MANG TH A I SAU LY HÔN
Chương 12
Anh bật tivi, cầm cốc nước lên uống lạnh lùng, mắt chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
“Lục tổng lần này giận thật rồi, chắc không dễ dỗ đâu.”
Tôi nhớ lại lời Hứa Nghị, xoa nhẹ thái dương.
“A Xuyên.”
“Em không đi thì anh đi.”
Anh đứng dậy khỏi sofa, tôi hoảng hốt ôm chặt lấy eo anh từ phía sau.
“Buông ra.”
“Em không buông.” Tôi dán mặt lên lưng anh, càng ôm chặt hơn.
“Lương Cẩm Tuế, buông ra!”
“Không buông!” Tôi siết chặt lấy anh, nước mắt tự nhiên tuôn ra. “Xin lỗi, Lục Thời Xuyên. Em cứ tưởng anh tốt với em vì anh trai em cứu anh. Em tưởng anh vì lời hứa mà buộc phải cưới em. Em không muốn anh phải gượng ép sống không vui. Anh tốt như vậy, em không muốn anh bị em làm lỡ cả đời… Lục Thời Xuyên, giờ em hiểu rồi, là em sai, chuyện gì cũng tự quyết, còn tin lời người ta…”
“Lục Thời Xuyên, tha thứ cho em được không?”
Nói đến cuối, tôi đã khóc không thành tiếng.
Lục Thời Xuyên đứng im rất lâu không nhúc nhích.
Tôi cắn môi, nhẹ buông tay ra, lùi về sau mấy bước.
Xem ra trận này là cuộc chiến lâu dài, phải mang vali vào trước đã.
Tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì bị một lực mạnh kéo lại, ép chặt tôi vào tường.
Lục Thời Xuyên nghiến răng nhìn tôi.
Tôi: ??
“Lương Cẩm Tuế, kiên nhẫn của em chỉ có vậy thôi à?” Mắt anh đen thẫm, ánh lên bực bội. “Tin không, em mà dám chạy nữa anh bẻ gãy chân em luôn!”
“Em không tin.” Tôi kiễng chân vòng tay qua cổ anh. “Anh không nỡ.”
“Vừa rồi em không định đi thật, em chỉ định ra lấy vali thôi. Dù anh có đuổi, em cũng không đi nữa.”
Thấy cổ họng anh nuốt khan, tôi không kìm được hôn nhẹ lên đó.
“Anh biết mà, em yêu anh.”
Hơi thở anh nặng nề hẳn, ánh mắt nóng rực, giọng khàn đặc.
“Yêu anh mà ly hôn thì dứt khoát, bỏ đi thì sạch sẽ thế à?”
Trong im lặng, ánh mắt và hơi thở quấn chặt lấy nhau, nóng bỏng.
Bất ngờ, anh vung tay vỗ mạnh vào mông tôi.
Hơi đau.
“Lục Thời Xuyên! Anh đánh em!” Tôi ấm ức suýt khóc. “Thẩm Lưu Niên nói đâu ra đấy như thế, em không tin thì sao được? Ai bảo anh cứ lắm ong bướm! Anh còn…”
Anh lại vỗ thêm một cái nữa.
“Lục Thời Xuyên!” Tôi càng tủi thân, chun môi, xoa xoa bụng nhỏ giọng nói, “Thấy chưa? Ba nó đánh mẹ nó kìa!”
“Tuế Tuế.” Giọng anh khàn khàn, mắt nhìn tôi như không tin nổi. “Em nói gì?”
“Lục Thời Xuyên.” Tôi cười, “Anh sắp làm ba rồi.”
Anh bỗng như bị điểm huyệt, nét mặt biến đổi liên tục rồi dừng lại ở vẻ căng thẳng tột độ.
Bất ngờ, như sực nhớ ra, tay anh lại khẽ vỗ lên mông tôi một cái.
“Lương Cẩm Tuế, mang thai rồi mà còn dám chạy!”
“Lục Thời Xuyên, anh lại đánh em!” Tôi tự biết mình sai nên vội giành thế chủ động, “Em là phụ nữ có thai đấy!”
Ánh mắt Lục Thời Xuyên rốt cuộc cũng dịu xuống hoàn toàn.
Anh ôm tôi thật chặt vào lòng, cúi đầu hôn lên tóc tôi.
“Ừ, phụ nữ có thai là lớn nhất. Tuế Tuế, cảm ơn em.”
