NGOẠI LỆ THỨ HAI CỦA CHỒNG
Chương 8
Anh lễ phép cúi chào sư phụ:
“Chào tiền bối Tống.”
“Tiểu Dương?”
Sư phụ trợn mắt kinh ngạc.
Chỉ tay vào tôi, rồi lại chỉ sang anh:
“Hai đứa…?”
Tần Việt Dương cũng là người tôi quen biết trong thương trường.
Nói về sự cứng rắn, anh còn hơn cả Phó Diễn Thần.
Nhưng từ đầu đến cuối, anh chưa từng vì một lời vu khống vô căn cứ mà tức giận với tôi.
Dù đối thủ có dàn dựng lời bôi nhọ hoàn hảo đến mức nào, anh vẫn có thể nhanh chóng tìm ra sơ hở để minh oan cho tôi.
Ngay cả khi chưa có bằng chứng, anh cũng chưa từng nghi ngờ hay chỉ trích tôi.
Cũng chính nhờ anh, tôi mới thật sự hiểu được —
Tình yêu thật sự luôn đặt niềm tin lên trước cả bằng chứng.
Nếu chỉ vì một chi tiết bất lợi mà lập tức nghi ngờ, phán xét, thậm chí trừng phạt, thì tình cảm đó vốn dĩ không phải là yêu.
Nghe xong những lời phân tích của tôi, sắc mặt Phó Diễn Thần trắng bệch.
Sư phụ cũng rơi vào im lặng.
Cuối cùng, ông chỉ thở dài một tiếng:
“Thôi được rồi, ta già rồi, chuyện của người trẻ, các con tự quyết định lấy.
“Nhưng ta mong là, dù có ly hôn, cũng đừng làm quá khó coi.
“Trên thương trường, không có kẻ thù vĩnh viễn.”
Tôi gật đầu, lấy bản thỏa thuận ly hôn ra:
“Vì vậy, tôi đã soạn một phương án chia tài sản công bằng và hợp lý.”
Tôi đưa hợp đồng đến trước mặt Phó Diễn Thần:
“Anh cứ yên tâm, tôi sẽ không lấy anh một xu nào không xứng đáng.”
Phó Diễn Thần nhìn tôi:
“Em nghĩ điều anh quan tâm là tài sản sao?”
Tôi khựng lại một chút:
“Những thứ khác, tôi không thể đảm bảo.”
Mắt anh lập tức đỏ lên.
“Tự xem đi, nếu không có ý kiến gì thì ký vào.”
Phó Diễn Thần không nói đồng ý, cũng không từ chối.
Anh chỉ cầm lấy bản thỏa thuận:
“Cho anh chút thời gian suy nghĩ được không?”
Tần Việt Dương định nói gì đó, nhưng tôi giơ tay cản lại:
“Vậy phiền anh sớm đưa ra quyết định.”
12
Trong thời gian suy nghĩ, Phó Diễn Thần cũng không ngồi yên.
Biết tôi không muốn gặp anh, nên anh nhờ người gửi quà cho tôi.
Lúc thì là chiếc vòng cổ vô giá,
Lúc lại là món đồ cổ anh vừa đấu giá được.
Thỉnh thoảng còn kèm theo ảnh chúng tôi lần đầu gặp nhau, hoặc một chiếc lá khô từ ngôi trường đại học cũ của hai đứa.
Tôi đem hết kỷ niệm cất vào xó, còn quà thì chuyển hết cho các tổ chức từ thiện.
Lặp lại vài lần như thế, cuối cùng anh cũng đưa ra quyết định.
Tôi đi gặp anh một mình.
Lần gặp lại này, anh dịu dàng và chu đáo hơn xưa rất nhiều.
Cái cách từng lóng ngóng bóc tôm cho Linh Cẩm Nhi, giờ ở bên tôi lại trở nên thành thạo.
Nước trong ly chỉ hơi nguội một chút, anh đã lập tức thay bằng nước ấm.
Tôi mới làm móng nên khó cắt thịt bò, anh sẽ giúp tôi cắt xong rồi đặt vào đĩa.
Tôi đùa như một người bạn cũ:
“Anh bây giờ chăm sóc người khác giỏi ghê.”
Anh cười gượng:
“Lẽ ra anh nên học từ sớm… cũng nên sớm học cách…”
Anh ngừng lại một chút: “Toàn tâm toàn ý tin tưởng người mình yêu.”
Tôi không nói gì, chỉ gắp một miếng thịt bò đưa lên miệng.
Anh nhìn tôi:
“Dao Dao, giờ anh đã học được rồi.”
“Tốt quá. Vậy cuộc sống tình cảm sau này của anh sẽ dễ dàng hơn lúc ở bên tôi.”
