NGHE THẤU TIẾNG LÒNG, NHÌN THẤU LÒNG NGƯỜI
Chương 8
Nắng vàng rực rỡ mang theo hơi nóng hầm hập, sắc đỏ rực rỡ của hoa hồng như được rót đầy sức sống.
Nặc Nặc vừa bước xuống xe, đã thu hút bao ánh nhìn.
Ánh nắng như vẽ một quầng sáng dịu nhẹ bao quanh con bé.
Từng dòng suy nghĩ xôn xao vang lên quanh tôi:
【Trời ơi! Thủ khoa trên báo hoá ra là một mỹ nhân thật đấy, không hề nói quá đâu!】
【Mẹ ơi, con thật may mắn quá, được học chung trường với đại mỹ nữ thế này!】
Nghe những tiếng lòng ríu rít quanh mình, tôi không kìm được mà mỉm cười rạng rỡ.
Vừa tiễn con vào trường, tôi đã thấy điện thoại báo tin nhắn WeChat từ Nặc Nặc:
“Mẹ ơi, giờ con đã vào đại học rồi.
Mẹ cũng nên nghĩ đến hạnh phúc của chính mình đi.
Con thấy chú Thời Vũ thật sự rất tốt.”
“Hơn nữa, mẹ với chú ấy còn là bạn cũ, chú ấy thầm thích mẹ đã lâu rồi đó.
Nếu mẹ muốn kết hôn với chú ấy… con hoàn toàn ủng hộ!”
Tôi nhìn tin nhắn ấy mà mặt đỏ bừng cả lên,
Cái đứa con nhóc này… lại giỡn mặt mẹ nữa rồi!
Ngoại truyện
tôi là Yên Yên.
Trước đây, tôi rất ghét “mẹ cũ”, luôn cho rằng chính bà đã phá hủy gia đình của tôi. Dù bà ấy có đối xử tốt với tôi thế nào, trong lòng tôi vẫn luôn không hài lòng.
tôi tưởng rằng bà sẽ tiếp tục bao dung tôi mãi mãi. Nhưng không ngờ, có một ngày bà ấy lại buông tay, từ bỏ cả tôi lẫn cái “gia đình” này.
Khi cha tôi mất việc, còn bị giam giữ, tôi càng căm ghét bà đến tận xương tủy.
Rồi mẹ ruột của tôi thật sự xuất hiện…
Nhưng mọi thứ… không giống như tôi tưởng tượng.
Trước kia, mẹ ruột luôn tỏ ra dịu dàng với tôi, không bao giờ ép tôi ăn rau như “mẹ cũ” từng làm.
Bà nội lúc nào cũng ôm tôi gọi “cháu ngoan”, còn cha thì… chỉ biết về nhà nằm dài, chẳng động tay động chân gì cả.
tôi từng rất ghét “mẹ cũ”, nhưng dù làm nội trợ, bà vẫn lo toan mọi thứ trong nhà ngăn nắp đâu ra đấy.
Còn mẹ ruột của tôi thì… không biết làm gì hết, suốt ngày chỉ biết ăn và ngủ.
Rồi bà mang thai.
Từ đó, vị trí của tôi tụt dốc không phanh.
Việc nhà cũng đến lượt tôi lo, họ còn ép tôi chuyển trường chỉ vì ngôi trường cũ học phí quá cao.
Chẳng ai quan tâm liệu tôi có thích nghi được không.
tôi bắt đầu ghét họ.
Vì thế, có một ngày, tôi đã “vô tình” đổ nước trên con đường mà mẹ ruột thường đi qua mỗi ngày…
tôi nghĩ… nếu họ mất đi đứa trẻ này, họ sẽ lại yêu thương tôi như xưa.
Nhưng khi bà nội thấy hành động của tôi, chỉ mắng tôi thậm tệ:
“Quả nhiên là thứ con hoang, bị dạy dỗ bởi đứa đàn bà ghê tởm, giờ lớn lên cũng chỉ biết làm chuyện bẩn thỉu!”
Ánh mắt của cha và mẹ nhìn tôi ngập tràn chán ghét.
Dù tôi có giải thích thế nào… cũng chẳng ai tin tôi nữa.
tôi học giỏi — nhưng chỉ khi tôi đạt điểm cao, họ mới có chút quan tâm đến tôi.
tôi đã cố gắng học rất chăm, nhưng khi không được đầu tư như người khác, học ngày học đêm cũng chẳng mấy hiệu quả.
Kết quả học tập ngày càng tụt dốc.