“Anh yêu em, từ rất lâu rồi.”
Góc nhìn của Lục Thời Xuyên:
Tình yêu của tôi bắt đầu từ năm mười sáu tuổi.
Hồi đó cô nhi viện có một buổi hoạt động gây quỹ, tôi là đại diện nhà tài trợ lên sân khấu phát biểu.
Buổi tiệc tối rất chán, tôi đi một mình ra sau núi. Vừa lên tới đỉnh thì bị ai đó chụp bao lên đầu.
Tôi nghe thấy tiếng chửi của một thằng nhóc, mới hiểu ra cô gái từng gửi thư tình cho tôi là người nó thích.
“Đánh người là phạm pháp đấy, nhất là đánh kiểu công tử bột thế này.”
Bên tai bất ngờ vang lên một giọng con gái nhẹ bâng nhưng hơi lạnh lẽo.
“Có thời gian rảnh thế này sao không nghĩ cách dỗ người mình thích đi. Dù sao cô ấy thích công tử như cậu cũng chẳng có kết cục gì đâu.”
Thằng nhóc đó dường như chạy mất.
Cái bao trên đầu tôi được gỡ ra. Trong đêm tối không nhìn rõ mặt cô, chỉ thấy đôi mắt lấp lánh dễ dàng làm tim người ta xao động.
Rất kì lạ.
“Cậu có thể đi rồi.”
Cô gái quay lưng đi, trong tay cầm một lọ đựng đầy đom đóm, bước chân nhẹ tênh lên núi.
Tôi cũng đi theo sau.
Trên bãi cỏ có một cái lọ khác, bên trong là mấy quả dại màu cam.
“Đây là gì?” Tôi cầm một quả cho vào miệng luôn. “Cũng ngon đấy.”
Cô chỉ liếc tôi nhạt nhẽo.
“Còn đây? Đom đóm hả?”
Tôi mở cái lọ thứ hai ra, đom đóm bay tán loạn, phát sáng lung linh giữa màn đêm.
“Đẹp thật.”
Tôi thấy sắc mặt cô khẽ đổi, hình như hơi giận, lần đầu tiên tôi muốn trêu ai đó.
Thế là tôi mở nốt cái lọ còn lại.
“Này!”
Cô nhanh tay giật lại cái lọ, mắt trợn tròn nhìn tôi tức tối.
“Đom đóm của tôi, ai cho cậu thả hả!”
Cảm giác nóng hổi nơi tay khiến tim tôi đập nhanh hơn.
Cô lại lườm tôi một cái, bộ dạng giận dỗi đáng yêu không chịu được.
Rồi quay lưng chạy xuống núi.
“Cuối cùng cũng cắt đuôi được.”
Đến lưng chừng núi, tôi nhìn bóng cô thở hổn hển, siết chặt bảng tên trong tay.
“Lương Cẩm Tuế, kiếp này chắc em không thoát khỏi anh đâu.”
【Hết truyện】
(Đã hết truyện)
GIA QUY 10 NĂM (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Bạch nguyệt quang của Cố Hoàn Chi trở về, tôi chủ động đề nghị ly hôn.
Anh ta lại bảo nhà anh có quy định, mười năm đầu không được ly hôn.
Tôi không nhịn được, còn lo giùm anh:
“Vậy anh với cô ấy định vụng trộm sau lưng tôi à?”
Anh quay đầu lại, trợn mắt quát lớn:
“Em bị ngốc à?!”
Chửi xong thì quay người bỏ đi.
1.
“Cưới tôi, tiền chữa bệnh cho cháu gái cô, tôi lo.”
Ba năm trước, trong phòng bệnh của bệnh viện, tôi đã ký vào bản hợp đồng bán thân ấy.
Giờ đây, người anh yêu nhất đã quay về.
Tôi đương nhiên phải nhường lại vị trí “cô Cố” cho cô ta.
Anh lấy tôi chỉ để có được khoản quỹ hôn nhân từ quỹ tín thác của gia tộc.
Người anh muốn cưới từ đầu đến cuối, chưa bao giờ là tôi — mà là Bạch San.
Bạch San từng chủ động tìm gặp tôi.
So với tôi, cô ấy thực sự rất tao nhã và cao quý.
Nhưng lời nói thì lại sắc bén đến khó tin, không ngại ngần nhắc khéo tôi đừng bám riết lấy anh nữa.
