NHỜ BỊ HACK NICK MÀ GẶP ĐƯỢC CHỒNG TƯƠNG LAI
Chương 7
10
Hôm sau, khi tôi rời khỏi nhà Mạnh Thời Trạch thì đã là buổi chiều.
Dù chúng tôi thật sự chẳng làm gì cả.
Chỉ là hôm trước nói chuyện quá lâu, dính nhau không nỡ dứt nên thành ra thức khuya.
Ngủ một giấc dậy ăn trưa xong, cũng đã chiều rồi.
Mạnh Thời Trạch tự mình lái xe đưa tôi về nhà.
Mặc dù chúng tôi thật sự chẳng làm gì cả, nhưng mấy tấm ảnh mà phóng viên giải trí tung lên Weibo lại làm mạng xã hội dậy sóng thêm một lần nữa.
“Qua đêm ở biệt thự”, “thay quần áo”, “trên cổ còn có vết đỏ”… Tất cả những chi tiết đó bị phóng đại lên mức tối đa, và trên mạng thì đã thành kết luận chắc nịch là chúng tôi “chín ép thành chín nhừ” luôn rồi.
Tôi soi gương nhìn cái nốt muỗi cắn đỏ ửng trên cổ mà chỉ biết câm nín.
Sớm biết vậy tối qua đừng gãi mạnh thế chứ.
Con bạn thân thì gọi điện oanh tạc, tuyên bố sẽ đè bẹp 99% dân hóng hớt trên mạng.
Phải giật vé đứng ở hàng đầu tiên ăn dưa mới chịu.
Khi tôi kể cho nó nghe hết mọi chuyện từ đầu tới cuối, nó hét một tiếng như sấm nổ.
Nghĩ kĩ lại, ngay cả bản thân tôi cũng thấy mọi thứ cứ mơ hồ như không thật.
Mạnh Thời Trạch và tôi, cứ thế mà… bên nhau rồi?!
Chớp mắt đã đến ngày hẹn họp lớp.
Tin đồn Mạnh Thời Trạch sẽ tham dự đã lan ra từ sớm, khiến số người đăng ký tham gia tăng vọt.
Địa điểm tổ chức cũng từ một phòng riêng nhỏ trong nhà hàng phải đổi thành hẳn resort sang trọng.
Hôm đó, trời nắng đẹp long lanh.
Tôi ngồi ở ghế phụ cạnh Mạnh Thời Trạch, trong lòng cứ bồn chồn khi nghĩ đến cảnh sắp phải đối mặt với đám bạn học cũ.
Anh liếc nhìn tôi, cười cười:
“Giả làm người yêu thì em căng thẳng, thật sự yêu nhau cũng căng thẳng sao, vợ yêu?”
Tôi mím môi khẽ nói:
“Chắc mấy đứa trong lớp sẽ nghĩ, anh sao lại thích em nhỉ…”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt kiên định:
“Vậy lạ lắm sao? Mười năm trước anh đã muốn bên em rồi, Trình Hi Hi.”
Thấy tôi im lặng, anh bỗng đưa tay đặt lên tay tôi, bàn tay ấm áp bao trọn lấy tay tôi.
“Trình Hi Hi, em là người tuyệt nhất.”
Giọng nói của anh vừa chắc chắn vừa dịu dàng, khiến trái tim đang lo lắng của tôi cũng thấy thật yên tâm.
11
Không cần nghi ngờ gì nữa, Mạnh Thời Trạch chính là nhân vật chính của buổi họp lớp hôm đó.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh – và dĩ nhiên là kèm cả tôi.
Trong những ánh mắt ấy có tò mò, có ngạc nhiên, có ngưỡng mộ, nhưng tuyệt nhiên không hề có khinh thường hay dè bỉu mà tôi từng lo sợ.
Cứ như thể, tôi vốn dĩ và anh chính là một đôi xứng đôi vừa lứa.
Tôi khoác tay anh, đứng cạnh nhận lời chúc mừng của mọi người, và dần dần cũng thấy thư giãn hơn.
Vì phải cụng ly liên tục với bao nhiêu người, tôi khẽ rút tay khỏi tay anh, kéo nhẹ vạt áo vest của anh, thì thầm:
“Em đi vệ sinh chút.”