Ban đầu, họ còn lộ chút không vui nhưng vẫn tỏ ra quan tâm.
Sau đó, sự thất vọng hiện rõ, và dần dần, chẳng ai thèm để mắt tới tôi nữa.
Nhất là sau khi mẹ ruột qua đời do sinh khó, cuộc sống của tôi biến thành địa ngục thật sự.
Vì cha không phải cha ruột của tôi, bà nội cũng chẳng phải bà nội thật.
Trong mắt họ, tôi chỉ là một dấu tích đáng xấu hổ của quá khứ.
Thế là họ bắt tôi nghỉ học.
Ép tôi ở nhà làm việc nhà, rồi đẩy tôi ra xã hội, vào xưởng làm công nhân.
tôi từng nhiều lần muốn hỏi: Tại sao mình lại ra nông nỗi này?
Lớn lên rồi, tôi hiểu được — tất cả là do chính mình tự chuốc lấy.
tôi bắt đầu trượt dốc.
Vì muốn kiếm nhiều tiền hơn, tôi bán rẻ thân xác, làm gái rót rượu trong quán bar.
Chỉ cần có tiền… chẳng còn gì quan trọng.
tôi không cần tình thân, không cần học hành, không cần ai cả — chỉ cần tiền.
Lại một mùa hè nữa đến.
Trên đường đến quán bar làm việc, tôi băng qua sân trường của một trường đại học hàng đầu.
Không thể tin được — tôi nhìn thấy “mẹ cũ” năm xưa.
Bên cạnh bà là một cô gái — rạng rỡ, nổi bật, hoàn mỹ đến mức không thể rời mắt.
Cô ấy… chắc chắn là Nặc Nặc trước đây của tôi.
Chiếc váy trên người chị tôi đắt tiền, khí chất thanh lịch cao quý.
Còn tôi — mặc một bộ đồ hở hang rẻ tiền, vừa thô tục vừa đáng thương.
tôi lập tức cúi gằm mặt xuống.
Muốn đến gần nhận người, nhưng tôi có xứng không?
Ký ức tuổi thơ lần lượt ùa về như một cuốn phim.
tôi biết — mọi thứ tôi có hôm nay đều là báo ứng.
Khi ánh mắt “mẹ cũ” nhìn về phía tôi, tôi quay đầu bỏ chạy,
Chỉ cầu mong bà mãi mãi đừng nhận ra tôi,
Vì chính tôi… đã không còn nhận ra mình nữa rồi.
Về phần Ký Phi Bạch — người đàn ông không phải cha ruột tôi, cuối cùng cũng sa vào cờ bạc.
Hắn luôn nói sẽ thắng lại, nhưng chỉ càng thua, càng nợ nần chồng chất.
Rồi hắn bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường.
tôi sợ hãi, muốn chạy trốn, nhưng hắn lợi dụng lúc tôi say rượu, đã…
Hắn bán tôi cho những kẻ hắn mắc nợ.
Từ đó, cuộc đời tôi bước vào một hố sâu không đáy.
Nhưng tôi học được cách giả ngoan, lấy lòng đàn ông, bán thân cầu sinh.
Cuối cùng, tôi theo hầu một đại ca xã hội đen.
Một lần, tai nạn xe xảy ra.
Bản năng tôi lao lên che chắn cho ông ta, lấy thân mình chắn phía trước.
tôi bị thương, máu từ miệng không ngừng tuôn ra, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm:
“Tôi muốn Ký Phi Bạch phải chết…”
tôi biết — người đàn ông đó không yêu tôi,
Nhưng vì tôi cứu mạng hắn, nên chắc chắn hắn sẽ cho tôi một điều ước.
Ngay trước khi mất đi ý thức, tôi thầm nghĩ:
Nếu Ký Phi Bạch chết rồi, liệu “mẹ cũ” có vui vẻ hơn một chút không?
(Hết)
(Đã hết truyện)
Nữ Sinh Được Tôi Chu Cấp Nhưng Lại Cướp Chồng Tôi (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Một nữ sinh đại học từng được tôi chu cấp thế nhưng….????
Nửa đêm, cô ta lại nhắn tin cho chồng tôi.
“Anh ơi, Tết này anh có thể giả làm bạn trai em một ngày, về quê với em không?”
Tôi vừa định nổi đóa.
Chồng tôi lập tức trả lời:
“Biết thả thính rồi à? Vậy học phí sau này tự lo nhé!”
Một bụng tức của tôi…
Tắt ngóm luôn tại chỗ!