Vòng đối đầu đầu tiên giữa tôi và Bạch San? Tôi thua thảm hại.
Dù sao thì giữa tôi và Cố Hoàn Chi vốn chỉ là cuộc hôn nhân giả, sớm muộn gì cũng sẽ chia tay.
Nhưng không hiểu sao, đến lúc thật sự nói lời chia tay, lòng lại nghèn nghẹn.
Tôi ủ rũ trở về nhà, thì thấy Cố Hoàn Chi đã về từ lâu.
Lúc này anh đã thay đồ ở nhà, ngồi trên sofa trong phòng khách nhàn nhã lật xem tạp chí.
Chị Ngô đang bận rộn trong bếp, nghe tiếng tôi về, bà liền gọi lớn:
“Phu nhân, mau lên thay đồ đi, sắp ăn cơm rồi!”
Cố Hoàn Chi ngẩng đầu lên liếc tôi một cái, ánh mắt nhàn nhạt rồi lại cúi xuống đọc tiếp tạp chí.
Không thể phủ nhận, góc nghiêng của anh thật sự rất đẹp.
Giữa hàng lông mày luôn toát lên sự điềm tĩnh và vững chãi.
Như thể cả thế giới đều nằm trong lòng bàn tay anh, chẳng có chuyện gì có thể làm khó được anh.
Lúc tôi thay đồ xuống dưới, chị Ngô đã xong việc và về nhà.
Còn Cố Hoàn Chi thì đã ngồi vào bàn ăn, nhưng vẫn chưa động đũa.
Anh là một người rất ga lăng, nếu ăn cơm ở nhà thì luôn đợi tôi cùng ăn.
Còn tôi mỗi lần đều khách sáo: “Anh ăn trước đi, không cần đợi em đâu.”
“Bạch San tìm em hôm nay à?”
Nghe anh nhắc đến Bạch San, tôi lập tức ngồi thẳng người.
Vốn dĩ tôi cũng không định chủ động nói, ai ngờ anh lại hỏi.
“Ừm.”
Cố Hoàn Chi thậm chí không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên hỏi tiếp: “Cô ta nói gì?”
Tôi ho nhẹ một tiếng, thật thà đáp: “Cô ấy bảo muốn em trả anh lại cho cô ấy.”
“Em nói gì?”
“Em nói… được thôi.”
Vừa dứt lời, ánh mắt sắc lạnh của Cố Hoàn Chi bắn tới, khiến tôi lạnh cả sống lưng. Chẳng lẽ tôi nói sai rồi?
Anh nhìn tôi một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng:
“Sao? Nóng lòng muốn đẩy tôi ra ngoài đến thế cơ à?”
Lúc này anh đã bỏ đũa xuống, hai mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Thấy tôi im lặng mãi, anh lại nói tiếp:
“Quên không nói với em, điều khoản trong quỹ tín thác của gia tộc là trong mười năm không được ly hôn.”
“Vậy anh với Bạch San định yêu đương lén lút à?”
“Chu Ninh Sơ, đầu óc em bị lợn đá à?!”
Anh quát to vào mặt tôi rồi đứng phắt dậy, không buồn ăn cơm, đi thẳng lên lầu.
Tôi ngồi lại một mình, thật sự không đoán nổi tâm tư của vị thiếu gia tính khí thất thường này.
Nhưng bị mắng một trận vô duyên vô cớ, trong lòng khó chịu không nói nên lời.
Tối hôm đó tôi trăn trở rất lâu, không biết có nên đến phòng sách dỗ anh không.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng biết mình sai ở chỗ nào.
Lăn qua lộn lại mãi trên giường, cuối cùng vì quá mệt mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
2.
Người khác thường nói tôi là kiểu người vô tư vô lo, có vẻ dễ hạnh phúc.
Bố mẹ tôi trước đây cũng thường bảo: “Người không nghĩ ngợi nhiều mới sống vui được.”
Nhưng tôi có thật sự hạnh phúc không? Tôi cũng không chắc.
Dù sao thì, tôi cũng từng là người trẻ tuổi phải trải qua sinh ly tử biệt — trong tim luôn giấu một nỗi đau âm ỉ.
Bình thường chẳng để tâm, nhưng vết nứt trong lòng chẳng bao giờ lấp đầy được.
Chỉ cần một khoảnh khắc vô tình thôi, tôi sẽ lại một mình âm thầm nhớ lại quá khứ đắng chát ấy.
