Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Nguyện Người Bình An

Chương 6



Xét đến thân phận phụ thân ta nhạy cảm, lại vừa khỏi bệnh chưa lâu, ta sai người đưa phụ thân tới Thọ An Đường trấn an tổ phụ.

Còn ta thì kéo mẫu thân đi xem náo nhiệt của nhị phòng.

Nhị thúc xưa nay vẫn đứng trên đầu chúng ta nay mặt mày trắng bệch, cúi rạp trước thủ lĩnh thị vệ nói gì đó, nhưng kẻ đến chẳng chút động lòng.

“Tai họa do dân đói sinh giặc, bá tánh lầm than. Nếu không phải Quốc sư bói được có kẻ chiếm đoạt ngân lượng cứu tế, lại còn mưu toan che đậy, e rằng phương Nam đã rối loạn đến không thể cứu vãn.”

Nhị thúc đứng không vững, ngã khuỵu xuống đất.

Nhị thẩm giận dữ chỉ tay vào mặt vị thủ lĩnh thị vệ, mắng lớn:

“Chuyện đó thì liên quan gì đến chúng ta? Ngươi mở to con mắt chó của ngươi ra mà nhìn! Ta là Hầu phu nhân! Vậy mà cả viện của ta các ngươi cũng dám lục soát?”

“Bốp!”

Thủ lĩnh thị vệ tát bà ta một cái vang dội:

“Ồn ào!”

Mẫu thân ta kích động đến siết chặt tay ta:

“Vị thủ lĩnh này vung tay mạnh thật đấy!”

...

Khả năng khen người của mẫu thân, ta đã lĩnh giáo từ lâu rồi.

 

13

Trong thư phòng của Nhị thúc, thị vệ tìm được bằng chứng cấu kết với quan lại địa phương ở Giang Nam tham ô ngân lượng cứu tế.

Cộng thêm Quốc sư phán đoán như chém đinh chặt sắt: "Nếu không có đám sâu mọt này, phương Nam sẽ không xảy ra dịch tả."

Thánh thượng giận dữ, Nhị thúc bị phán "trảm lập quyết", xử chém ngay tại chỗ.

Còn Nhị thẩm cùng Trâu Phù là thân thuộc gần gũi thì bị đày đi Giáo ti phường.

Khi thị vệ đến bắt người, Trâu Phù bất ngờ quỳ sụp xuống:

“Đại nhân! Ta không phải là cốt nhục của Trâu Dật Trạch! Ta chỉ là dưỡng nữ bọn họ nhặt về! Trâu Lam Lam mới là nữ nhi ruột thịt của bọn họ! Xin hãy tha cho ta!”

Nhị thẩm không thể tin nổi, đau đớn bật khóc:

“Trâu Phù! Từ ngày con vào phủ, ta đem tất cả nỗi áy náy với Lam Lam bù đắp cho con!

Về sau sợ con không thoải mái, ta thậm chí để mặc ruột thịt của mình bị bỏ lại ở trang tử sống chết mặc kệ!

Nay đại họa ập đến, con lại đối xử với ta như vậy sao?”

Trâu Phù điên cuồng lắc đầu:

“Các người chỉ muốn có một đứa con để làm cái cớ khoe mẽ với người đời! Các người chưa từng thật sự thương ta!”

Hai người tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, mẫu thân ta hào hứng đến mức vỗ tay vào cánh tay ta liên tục:

“Kích thích quá! Thật sự quá kích thích!”

Động tĩnh quá lớn, cuối cùng cũng kinh động đến hai người đang giãy giụa trong viện.

Nhị thẩm trông mong nhìn ta:

“Lam Lam, ta mới là mẫu thân ruột của con! Giáo ti phường có thể chuộc thân được!

Ta thề, sau này nếu được thả ra, nhất định chuyện gì cũng đặt con lên hàng đầu, sẽ không bao giờ lơ là con nữa!”

Trâu Phù cũng nghẹn ngào:

“Trâu Lam Lam, ta là người chịu tội thay ngươi, ngươi không thể mặc kệ ta!”

Ta mỉm cười rạng rỡ, tiến lại gần, cúi đầu nói khẽ:

“Nhị thúc của ta tham ô cực kỳ cẩn thận, nếu không có người cố tình để mắt thì căn bản sẽ không để lộ sơ hở.”

