MẶT TRỜI NHỎ THÍCH CẬU TỪ LÂU RỒI
Chương 9
4
Cô bé rời đi rồi.
Không một lời báo trước.
Không một câu từ biệt.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, phòng cô ấy đã trống trơn.
Không cả một lời chào tạm biệt.
Tôi đứng tựa vào cửa, bật cười khẽ rồi chửi một câu:
“Cái đồ vô tâm.”
Biết vậy, hôm qua tôi đã không nhút nhát như thế.
Nhưng rồi lại nghĩ— thôi, vậy cũng tốt.
Dù sao thì Tống Khinh… cũng sẽ không thích người như tôi.
Cô ấy đi rồi, cũng là cắt đứt hết hi vọng của tôi.
Nhưng tôi lại đánh giá quá thấp vị trí của cô ấy trong lòng mình.
Rõ ràng chỉ có một tháng, chúng tôi mới chỉ ở cạnh nhau một tháng.
Tôi cứ tưởng mình chỉ hứng thú với cô bé thôi, không ngờ lại là “thích”.
Càng không ngờ gương mặt đó cứ lởn vởn mãi trong đầu, không xua đi nổi.
Đêm đến, nỗi nhớ càng rõ ràng hơn bao giờ hết.
5
Tôi nhìn xuống nửa thân dưới đang hưng phấn một cách bất thường, chỉ cảm thấy mình thật bẩn thỉu.
Với bộ dạng này… tôi làm sao xứng đáng với Tống Khinh?
Tôi biết chắc… cô ấy sẽ ghét bỏ tôi.
Nhưng tôi lại không thể kiềm chế được bản thân, vẫn nắm chặt chiếc khăn tay nhỏ mà Tống Khinh để lại.
Đây vốn là khăn tay tôi mang theo để lau tay cho cô ấy. Vậy mà bây giờ… tôi lại dùng nó cho việc này…
Tôi thấy mình sắp điên thật rồi.
Điên vì nhớ, điên vì cái gọi là sĩ diện.
Động tác mỗi lúc một nhanh, không thể khống chế mà chạm đến đỉnh.
Ánh mắt tôi tối sầm lại.
Tôi lấy điện thoại ra, rõ ràng đã tự nhủ sẽ không làm phiền nữa.
Nhưng ngay lúc này, tôi chỉ muốn được nghe giọng Tống Khinh, muốn nhìn thấy khuôn mặt cô ấy, muốn cô ấy ở cạnh bên tôi…
Tôi nhắn một tin:
“Cậu đang làm gì vậy, Tống Khinh?”
Tin nhắn vừa gửi, lập tức hiện lên dấu chấm than đỏ chói.
Đâm thẳng vào mắt tôi.
Cô nhóc nhát gan đó… đã xóa tôi rồi.
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chỉ có một ý nghĩ lặp đi lặp lại trong đầu:
Cái gì mà xứng hay không xứng?
Tống Khinh là của tôi.
Chỉ thuộc về tôi.
Phụ lục:
1
Tống Khinh năm 9 tuổi là một “mặt trời nhỏ” – ai cũng nói vậy.
Cô bé rạng rỡ nhất khu tập thể, là đứa trẻ luôn vui vẻ nhất.
Một Tống Khinh bé xíu, điều không thiếu nhất chính là sự dũng cảm.
Nhưng rồi một ngày, trong con hẻm nhỏ vang lên tiếng mèo kêu thảm thiết.
Từng tiếng, từng tiếng như muốn xé nát cả bầu trời.
2
Cơ thể nhỏ bé của Tống Khinh run lên vì sợ, nhưng vẫn cúi xuống nhặt một khúc gỗ rồi tiến vào.
Bên trong là ba chú mèo con nằm bất động, mắt đang rỉ máu, cơ thể cũng bê bết máu.
Mấy tên thanh niên hư hỏng đứng đó cười hả hê, như thể là những con ác quỷ xấu xí nhất thế gian.
Bên cạnh còn có một con chó nhỏ bị thương, một vật sắc nhọn xuyên qua người nó.
Vậy mà nó vẫn cố gắng, cố gắng lấy lòng đám người đã làm hại mình.
Tống Khinh lúc ấy chưa hiểu “ngược đãi” nghĩa là gì, nhưng cô bé đã bật khóc.
Vì ba con mèo, một con chó kia mà khóc.
Khóc vì đau lòng.
3
Sau đó, sau đó nữa…
Khúc gỗ trong tay bị bẻ gãy. Nỗi đau được chuyển sang thân thể nhỏ bé của Tống Khinh.
Lũ ác quỷ càng cười to hơn, chúng lấy điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc đau đớn nhất của một cô bé 9 tuổi.