Nếu năm đó tôi không gặp Cố Hoàn Chi, liệu cuộc đời tôi sẽ khác thế nào?
Thôi thì, cứ kể từ đầu vậy.
Tôi là kiểu người chỉ cần ăn chút đồ ngọt là tâm trạng lập tức khá lên.
Ngày xưa cũng chẳng có ước mơ gì to tát, chỉ muốn mở một tiệm bánh nhỏ gần nhà.
Tôi đã nghĩ ra rất nhiều cái tên cho tiệm bánh mơ ước ấy rồi.
Vào đại học, tôi chọn đúng chuyên ngành thực phẩm mà mình yêu thích.
Hễ có thời gian rảnh là tôi lại đi thử làm mấy món bánh mới ở chỗ làm thêm, rồi hí hửng mang ra mời khách nếm thử.
Từng giây từng phút đều thấy hạnh phúc, chẳng cảm thấy mệt gì cả.
Mỗi lần hoàn thành được món mới, tôi đều tự thưởng thức nó, như đang nhấm nháp cả thời gian.
Sau này, khi tay nghề tôi khá lên rõ rệt, tôi đánh liều đề nghị với chị chủ.
Tôi muốn tự phát triển sản phẩm mới và xin chia phần trăm doanh thu.
Chắc chị thấy được sự nhiệt huyết trong mắt tôi nên đồng ý luôn, còn bảo tôi cứ mạnh dạn thử.
Năm ba đại học, được sự ủng hộ của chị chủ, tôi bắt đầu thiết kế hộp quà cho từng dịp lễ.
Bán chạy nhất là hộp quà Tết Dương lịch.
Lần đó, tôi kiếm được khoản tiền khởi nghiệp đầu tiên trong đời.
Vì thế, ngay khi đi thực tập năm tư, tôi đã chọn được địa điểm, chính thức mở tiệm bánh riêng của mình.
Tên tiệm là “Viện Nghiên cứu Đồ ngọt Đầu Heo”.
Trên mỗi hộp sản phẩm đều in hình một chú heo dễ thương, khách quen hay gọi đùa đây là “tiệm heo”.
Tiệm nhỏ thôi, chỉ khoảng 60 mét vuông, có thêm một khoảng sân nhỏ xinh xắn.
Tôi trang trí theo phong cách Nhật, ánh đèn vàng dịu ấm áp phủ khắp không gian.
Có lẽ vì tôi rất thích sáng tạo món mới nên tiệm thu hút được khá nhiều khách trẻ.
Tôi kiếm được khoản thu nhập mình hài lòng, mỗi ngày tuy mệt nhưng đều vui vẻ.
Nói đến việc tôi quen Cố Hoàn Chi, tất cả là nhờ ông nội anh ấy.
Ông rất mê món bánh mì không đường tôi làm, nhưng chân ông yếu nên không tiện đi lại.
Những lúc ông không đến được, ông lại sai Cố Hoàn Chi đến lấy giùm.
Ấn tượng sâu nhất của tôi với Cố Hoàn Chi là: anh chính là khách nạp tiền nhiều nhất ở tiệm.
Mỗi lần tới, gương mặt anh đều lạnh tanh, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái — đúng kiểu đại thiếu gia mặt lạnh.
Có lần bánh mì chưa nướng kịp, tôi sợ anh phải đợi lâu nên lấy cho anh một miếng bánh nhỏ ăn thử.
Anh chỉ cau mày, lộ vẻ chán ghét.
Tôi năn nỉ mãi, anh mới chịu ăn một miếng.
“Tôi làm có được không?”
“Cũng tạm.”
Lúc tôi quay lại bếp làm tiếp, đến khi trở ra thì thấy cái bánh anh đã ăn sạch.
Khi tôi dọn dẹp đĩa, anh còn nói rất nghiêm túc: “Lãng phí đồ ăn là điều đáng xấu hổ.”
Tóm lại, anh không phải người dễ gần chút nào. Dù quen biết cũng khá lâu nhưng chưa bao giờ thân thiết.
Anh luôn giữ khoảng cách, như thể cả thế giới đều không liên quan gì đến mình.
Mà lúc đó, tiệm tôi làm ăn ngày càng tốt, vị khách khó chiều ấy tôi cũng dần quên luôn.
Thỉnh thoảng bố mẹ rảnh cũng đến giúp tôi trông tiệm.
Cuộc sống đẹp như mơ ấy kéo dài được hai năm.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