1
Nửa đêm, tôi vẫn đang thu dọn đống quà Tết để mai về quê.
Bỗng nghe tiếng ting ting từ điện thoại của chồng – anh Từ Dương.
Anh ấy cài nhận diện khuôn mặt tôi để mở khoá.
Tôi vừa nghiêng đầu nhìn qua, màn hình đã tự mở, hiển thị tin nhắn mới nhất trên WeChat:
“Anh ơi, Tết này anh có thể giả làm bạn trai em một ngày, về quê với em không?”
Thấy dòng chữ đó, trán tôi lập tức nhăn lại.
Nếu không phải tôi biết rõ người gửi, chắc còn tưởng đây là tin nhắn lừa đảo.
Tôi kéo lên đọc thêm. Hai người họ có kha khá tin nhắn, nhưng gần như toàn là Trương Thiến gửi – Từ Dương hầu như chẳng mấy khi phản hồi.
Giỏi lắm!
Cái con nhỏ tôi nuôi học đại học đây, nhận tiền tôi gửi như cơm bữa, vậy mà lại quay sang thả thính chồng tôi?
Tôi đang chuẩn bị nổi điên.
Đúng lúc ấy, Từ Dương đi tới.
Anh nhìn tôi đầy nghi hoặc:
“Em mệt thì nghỉ đi, chỗ này để anh làm.”
Tôi ném thẳng điện thoại vào tay anh, lạnh giọng:
“Xem lại bạn bè của anh đi!”
Anh chỉ liếc một cái, lập tức nhíu mày:
“Con này có vấn đề à?”
Tôi gắt:
“Cô ta có vấn đề hay không không quan trọng. Nhưng anh lén lút kết bạn WeChat với cô ta là sao?”
Từ Dương thì ấm ức:
“Không phải em đưa điện thoại anh, ép anh kết bạn còn gì?”
Tôi mới sực nhớ ra…
Trương Thiến từng nói cần xin con dấu công ty cho bài tập thực hành ở trường.
Tôi thấy phiền, nên bảo luôn đưa cho chồng tôi – chủ doanh nghiệp – ký cho tiện.
Lúc đó đúng là tôi tự tay kết bạn giùm cô ta với chồng mình.
Tôi tự tay dắt sói vào nhà.
Đang tự trách, Từ Dương đã nhanh tay gõ một tin nhắn và gửi đi:
“Thả thính giỏi thế, học phí sau này tự đi mà kiếm!”
Nhìn dòng tin đó sáng lên trên màn hình.
Tôi bỗng dưng… hết giận luôn.
2
Tối qua, những lời của Từ Dương đã đủ thẳng thắn và không nể nang.
Tôi cứ nghĩ Trương Thiến sẽ vì xấu hổ mà từ đó không dám lộ diện nữa.
Ai ngờ sáng hôm sau đã gọi điện cho tôi.
Vừa bắt máy, cô ta nước mắt nước mũi nghẹn ngào gọi tôi là “chị”, năn nỉ xin gặp một lần.
Từ Dương nghe tôi nói đã nhận lời thì không vui chút nào:
“Gặp cái thể loại đầu óc có vấn đề làm gì? Thời gian đó không đi mua đồ Tết còn hơn.”
Tôi thuận miệng đáp lại cho xong, rồi thay đồ đi đến chỗ hẹn.
Cô ta chọn một tiệm trà sữa giá rẻ – Mật Tuyết Băng Thành.
Tôi vừa ngồi xuống, Trương Thiến đã hồ hởi chào tôi:
“Chị ơi, em chỉ đủ tiền mời chị uống ở Mật Tuyết, chị không chê đấy chứ?”
Bộ dạng rụt rè ấy, khiến tôi thật khó liên tưởng đến cô gái vừa tối qua còn thả thính chồng người khác.
Là cô ta diễn sâu, hay thực sự có uẩn khúc?
Tôi cười nhạt:
“Chị cũng hay uống ở đây, không sao đâu.”
Vừa dứt lời, Trương Thiến đã ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa:
“Chị ơi, em sai rồi. Tối qua em nhắn cho anh ấy một câu, chắc anh ấy giận rồi…”
Tôi giả vờ ngạc nhiên:
“Thế à?”
Cô ta lập tức móc điện thoại ra, chìa ngay ra trước mặt tôi.