Nhưng trong những bức ảnh đầy máu và nước mắt đó, Tống Khinh chưa từng một lần buông mấy con vật đang hấp hối trong vòng tay mình.
Không biết cơn ác mộng ấy kéo dài bao lâu. Cuối cùng, lũ người kia bị bắt.
Còn Tống Khinh thì được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
4
Cô bé Tống Khinh bé nhỏ, gương mặt trắng bệch, yên lặng ngủ mê man.
Năm đó, Hứa Cận 9 tuổi vừa chuyển đến Doanh Thành.
Lần đầu tiên gặp Tống Khinh… là ở bệnh viện.
Cậu bé Hứa Cận nằm úp bên giường bệnh, thổi nhẹ vào vết thương của cô, cố gắng không để cô thấy đau.
Người lớn nói, Tống Khinh suýt chút nữa đã không qua khỏi.
Người lớn nói, cô ấy là một “anh hùng bảo vệ động vật nhỏ”.
Người lớn còn nói…
Sau khi tỉnh lại, Tống Khinh sẽ không còn nhớ gì về những ký ức kinh hoàng đó nữa.
Vì các thiên thần sẽ hôn lên trán cô, để cô quên hết đau đớn trên đời.
(Đã hết truyện)
BẠN TRAI KÝ SINH, CẢ NHÀ ĐÒI CHIA GIA NGHIỆP NHÀ TÔI (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Vả Mặt,
Nữ Cường,
Trả Thù,
Đô Thị,
Bạn trai tôi là kiểu người… tính toán từng xu.
Tôi chỉ muốn thử một nhà hàng Pháp.
Anh ta nói: “Quán bên cạnh đang có combo khuyến mãi mua một tặng một, còn tặng thêm củ cải muối nữa đó!”
Chúng tôi cãi nhau, tôi đòi chia tay, mẹ anh ta đưa tôi một cái vòng tay vàng giả mua trên app XX làm “quà xin lỗi”.
Sau khi bị bóc phốt, bà ta còn ngược lại hỏi:
“Cái đó đâu phải tôi đưa, vòng tay cổ nhà truyền lại đâu?”
Nhà tôi đi du lịch nước ngoài, cả nhà anh ta lập tức đòi theo:
“Dù sao con cái cũng sắp cưới nhau, giờ đã là người một nhà rồi, đi chung đi!”
Cả nhà tôi không ai khách sáo, đồng thanh:
“Biến!”
—-----
Hôm đó, tôi đang lướt Douyin, xem mấy video hài thì đập vào mắt là một blogger đang điểm lại những “bài post não tàn hot nhất mạng xã hội gần đây”.
Một anh chàng đăng đàn than thở:
“Không hiểu nổi tại sao có mấy tên đàn ông nghèo rớt mồng tơi lại có thể mời bạn gái ăn quán vỉa hè mà cuối cùng vẫn cưới được nhau?”
Anh ta viết:
“Đồ ăn vỉa hè thì không vệ sinh, nguyên liệu thì kém chất lượng, môi trường thì tệ khỏi bàn.
Tôi tốt với bạn gái lắm rồi, ít nhất cũng đưa đi ăn phở bắc cầu chứ không bao giờ ăn vỉa hè đâu…”
Màn hình điện thoại vang lên âm nhạc buồn cười cùng tiếng cười nhạo không ngớt.
Tôi liếc hình đại diện của người đăng bài, thấy quen quen. Zoom lên kỹ hơn — chẳng phải là ảnh selfie của bạn trai tôi, Lỗ Thích đó sao!?
Tôi mở ngay laptop, tìm đến trang web gốc của bài viết. IP hiện lên… đúng là từ tỉnh mình.
Dưới bài đăng là cả đống bình luận chế nhạo:
【Phở bắc cầu? Cứ như đi ăn nhà hàng Michelin ấy.】
【Khinh thường vỉa hè ư? Sợ một bát mì vỉa hè lại cho nhiều thịt hơn cái phở kia?】
【Ít nhất cũng phải dẫn bạn gái đi ăn lẩu Haidilao hay BBQ Hàn Quốc chứ? Cùng lắm thì nấu ăn tại nhà. Vừa keo kiệt vừa làm bộ sang chảnh.】
Cả trăm bình luận như thế.
Nhưng chủ thớt chỉ trả lời mỗi một bình luận nói:
“Vừa sợ tốn tiền lại còn muốn làm cao.”
Anh ta trả lời lại một từ duy nhất:
【Cút!】
Tức là hắn ta đọc hết từng bình luận, mà chẳng có ai cùng chí hướng bênh vực hắn cả.
Có người còn nhắc:
【Không biết anh ta có keo kiệt không, nhưng gan thật đó, dám không giấu tên.】
Tôi lập tức chụp màn hình bài đăng, rồi dùng điện thoại khác quay lại cả màn hình, đủ để thấy rõ avatar — đúng là hình selfie của Lỗ Thích.