“Nhưng mà…”
Anh hơi nghiêng người về phía tôi:
“Anh học tất cả những điều đó… là vì em.”
Tôi đặt dao nĩa xuống:
“Anh Phó, tôi là người sống có nguyên tắc.
“Sự trung thành của một người…”
Tôi giơ một ngón tay:
“Chỉ cần thử một lần là đủ.”
Yết hầu anh khẽ chuyển động, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Tôi đưa đơn ly hôn cho anh ta:
“Hy vọng chúng ta chia tay trong hòa bình.”
Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, cho anh một chút thời gian để suy nghĩ.
Khi quay lại, đơn đã được ký.
“Anh đã sửa lại thỏa thuận phân chia tài sản rồi, anh ra đi tay trắng.”
Giọng anh trầm thấp, mệt mỏi.
Tôi hơi ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Anh…”
Anh nhắm mắt lại: “Anh không biết ngoài điều đó ra, còn có thể làm gì để khiến bản thân dễ chịu hơn một chút.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi cất bản ly hôn đi:
“Vậy thì… hẹn kiếp sau, anh Phó.”
Tôi xoay người, đi được vài bước, hình như nghe thấy tiếng nức nở phía sau.
Tôi hơi khựng lại.
Nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu.
Nghe nói, Phó tổng lừng lẫy một thời sau đó rút khỏi giới tài chính, đi mở quầy bán đồ ăn vặt ở phố nhỏ.
Vì ngoại hình điển trai nên rất nhiều mối mai đến tìm anh xem mắt.
Nhưng tất cả đều bị anh từ chối.
Khác với anh, cô thư ký ngày trước lại nhanh chóng lấy chồng.
Lấy một người ở vùng núi xa xôi, bốn năm sinh liền ba đứa con.
Nghe nói, từng bỏ trốn một lần.
Nhưng thất bại.
Khi cảnh sát tìm thấy, cô ta đã có dấu hiệu rối loạn tâm thần, luôn miệng lẩm bẩm gọi: “Anh Phó… chồng em…”
Tất cả chỉ là lời đồn.
Tôi không để tâm.
Bởi vì giờ đây tôi đã nên duyên với Tần Việt Dương, tấm bản đồ kinh doanh phía trước đang dần mở rộng trước mắt hai chúng tôi.
Tôi không ngại mình từng vấp ngã.
Tôi chỉ biết ơn vì mình đã đủ tỉnh táo để dứt ra — và bước đi trên con đường của chính mình.
Hoàn
(Đã hết truyện)
MỘT CUỘC CƯỚI THAY, MỘT LẦN GẢ THẾ (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Cổ Đại,
HE,
Ca ca ta đào hôn ngay trước ngày thành thân.
Không còn cách nào khác, ta buộc phải giả danh ca ca, thay mặt thành hôn cùng hảo tỷ muội từ thuở nhỏ.
Nhưng khi lớp khăn voan đỏ được vén lên, khuôn mặt lộ ra lại không phải tân nương ta quen thuộc, mà là...
Ca ca của nàng ấy!
Người này không ai khác chính là Tiểu Tướng quân Bùi Văn Khánh lừng lẫy, danh tiếng vang dội khắp đất Lương Châu!
Lúc này, gương mặt thanh tú, điển trai của Bùi Văn Khánh vẫn điềm nhiên như không, giọng nói được bẻ cao vờ làm nữ nhân, cất lời:
“Phu quân, nên uống rượu giao bôi thôi.”
Ta: ???
01
Chiếc ly rượu bị ta đẩy ra ba lần.
Bùi Văn Khánh chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, vẫn đưa tới lần thứ tư, giọng nói dịu dàng đầy ý cười:
“Phu quân, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, uống xong rượu hợp cẩn, chúng ta nên động phòng thôi.”
Ta ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú, đội mũ phượng, khoác hồng bào, dáng vẻ thanh lệ khó phân biệt nam nữ nhưng rõ ràng cao hơn ta một cái đầu của Bùi Văn Khánh, lòng nghẹn ngào không thốt nổi một lời.
Động cái búa ấy.
Hôn sự do Thiên tử ban.
Kết quả lại thành một “tân nương” giả nam và một “tân lang” giả nữ.
Nếu chuyện này đến tai Hoàng thượng, không biết Bùi gia và Tạ gia có bao nhiêu cái đầu để chém.
Dòng suy nghĩ của ta bị ngắt ngang khi Bùi Văn Khánh ghé sát mặt lại, giọng hạ thấp, đầy ý uy hiếp:
“Tạ Nhị Nương tử, người trong cung vẫn còn đứng chờ ngoài kia.”
