệ đệ hừ khẽ: “Giới thiệu hay không là khí độ của tỷ, trụ được hay chăng là bản lãnh của đệ!”
1
Phụ thân lúc lâm chung từng dặn:“Đại Nha à, nhà ta là phận hèn mạt, dưới đáy xã hội.
Nếu nói hoàng đế là chúa tể sơn lâm, thì ta đây chẳng bằng loài kiến, chỉ là rệp hôi nơi xó xỉnh.
Kẻ như ta, chẳng cần cao ngạo làm gì, vì cao ngạo không nuôi được cái bụng.
Sau này ngươi làm vợ hay làm thiếp, phụ thân đều không trách, vì sao ư? Vì phận người như ta, còn sống đã là phúc phần rồi!”
Phụ thân tắt thở, cũng là lúc đệ đệ ta ra đời.
Mẫu thân đau đớn phát hỏa, lại đói khát không có sữa, khiến em khóc mãi không thôi, từng ba lần lả đi vì đói.
Ta nghiến răng, cắt thịt nơi cánh tay, chảy máu cho mẹ uống.
Mẫu thân xót xa, khóc đến khản giọng mà lệ chẳng trào.
Ăn thịt ta, uống máu ta, mẹ mới có sữa nuôi con.
Mẫu thân bảo: “Đại Nha, ngồi chờ thế này không phải kế.
Trời chẳng mưa, chỉ e nhìn cái chết trước mắt. Đã là chết, chi bằng ra ngoài mà liều, biết đâu còn đường sống.”
Vậy là ta đem phụ thân an táng dưới gốc đa lớn nơi cố hương, cùng mẫu thân và em thơ mới lọt lòng đi đến Lâm Châu.
Bị một mụ người buôn người để mắt đến.
Lũ ăn mày khác đều kinh sợ mụ, riêng ta thì không, khiến mụ lấy làm lạ.
“Sao ngươi chẳng sợ ta?”“Cớ gì phải sợ?”
Mụ ngẩn ra, con mắt tam giác đảo qua đảo lại đánh giá ta: “Muốn ăn một bữa no không?”
“Trong mộng còn mong.”
Mụ ném cho ta ba cái bánh bao bẩn, ta đưa hai cái cho mẹ, còn mình thì ngấu nghiến nuốt một cái.
Ăn xong, ta đứng dậy: “Đi thôi.”
Ta biết, mụ định bán ta.
Bán vào nhà phú quý làm nô tỳ.
Đối với ta mà nói, ấy là chuyện lớn như trời.
Nô tỳ có cơm ăn, có tiền tháng, chủ nhà còn cấp y phục.
Mẹ ta nhìn ta đầy kỳ vọng: “Đại Nha! Nếu có cơ hội, tìm cho mẹ một con đường sống nữa!”
Ta cùng bảy tám a hoàn khác quỳ gối trước phủ tri châu.
Khí thế nơi phủ, cả đời ta chưa từng thấy.
Phụ thân nói chẳng sai.
Thân phận như ta, chẳng bằng rệp hôi, chỉ là bùn đất dưới chân người.
Song bùn đất, nếu cố gắng, cũng có thể trét được lên tường.
Đến lượt ta, ta ngẩng đầu, lấy hết dũng khí mà rằng: “Bổn cô nương đây, có sức lực và thủ đoạn!”
“Chỉ cần cho ăn no!”
Ma ma quản sự trong phủ nhìn ta, mày nhíu lại: “Chưa ký khế ước đã đòi ăn, trên đời này có ngươi sao?”
Ta chẳng biện bạch, nhấc một chiếc ghế dài, đặt ngang đầu gối, lấy sức bẻ mạnh —
“Rắc!” — ghế gãy làm đôi.
Ma ma kinh hãi, mặt méo mắt trợn: “Thân hình bé nhỏ, sao lại có sức mạnh đến thế?”
Ta đưa ba ngón tay ngắn lên: “Nếu được ăn no, một mình ta có thể địch ba gã đại hán.”
Ma ma lập tức vào bếp, lấy ra một xửng bánh bao mới hấp xong.
Ta gần như nuốt từng cái một.
Ba tiểu đồng trong phủ cùng lao về phía ta.
Chớp mắt, ta một tay quật ngã một tên, một cước đá bay tên thứ hai, rồi lấy đầu húc mạnh khiến tên cuối bỏ chạy.
“Ối chao! Không thể ngờ! Ngươi là người có học võ công sao?”
Phụ thân ta từng trông cửa một ngôi tự nhỏ, trộm học được mấy chiêu quyền cước, truyền lại hết cho ta.
Song ta hiểu rõ, mấy chiêu đó chẳng đáng là gì.
Vì người ở đáy xã hội, những thứ có thể tiếp xúc, vốn đã chẳng được là bao.
“Ma ma, tiểu nữ chẳng phải kẻ luyện gia công phu, chỉ là sức khỏe hơn người mà thôi.”
Ngay hôm ấy, ta được đưa vào phủ tri châu, trở thành tùy tùng hộ vệ cho công tử trong phủ.
Công tử phong tư đoan chính, tính tình hòa nhã, đặt cho ta cái tên mới: Tường An.
2
Thuở ban đầu, ta trong phủ bị khinh khi chẳng ít.
Người trong phủ cho rằng, bề ngoài là ma ma an bài ta làm tùy tùng công tử, nhưng thực chất là muốn ta leo lên giường công tử.
Dù khi ấy, ta mới chỉ mười tuổi…
Công tử đã ngoài hai mươi, một lòng dốc sức nơi đèn sách, mộng đạt công danh.
Lão gia cùng phu nhân tuy lấy đó làm mừng, song trong lòng vẫn canh cánh chuyện trăm năm của người.
Song công tử lại chẳng chút mảy may hứng thú với chuyện hôn phối.
Danh môn khuê tú người từng xem, tiểu gia bích ngọc cũng từng gặp, đáp lại đều là lời từ chối khéo léo.
Người trong phủ nói, e rằng phu nhân đã dùng hạ sách, sai ma ma an bày ta – một nữ tử đặc biệt – kề cận công tử, mong chuyện dài lâu.
Chúng a hoàn trong phủ mỗi lần trông thấy ta, đều nhìn ta bằng ánh mắt ganh ghét, hằm hằm oán hận.
Các tùy tùng nam của công tử thì ngỡ rằng ta mai sau sẽ trở thành thông phòng nha đầu, thậm chí là quý thiếp, bởi thế không ai dám nói nhiều với ta một lời.
Vì vậy, ta bị cô lập hoàn toàn.
Cục diện này, là nhờ tiết Đoan Ngọ mà thay đổi.
Hôm ấy, trong ngoài phủ đều đã rắc rượu hùng hoàng, lý ra rắn rết chẳng dám bén mảng.
Nào ngờ lại có một con hoa xà chết chán, chẳng rõ vì sao chui được vào nội viện của phu nhân.
Phu nhân tuy là chủ mẫu một phủ, nhưng lúc ấy cũng sợ đến mặt trắng như giấy, tóc tai rối bời.
May là ngày ấy ta không trực, lại là nữ tử, nghe tiếng kêu thất thanh bèn xông vào trong viện.
Phu nhân đã hôn mê, ma ma thân cận ôm lấy bà cũng sợ đến nỗi bất động.
Một viện toàn là a hoàn, bà tử, kẻ kêu người la, hỗn loạn vô cùng.
Ai nấy đều biết, con hoa xà ấy có độc.
Nhưng ta thì không sợ.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