Lúc đó, tôi thật sự nghĩ chắc ai đó mượn ảnh của Lỗ Thích để bày trò câu view.
Tôi nhờ anh họ làm IT kiểm tra xem có phải bị giả mạo không.
Anh họ là lập trình viên giỏi, biết vài chiêu kỹ thuật để tra IP.
Anh gửi lại cho tôi sticker “OK”.
Hôm sau, Lỗ Thích nhắn WeChat rủ tôi đi ăn, còn gửi định vị — ở trung tâm thương mại.
Tôi nghĩ, ủa? Chẳng lẽ giác ngộ rồi?
Trong mall mới mở một nhà hàng Pháp mà tôi đã để ý lâu rồi.
Nhưng sau khi gặp nhau, anh ta không nói không rằng kéo tay tôi thẳng tới tầng 4. Mà nhà hàng Pháp ở bên trái, còn quán phở bắc cầu ở bên phải — một chuỗi thương hiệu rẻ tiền từ Vân Nam…
Trùng hợp ghê ha?
Chân tôi như dính chặt dưới sàn. Một bên là ẩm thực cao cấp, một bên là mùi nước lèo hóa chất.
Tôi bỗng thấy như đang đứng trước một ngã rẽ trong đời.
Lỗ Thích thấy tôi đứng yên, bèn đi thẳng đến cửa quán phở, vẫy tôi:
“Lại đây!”
Anh ta chẳng hề hỏi tôi muốn gì, cứ thế quyết định luôn.
Nhà hàng Pháp có thể không quá xuất sắc, phở bắc cầu cũng chẳng phải rẻ bèo.
Nhưng thái độ tự cho mình quyền định đoạt, không cần quan tâm tôi nghĩ gì — thật sự quá sức thô lỗ và độc đoán.
Tôi thử hỏi một câu:
“Hay là hôm nay mình thử quán mới đi?”
Anh ta liếc bảng hiệu nhà hàng Pháp, khinh thường:
“Em mà cứ sĩ diện kiểu này thì anh không vui đâu.”
“Đồ Tây có gì ngon? Chỉ là một cục thịt chảy m.á.u đỏ lòm thôi mà.”
“Phở bắc cầu hôm nay đang khuyến mãi, mua một tặng một, còn cho thêm củ cải muối!”
Nói xong còn hí hửng giơ menu lên khoe.
Anh ta không nhận ra rằng, mỗi lời anh nói ra là một nhát d.a.o vào cảm xúc của tôi.
Tôi không còn tâm trạng, nhưng vẫn miễn cưỡng bước vào quán.
Tôi bắt đầu nhớ lại những điều mà trước kia tôi bỏ qua.
Lỗ Thích khi mới yêu không phải người quá đáng như thế.
Lúc đầu còn biết quan tâm, chuyện gì cũng bàn bạc cùng nhau.
Từ khi nào, anh ta bắt đầu trở thành người độc đoán thế này?
Anh ta vẫn thao thao bất tuyệt khi gọi món: nào là kinh tế khó khăn, nào là mẹ anh hy vọng con dâu biết tiết kiệm...
Rồi đột nhiên nói:
“Triêu, ba em mới bán nhà phải không?”
Tôi nhớ mang máng ba từng nói vậy, vì đang bực nên chỉ “ừ” đại một tiếng.
Lỗ Thích liền sầm mặt, giọng dạy đời:
“Ba em bán nhà sao không bàn với bên anh?”
Tôi sững lại:
“Nhà của ba tôi, sao phải bàn với bên anh?”
“Chẳng phải tài sản của ba em cũng là phần của em à? Nếu sau này mình cưới nhau thì chẳng phải là người một nhà sao? Bán nhà là chuyện lớn, phải nói với bên anh chứ!”
Tôi giờ mới hiểu ý:
Nhà ba tôi bán — ảnh tính phần ảnh chứ gì?
Tôi buông đũa, nói không ăn nữa, xách túi bỏ về.
Lúc ảnh định giữ tôi lại, nhân viên phục vụ lại bưng tô bún nóng hổi đến chặn ngay giữa đường, anh ta kẹt cứng trong ghế.
Về tới nhà, ba mẹ tôi đang ăn tối.
Giúp việc thấy tôi ngạc nhiên:
“Tiểu Triêu về rồi à, cô không chuẩn bị cơm cho con đâu nha. Có muốn cô nấu mì không? Con thích mì mà, đúng không?”
Vẫn là nhà mình tốt nhất.
Ở nhà, ít ra có người hỏi tôi đói không, thích ăn gì.
Ăn được nửa bữa, điện thoại ba tôi reo. Là Lỗ Thích gọi.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