Anh khựng lại rồi mỉm cười dịu dàng:
“Anh đi cùng.”
Rất nhanh, khi tôi đi ra, đã thấy anh đứng dựa vào tường ngoài cửa.
Nghiêng mặt nghiêm túc, góc nghiêng đẹp hoàn hảo. Nghĩ mà thấy khó tin, người như thế này… lại là của mình.
Mạnh Thời Trạch quay sang nhìn tôi.
Rồi anh nắm lấy tay tôi, khẽ nói:
“Trình Hi Hi, quãng đường sau này chúng ta cùng đi nhé.”
“Bốp” – đèn trong sảnh tiệc và hành lang bất ngờ tối lại.
Anh nắm tay tôi, dẫn tôi bước qua lối đi phủ đầy hoa hướng dương hai bên.
Khi sắp vào hội trường, anh ghé sát tai tôi thì thầm:
“Trình Hi Hi, lời tỏ tình mười năm trước, anh muốn nói bù hôm nay.”
Anh dắt tôi đi tới chính giữa sảnh tiệc.
Lúc ấy tôi mới nhận ra, tất cả bạn học cũ đều cầm trên tay một bông hồng.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, thấy ánh mắt mọi người đều lấp lánh lời chúc phúc.
Khoảnh khắc đó, Mạnh Thời Trạch bỗng quỳ một gối xuống.
Anh ngước lên nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến độ tan chảy.
“Trình Hi Hi, chúng ta đừng lạc mất nhau nữa. Em đồng ý làm bạn gái anh nhé?”
Tôi cố kiềm nước mắt, mím môi cười:
“Em cũng không muốn lỡ mất anh, Mạnh Thời Trạch.”
Khi anh cúi xuống hôn tôi giữa những tràng vỗ tay và tiếng chúc mừng, anh khẽ thì thầm bên tai tôi:
“‘10’ còn có một nghĩa nữa. Là ‘muốn em’.”
Thế là, giữa vô vàn lời chúc phúc, chúng tôi bắt đầu cùng nhau đi hết những “mười năm” sau đó trong đời.
(— Hết —)
(Đã hết truyện)
BÊN KIA CÁNH CỬA LY H Ô N (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Giang Thần cầm bút ký vào đơn ly hôn, sau đó ném thẻ ngân hàng lên trước mặt tôi.
“Em biết mà, nếu anh muốn, em hoàn toàn có thể ra đi tay trắng.”
Anh ta là một tổng tài có tài sản hàng nghìn tỷ, vậy mà ly hôn chỉ đưa tôi 500 triệu.
Nói ra chắc thiên hạ cười vào mặt.
Nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà tranh chấp nữa.
Không chút do dự, tôi ký tên.
Sau đó cầm lấy thẻ.
Quay người lại, con gái tôi đang đứng ở cửa.
Nó nhìn tôi đầy khó chịu:
“Mẹ lại định làm ầm ĩ chuyện gì nữa vậy?”
1
Tôi liếc nhìn Giang Nhã Hân, không nói gì.
Giọng Giang Thần vang lên:
“Dương Trân Trân, em sớm muộn gì cũng phải trả giá vì những lần vô lý của mình. Đến lúc đó đừng quay lại van xin anh.”
Tôi bước ra khỏi thư phòng, kéo vali đang để trong phòng khách.
Trong tấm ảnh cưới treo trên tường, gương mặt anh ta…
Cao ngạo, kiêu căng.
Giang Thần lúc nào cũng tự tin như thế.
Mấy hôm trước tôi nói muốn ly hôn, anh ta bảo tôi đi khám bác sĩ tâm lý.
Thấy tôi thái độ kiên quyết, anh ta mới nhận ra tôi không nói chơi.
Anh không hề hỏi vì sao.
Chỉ lạnh lùng cảnh cáo tôi:
“Dương Trân Trân, em nghĩ kỹ đi. Rời khỏi anh, em chẳng còn là gì cả. Em chỉ là một đứa mồ côi.”
Tôi không ngờ anh ta lại thẳng tay chọc vào vết thương của tôi.
Tôi đúng là mồ côi, sau khi ông nội mất, tôi được nhà họ Giang nhận nuôi.
“Em nghĩ kỹ rồi.”