Vừa lau nước mắt vừa nói:
“Bà em dương tính rồi, bác sĩ dưới quê bảo không sống được mấy ngày nữa…
Em từ nhỏ được bà nuôi lớn, bà chỉ mong được nhìn thấy em mặc váy cưới trước khi nhắm mắt.
Em không quen ai cả, chỉ tin mỗi chị với anh ấy…”
Từ sau khi mở cửa lại, ai cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi nhiễm.
Tôi vừa tuần trước cũng dính, sốt ba ngày liền mới đỡ.
Nếu thật là người già dương tính mà không được chữa trị kịp thời, đúng là nguy hiểm thật.
Nhìn cô ta khóc sướt mướt, tôi cũng có chút mủi lòng.
Nhưng cho dù thương cảm, bảo tôi cho mượn chồng thì không có cửa.
Tôi có thể hào phóng, nhưng đàn ông và bàn chải đánh răng là thứ tuyệt đối không chia sẻ.
May là Trương Thiến không nhắc lại chuyện nhờ Từ Dương đóng vai bạn trai nữa.
Chỉ một mực xin tôi thay cô ta nói đỡ với Từ Dương.
Chắc sợ bị cắt tiền học kỳ sau đây mà.
3
Buổi tối về đến nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho Từ Dương nghe.
Anh cười lạnh một tiếng:
“Em đừng nói là tin thật đấy nhé?”
Tôi khựng lại:
“Thì cô ta đâu đến mức nguyền rủa bà mình?”
Khi chúng tôi quyết định hỗ trợ Trương Thiến, cũng đã tìm hiểu kỹ hoàn cảnh của cô ấy.
Nhà quê, cha mất sớm, mẹ đi bước nữa, từ nhỏ được bà ngoại nuôi lớn.
Điều kiện học hành thiếu thốn nhưng học lực khá ổn.
Từ Dương nhếch môi cười mỉa, rồi đưa tay véo nhẹ má tôi, giọng vừa dỗ dành vừa trêu:
“Miễn là em vui.”
Từ Dương vốn là người tự mình lập nghiệp từ sớm, tôi càng tin vào con mắt nhìn người của anh.
Thế nên… lẽ nào Trương Thiến thật sự có vấn đề?
Tôi mở lại WeChat, phát hiện không biết từ bao giờ Trương Thiến đã chặn tôi xem nhật ký.
Tôi lại vào TikTok của cô ta, trống trơn, chẳng thấy gì mới.
Tuy nhiên, nhờ vài bình luận trong một clip, tôi đoán ra được nickname của cô ta trên Xiaohongshu.
Phụ nữ một khi đã bị chạm đến lòng nghi ngờ, thì khả năng điều tra còn đỉnh hơn thám tử.
Tôi mở Xiaohongshu của cô ta ra – và không khỏi sững sờ.
Tài khoản có hơn mười ngàn người theo dõi, đăng toàn các bài review mỹ phẩm, đồ dùng cao cấp và cả ảnh selfie.
Góc chụp cực kỳ tinh tế, tạo cảm giác sang trọng bí ẩn.
Nếu không nhờ nhìn rõ mặt, tôi suýt tưởng tài khoản đó là của chính mình.
Vì những món đồ cô ta khoe, đều là thứ tôi từng chia sẻ trên vòng bạn bè WeChat.
Bình thường tôi hay chia sẻ vài món mình thích dùng cho bạn bè xem, cũng chẳng bao giờ để ý ai xem hay không.
Ai ngờ cô ta dùng chính mấy thứ đó để sống ảo.
Cơn buồn nôn trào lên tận cổ.
Một con “sống ảo thành tinh”!
Tôi tiếp tục lướt xuống.
Bất ngờ thấy một bức ảnh chụp bóng lưng đàn ông rất quen.
Nếu tôi không nhầm, đó là Từ Dương – còn bối cảnh chính là văn phòng của anh ấy.
Dưới ảnh có caption:
“Anh Từ vất vả quá, thương anh ngoan ghê!”
Phía dưới phần bình luận còn “nhộn nhịp” hơn:
“Người yêu tiểu tiên nữ có khí chất quá đi! Trẻ vậy mà đã làm chủ công ty, đúng là xứng đôi vừa lứa.”
Và Trương Thiến trả lời:
“Anh Từ thật sự rất giỏi, là thần tượng em ngưỡng mộ.”
Thần tượng? Thần tượng cái con khỉ!
Chồng tôi giỏi thế nào có liên quan gì đến cô?
Muốn thế chỗ tôi hả?
Muốn làm phượng hoàng, cũng đừng giẫm xác người khác mà lên.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