Trong ánh mắt sợ hãi của hai người, ta chậm rãi gật đầu:

“Đúng vậy, là ta làm đó.”

“Từ lâu ta đã ngứa mắt nhị phòng các ngươi, hận không thể lột da róc xương. Vậy mà các ngươi còn ngu đến mức trông cậy ta ra tay cứu giúp? Mơ mộng giữa ban ngày à?

Giáo ti phường ấy à, cứ ở yên đó mà tận hưởng đi. Ta đã nói chuyện với chưởng viện rồi, hai người các ngươi, tuyệt đối không có khả năng chuộc thân!”

Trâu Phù run rẩy, còn Nhị thẩm thì nhíu mày:

“Lẽ nào... ngươi nói Quốc sư là sư phụ ngươi, chuyện đó là thật?

Không thì một tiểu cô nương như ngươi, sao lại có bản lĩnh lớn như vậy?”

Ta nháy mắt tinh nghịch:

“Ngươi đoán xem?”

Nhị thẩm lập tức kích động túm lấy tay áo ta:

“Lam Lam! Mười tháng hoài thai, là ta sinh ra con, ta là mẫu thân ruột của con! Con mau đi cầu xin Quốc sư, ta không muốn đến Giáo ti phường đâu!

Lam Lam, nể tình chúng ta là mẫu nữ, ta van con, cứu ta một mạng!”

Trâu Phù mặt không còn chút huyết sắc:

“Mẫu thân! Người mau bảo Lam Lam cứu cả con nữa! Giáo ti phường là chỗ nào, con sao có thể vào đó!”

Nhưng Nhị thẩm lại đẩy nàng ta một cái:

“Vừa nãy chính ngươi còn phủ nhận là con ta, nếu không phải vì ngươi , Lam Lam có rời xa ta sao?

Ngươi còn mong ta cứu ngươi ? Ta chưa bỏ đá xuống giếng đã là ơn nghĩa rồi!”

Haiz, mẫu nữ trở mặt, đúng là chật vật đến đáng thương.

Ta không nỡ nhìn nữa, chỉ cười nhẹ nói:

“Không cần tranh nữa. Ta sẽ không cứu ai cả.

Hai người các ngươi, ta đều đã căn dặn kỹ, người trong Giáo ti phường sẽ tận tâm dạy dỗ quy củ cho các ngươi.”

Mẫu thân ta liếc nhìn nét mặt ta, dè dặt lên tiếng:

“Lam Lam, dù gì cũng là mẫu thân của con, hay là...”

Ta ôm cánh tay ‘mẫu thân’, nũng nịu:

“Con chỉ có một mẫu thân, người đó chính là người!

Chẳng lẽ phụ thân khỏe lại rồi, hai người tính sinh thêm đệ đệ muội muội, rồi không nhận con nữa à?”

Mặt mẫu thân ửng hồng, vừa đuổi theo đánh ta vừa nghiêm túc đáp:

“Dù có thêm bao nhiêu đệ đệ muội muội, con vẫn là trưởng nữ đích truyền của Hầu phủ, bất cứ ai cũng không thể vượt mặt con được!”

 

14

Sau khi phụ thân tiến vào triều, dựa vào học thức bản thân cùng sự tương trợ công khai lẫn âm thầm của sư phụ, chẳng bao lâu đã đứng vững gót chân nơi chốn quan trường.

Ngày nhị thúc bị phán "trảm lập quyết", kẻ thù trên quan trường của ông ta đã nhét than hồng vào miệng Trâu Phù.

Trâu Phù không chịu nổi cực hình, chết ngay tại chỗ. Nhị thẩm thì vì sợ bị tra tấn, đâm đầu vào tường tự tử trong Giáo ti phường.

Mẫu thân của bà ta tìm đến mẫu thân ta, quỳ rạp dưới đất, tóc bạc phủ vai trang dung tiều tụy, khẩn khoản cầu xin:

“Là ta tham lam vô độ, tội lỗi ngập đầu, ta xin lỗi ngươi. Nhưng ta đã nhận lấy báo ứng xứng đáng: nhi tử đam mê cờ bạc, nữ nhi chết yểu. Tất thảy đều là báo ứng cả.