Anh ta nhìn tôi sâu sắc một cái, rồi lạnh lùng bỏ mặc tôi.
Tôi đã quen rồi, biết điều mà rời khỏi thư phòng.
Giang Thần làm việc luôn nhanh gọn, ngay hôm sau đã đưa đơn ly hôn đến trước mặt tôi.
Cũng phải thôi, anh ta hẳn đã mong chờ ngày này từ lâu rồi.
Người trong lòng anh — Hứa Tử Như, đã từ nước ngoài về nước hai năm trước.
Anh ta không chủ động ly hôn, chẳng qua là sợ lời ra tiếng vào, sợ bị chỉ trích đạo đức.
Chỉ cần những lời bàn tán từ chú bác, cô dì trong nhà cũng đủ khiến anh ta nghẹt thở.
Dù sao cũng là anh ta theo đuổi tôi, là ông nội định hôn sự này.
Giờ tôi tự mình mở lời ly hôn, anh ta đương nhiên vui mừng chẳng kịp.
Kết hôn mười năm, tôi đã sớm chấp nhận một sự thật: trái tim Giang Thần chưa từng đặt nơi tôi.
Nhưng tôi không ngờ…
Đứa con gái mà tôi mạo hiểm sinh ra, nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu thương…
Lại dắt tay chồng tôi và một người phụ nữ khác, nói rằng:
“Dì Hứa, dì có thể làm mẹ của con không?”
Tôi mất cha mẹ từ nhỏ.
Tôi từng mơ có một mái ấm đủ đầy.
Thế nên tôi đã cố gắng hết sức để trở thành một người mẹ tốt, một người vợ tốt.
Nhưng tôi không ngờ…
Ngôi nhà mà họ muốn, lại không cần có tôi.
2
Lần cuối cùng gặp Giang Thần là ở cục dân chính.
Tôi cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn, toàn thân nhẹ nhõm hẳn.
“Dương Trân Trân, đã ly hôn rồi thì sau này đừng xuất hiện trước mặt anh và Nhã Hân nữa.”
“Được.”
Tôi ngồi tàu giường nằm, ngắm phong cảnh ven đường. Một ngày sau, tôi đến một làng chài nhỏ.
Đây là quê của ông nội tôi.
Tôi vẫn còn nhớ lời ông từng nói…
Ông đã hơn năm mươi năm không quay lại đây.
Tôi mua một căn nhà nhỏ trong làng, sửa sang đơn giản.
Tôi đặt di ảnh của ông nội ngay ngắn vào vị trí trang trọng.
Mỉm cười nói:
“Ông ơi, con sẽ sống thật tốt!”
Tôi mở một homestay nhỏ tại đây, cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng, thoải mái.
Mỗi ngày tiếp đón đủ kiểu khách du lịch, khuôn mặt tôi cũng vì thế mà thường xuyên rạng rỡ hơn.
Cảm giác thư thái thế này, là lần đầu tiên tôi được trải qua sau mười năm hôn nhân.
Tôi lấy Giang Thần khi mới 20 tuổi, hai năm sau thì mang thai.
Sau đó vì một tai nạn suýt nữa sảy thai.
Giang Thần và mẹ anh ấy bắt tôi ở nhà an tâm dưỡng thai.
Con sinh ra sức khỏe yếu, tôi gần như không rời nửa bước mà chăm sóc từng ly từng tí.
Đợi con lớn hơn một chút, tôi muốn ra ngoài làm việc.
Nhưng lúc ấy mới nhận ra mình đã hoàn toàn lạc nhịp với xã hội.
Tôi chỉ có thể làm những công việc tay chân đơn giản.
Giang Thần không đồng ý cho tôi đi làm.
Anh ta nói:
“Vợ tổng giám đốc mà ra ngoài làm mấy việc lương thấp thì ra thể thống gì?”
Thế là tôi đành xem việc chăm sóc Giang Thần và Nhã Hân là công việc của mình.
Suốt tám năm, như một cái máy không biết mệt.
Tôi đã bỏ ra rất nhiều, nhưng chẳng nhận lại được điều gì.
Tôi là vợ của Giang Thần.
Là mẹ của Giang Nhã Hân.
Nhưng duy chỉ không thể là chính mình.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