“Nàng cũng không muốn ca ca nàng và muội muội ta bị phát vãng* biên cương chứ?”
(*) Đày đi nơi xa
“Bùi gia và Tạ gia thành một đôi hay hai đôi thì cũng là thành. Dù gì chúng ta đã bái thiên địa, đã là phu thê. Ly rượu này, nàng nên uống.”
Bùi Văn Khánh, người đứng thứ ba trong danh sách “Lang quân lý tưởng” của khuê các kinh thành.
Còn ta, một đại tiểu thư rỗng tuếch, cầm kỳ thi họa chẳng thông.
Thương vụ này, xem ra ta lời lớn.
Ta cắn răng, hạ quyết tâm, cánh tay đan chéo, uống hết chén rượu hợp cẩn.
Đêm ấy, nến long phượng cháy sáng, giường kỷ kẽo kẹt vang dội.
Hương rượu hòa quyện vị son, ngân hà chao đảo một đêm.
Ngay trước khoảnh khắc thiếp đi, trong đầu ta chỉ có hai chuyện.
Ta mới là “tân lang” mà, cớ gì ta lại ở dưới?
Và, chả trách tên cẩu nam nhân này tuổi trẻ mà đã giữ được chức tướng lĩnh một phương.
Hắn thật sự... có tài đấy.
*
Sáng hôm sau, khi ta nửa tỉnh nửa mê.
Ngón tay thô ráp của ai đó lướt qua làn da trần của ta, khiến cả người nổi da gà.
Trong giấc mơ, ta tung cú móc trái, rồi lại móc phải:
“Lớn gan thật! Dám quấy nhiễu giấc mơ của ta!”
Tay ta bị giữ lại, cả người bị cuốn vào một cái ôm ấm áp.
Bên tai vang lên tiếng cười sảng khoái:
“Bảo sao muội muội ta cứ khen nàng đáng yêu.”
Ta mở mắt, đầu óc từ mơ màng dần tỉnh táo.
Phòng ốc ngổn ngang, lòng ta cũng rối như tơ vò.
Nhưng chưa kịp định thần, đã bị bắt đi dâng trà.
Cha ta nhìn Bùi Văn Khánh trong bộ nữ trang và ta trong bộ nam trang, thở dài, đưa tay day trán, miệng cười khổ:
“Thôi, hủy diệt đi.”
Mẹ ta lưỡng lự một hồi, cuối cùng lấy ra chiếc vòng ngọc bích đã chuẩn bị sẵn, nhìn bàn tay to lớn với khớp xương lộ rõ của Bùi Văn Khánh khi hắn nâng ly rượu, ánh mắt đầy khó xử:
“Chiếc vòng này, e là không vừa.”
“Để lần tới, lần tới mẹ chuẩn bị quà khác.”
Bùi Văn Khánh bắt chước dáng vẻ các khuê nữ che miệng cười duyên:
“Mẹ, ngại quá rồi.”
Ngay sau đó, ngoài kia rộ lên tin đồn rằng cha ta, người yêu con như mạng, sáng sớm đã dùng nước trà phun ra từ miệng để rửa mặt cho ta.
“Phu quân, chàng không sao chứ?” Bùi Văn Khánh cầm khăn thêu lau mặt cho ta.
Cha ta, đang cố uống trà để trấn tĩnh, lại phun thêm một ngụm nữa lên mặt ta.
Chuyện này không trách được cha ta.
Ai bảo Bùi Văn Khánh có một biệt hiệu là...
Sát Thần.
Nhìn hắn lúc này quả thật có chút chướng mắt.
02
Ban ngày, ta làm phu quân, Bùi Văn Khánh làm thê tử.
Ban đêm, vai trò lại hoán đổi.
Ngoài kia, người ta đồn rằng:
“Đại Lang Tạ gia quả là dũng mãnh phi thường, không thua gì các chiến tướng nơi biên cương.”
Và:
“Nhị nương tử Bùi gia trông dáng vẻ phúc hậu, đúng là được ăn uống rất tốt.”
Ca ca gửi thư về:
“Muội muội an khang:
Muội rốt cuộc đã làm cái trò gì thế?
Tại sao mấy người kể chuyện khắp nơi đều nói ta có tuyệt kỹ ‘chuyển luân chi thuật’ của Lã Bất Vi?
Muội giả mạo ta cũng không cần liều mạng như vậy chứ?”
Ta vừa xoa eo, vừa hồi âm:
“Chúc ca ca bình an:
Huynh cứ c.h.ế.t dần ngoài đó đi. Từ nay, lão nương chính là đích trưởng tử rồi.”
Một vòng tay từ phía sau choàng lấy ta, vô cùng tự nhiên mà ôm ta vào lòng.
“Phu nhân, đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