Nay ta chỉ còn sống được một tháng, cầu xin ngươi hãy lo liệu hậu sự cho muội muội ngươi. Xin hãy đưa thi thể nó về nhập vào tông từ họ Trâu, đừng để nó trở thành cô hồn dã quỷ không nơi nương tựa…”

Mẫu thân ta thẳng thắn từ chối.

“Lấy đức báo oán, vậy lấy gì để báo người có ơn?

Năm xưa Chúc Tình hãm hại ta đủ đường, nay ta không nghiền xương cô ta thành tro đã là nhân từ lắm rồi.

Còn lão thái bà chiết tiệt ngươi bị nhi tử nhi tức đánh đập ngày ngày, phụ thân ta bị đệ đệ làm tức chết, hết thảy là báo ứng cả!

Ngươi gặp bệnh hiểm nghèo còn may, chứ không thì ta cũng chẳng ngại xẻ thêm cho mấy đao đâu!”

Ta vội kéo mẫu thân đi:

“Hôm nay sư phụ con mở lò luyện đan, người mau cùng con đến dược phòng, để sư phụ con chẩn mạch điều chế đan dược phù hợp điều dưỡng thân thể.

Thuốc của sư phụ, người thường có cầu cũng khó được nửa viên, người chớ phí thời gian vào kẻ không liên quan nữa.”

Mẫu thân của ta đáng lẽ phải sống tiêu dao tự tại.

Tất cả những gì khiến người buồn phiền đều phải trừ sạch.

Ta bày trận tại sòng bạc, khiến đệ đệ của Chúc Tình trắng tay, thua luôn cả tòa nhà cuối cùng của Chúc gia.

Ngày mẫu thân Chúc Tình mặc vải thô áo vá, bước thấp bước cao bị đuổi ra khỏi phủ cùng nhi tử nhi tức, ta cố ý dẫn mẫu thân đến xem.

Mẫu thân ta kích động đến mức véo chặt tay ta:

“Lam Lam, báo ứng! Đây chính là báo ứng!

Mau, chúng ta đến Hương Mãn Lâu, gọi cả phụ thân con đi mở tiệc chúc mừng một phen!”

Đêm đó, mẫu thân uống hết chén này đến chén khác.

Ta định can ngăn, nhưng phụ thân lại giơ tay cản ta:

“Để nàng ấy say một trận đi.

Từ nhỏ đã cung kính kế mẫu như mẫu thân, lớn lên mới phát hiện hết thảy chỉ là mưu mô toan tính.

Về sau nhân duyên cũng bị toan tính tới lui, lòng nàng ấy khổ lắm.”

Nhìn ánh mắt thương xót không chút che giấu của phụ thân, lòng ta mới thật sự yên ổn.

Hai cây khổ qua sớm hôm nương tựa nhau, cuối cùng cũng đã hết khổ đến ngọt.

Sau này mẫu thân sinh thêm một muội muội, vô cùng nghịch ngợm.

Mẫu thân bị bày trò đến phát mệt, thường xuyên đem đứa nhỏ gửi sang Quốc sư phủ.

“Lam Lam à, ta thấy con bé này nên giao cho sư phụ con dạy dỗ mới phải.

Ta thì dốt nát, phụ thân con cũng chưa từng chăm con gái,

Sư phụ con dạy con nên người, dạy thêm đứa nữa cũng chẳng sao cả!”

Ta thở dài thật dài:

“Một đứa là buộc, hai đứa là thả, người nói gì vậy?

Sư phụ giờ đã giao luôn chức Quốc sư cho con, bản thân tiêu dao khoái hoạt rồi, người còn muốn phiền đến sư phụ nữa sao?”

Mẫu thân ta cười càng tươi:

“Chính vì rảnh rỗi nên càng nên trông giữ tiểu nha đầu! Không được thì con trông cũng được!”

Hả?

Mẫu thân ta nói với vẻ đương nhiên:

“Con biết đấy, ta vẫn luôn mơ được về Tây Bắc một chuyến.

Nhưng muội muội con còn nhỏ, sao chịu nổi đường xa mệt nhọc?

Chỉ có giao con bé cho con, ta mới thật sự yên tâm!”

Ta có thể làm gì chứ?

Xưa nay ta chẳng thể nói "không" với mẫu thân.

May mà...

Sư phụ cũng chẳng thể nói "không" với ta.

Nhóc con bám đuôi kia, đành nhờ sư phụ trông nom thôi!

 

[ TOÀN VĂN HOÀN ]

(Đã hết truyện)

#GSNH245 - THAY CÔ DÂU BẰNG NHA HOÀN (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Cổ Đại,

Quay lại Chương 7

Miệng lẩm bẩm: “Không… không phải… Nguyệt Nhu không có… Vân Tiêu ca ca, chàng phải tin muội…” Để xác thực lời của đại bá là thực hay giả, Hầu gia ngay lập tức triệu tập người mời phủ y đến thăm khám chẩn mạch.

Lâm Nguyệt Nhu liều mạng không chịu đưa tay, miệng khóc van xin cầu xin.

Tuy nhiên, đây không phải là Thẩm phủ, nơi có Thẩm Thanh Tùng đứng ra che chở — nàng ta, chẳng còn quyền để lên tiếng nữa.

Hai mụ quản sự tiến lên, giữ chặt tay chân Lâm Nguyệt Nhu một cách cương quyết.

Phủ y chỉ mới đo mạch xong đã lập tức nói: “Vị cô nương này… đã mang thai hơn một tháng.” Lời nói như sấm nổ giữa trời quang, khiến toàn trường rơi vào trạng thái im lặng chết lặng.

Lâm Nguyệt Nhu chẳng còn lời nào để biện hộ, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.

Hầu phủ làm sao có thể chấp nhận một nữ nhân mang thai của người khác để làm thế tử phi?

Ngay lập tức, Hầu gia ra lệnh: viết hưu thư, đuổi nàng khỏi phủ!

Chẳng rõ là do Lâm Nguyệt Nhu quá đau đớn sợ hãi, hay do đám hạ nhân trong phủ hành xử quá nặng, khi nàng vừa bị ném ra khỏi cửa liền đau bụng dữ dội rồi sẩy thai ngay tại chỗ.

Nghe tin đứa con trong bụng mất tích, đại bá nổi trận lôi đình, không những không cho người mời thầy thuốc, còn giận dữ đạp liên tiếp vào người nàng.

Đại bá mẫu vốn đã không ưa gì loại nữ nhân trăng hoa lẳng lơ, nay thấy Lâm Nguyệt Nhu bị ông nhà ghét bỏ, liền thẳng thừng ra lệnh đem nàng đi — chỉ để lại một hai lượng bạc rồi bán thẳng vào thanh lâu.

Trong phủ Hầu, sau khi Hầu gia điều tra rõ mọi chuyện, biết tất cả là do nhi tử Cố Vân Tiêu cùng Thẩm Thanh Tùng phối hợp dàn dựng.

Giận dữ đến mức không thể kiềm chế, lập tức ban lệnh — đánh Cố Vân Tiêu hai mươi trượng ngay trong phủ!

Cả kinh thành đều biết, thế tử phủ Hầu nuôi ngoại thiếp chưa cưới, lại còn giả mạo làm tân nương để lừa dối, trò chơi đê tiện này khiến mọi người chấn động.

Chuyện vừa lộ ra, các nhà quyền quý, quan lại đều xôn xao bàn tán.

Từ đó về sau, chẳng một ai dám bén mảng đến gần Cố Vân Tiêu nữa.

Danh tiếng của hắn coi như đã hoàn toàn sụp đổ trong kinh thành. 11 Sau khi phụ mẫu trở về thắng trận, nghe kể lại mọi chuyện xảy ra khi vắng mặt, lập tức nổi trận lôi đình, muốn tìm Thẩm Thanh Tùng cùng Cố Vân Tiêu để trừng phạt thích đáng.

Tôi vội can ngăn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ác giả tất có báo ứng, Thẩm Thanh Tùng và Cố Vân Tiêu, giờ đều đã nhận lấy hậu quả của riêng mình.

Điều cần thiết nhất — là nữ nhi muốn dẫn phụ mẫu đi tìm… đại ca.” “Đại ca?

Không phải chính là Thẩm Thanh Tùng đó sao?” Phụ thân nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tôi chỉ mỉm cười lắc đầu, rồi đáp: “Thẩm Thanh Tùng hoàn toàn không phải là ca ca của nữ nhi.

Ca ca ruột của con… phải gấp trăm lần hắn về cả tài năng lẫn vẻ đẹp.” Chỉ đến khi tôi trực tiếp dẫn phụ mẫu đi gặp Tiêu Minh, hai người mới hoàn toàn tin lời tôi nói.

Hóa ra, năm xưa khi mẫu thân sinh trưởng tử, trong phủ có mời một vú nuôi.

Trùng hợp thay, vú nuôi kia mới sinh được một đứa con trai.

Lúc thấy ca ca của tôi, lòng tham tự nhiên nổi lên, nhân cơ hội không để ý đã tráo đổi hai đứa trẻ.

Mẫu thân vốn vô tâm, lại thêm con còn nhỏ, nên hoàn toàn không phát hiện ra hài tử trong tay bị đổi chác.

Còn ca ca ruột của tôi, sau khi bị mụ vú độc ác kia vứt bỏ ở nơi hoang dã, may mắn thoát nạn nhờ một vị đại hiệp cứu giúp.

Phụ thân vẫn còn giận dữ không nguôi, lập tức huy động toàn lực truy tìm mụ vú kia về để xử lý.

Sau đó, ông còn dâng tấu trình lên hoàng thượng.

Nghe xong, hoàng thượng kinh hãi không ngớt, liền ban chỉ: xử tử mụ vú độc ác đó bằng hình phạt lăng trì! 12 Ba năm sau, tôi gả cho công tử nhà Thượng thư, cuộc sống vợ chồng hòa thuận, hạnh phúc viên mãn, đời thường bình dị.

Ca ca tôi vốn là người có thiên tư làm tướng, được phụ thân đưa vào quân doanh huấn luyện.

Trong vòng chưa đầy ba năm, đã được Hoàng thượng phong làm Đại tướng quân, giữ gìn triều đình.

Còn kẻ đã hại ta ở kiếp trước thì sao?

Thẩm Thanh Tùng — thật may mắn, làm nam kỹ suốt ba năm vẫn chưa chết.

Chỉ nghe nói bị hành hạ đến mức thân tàn - tâm bại, chẳng còn ra dạng người nữa.

Thật đúng là, đôi lúc sống còn thống khổ hơn là chết!

Và Lâm Nguyệt Nhu, nghe đồn chỉ mới vào thanh lâu chưa đầy mười ngày… đã bị một khách nhân bóp cổ đến chết ngay tại chỗ.

Sau đó, thi thể của nàng bị mụ tú bà quấn trong chiếc chiếu rách rồi lặng lẽ đem vứt vào bãi tha ma hoang vắng.

Còn Cố Vân Tiêu, sau vụ bê bối với Lâm Nguyệt Nhu, bị tổn thương tinh thần nặng nề, lún sâu vào u mê, từ đó chẳng còn đứng dậy nổi.

Ngày ngày, hắn chỉ ru rú trong phủ, lần lượt cướp hết phòng này đến phòng khác của các thiếp, sống cuộc đời sa đọa, hoang đàng.

Về sau, người ta nói rằng do quá đà trong hoang dâm, tuổi trẻ chưa đầy hai mươi đã bị bất lực, thân thể tàn tạ, trí tuệ suy yếu.

Để tránh Hầu phủ tuyệt hậu, Hầu gia đã dứt khoát tiếp nhận một đứa trẻ tài năng từ dòng tộc, truyền ngôi thế tử và phế bỏ vị trí của Cố Vân Tiêu.

Từ đó trở đi, những kẻ đã hại ta trong kiếp trước—hoặc thì thân bại danh liệt, hoặc thì chết không toàn thây, hoặc sống đời vô dụng.

Còn ta, cuối cùng cũng sống được cuộc đời mà kiếp trước chẳng dám nghĩ tới.

Phụ mẫu mạnh khỏe bình an, phu quân ôn hòa yêu thương, ca ca thân sinh tựa như bão táp, bảo vệ cả nhà trong bình yên.

Ta thường ngồi dưới mái hiên, nhìn ánh chiều tà rơi rớt trên mái ngói, lặng lẽ tưởng niệm

 — Kiếp trước ta bị chìm đắm trong bóng tối, nhưng kiếp này nhất định sẽ sống rực rỡ như bình minh rực rỡ trên bầu trời.

 – Toàn văn kết thúc –



Bình luận