LỠ CÓ CON VỚI SẾP
Chương 8
Tôi chợt nhớ ra, mỗi lần trước đây mắt anh ta đỏ hoe, là lại cúi đầu hoặc đi mất.
Thì ra… là anh ấy lén khóc thật?
Cảm giác như tôi đang lần đầu tiên quen biết lại người tên Lục Thoái này.
Thẩm Sơ bên cạnh cũng sững sờ, kéo nhẹ tay áo tôi, thì thào:
“Chị à, hay là… chị vào an ủi anh ấy đi? Dù sao cũng là đàn ông, lần này mất mặt dữ lắm rồi…”
Bên trong, Lục Thoái đang dùng khăn giấy lau nước mắt.
Tôi bước vào, lặng lẽ ôm lấy anh.
“Đừng khóc nữa. Em vốn định sẽ nói với anh…”
Anh quay người lại ôm chặt tôi, mũi vẫn còn sụt sịt.
“Xin lỗi em… Trước đây anh chưa từng để tâm đến cảm xúc của em.
Từ nay anh sẽ làm một người cha thật tốt.”
“À… có điều…”
Tôi hơi khó xử:
“Việc anh vừa khóc… hình như… mọi người đều biết rồi.”
Anh chỉ khẽ lắc đầu, không để ý:
“Không sao cả. Em quay về bên anh rồi là được.”
—
Tôi và Lục Thoái quay lại với nhau.
Chuyện chúng tôi từng yêu nhau suốt hơn hai năm cũng không còn là bí mật — cả công ty đều choáng váng.
Giờ tôi đã trở thành bà Lục, còn có một cậu bé đáng yêu — Lục Tiêu, rất giống bố nó.
Từ sau lần đầu tiên khóc lóc trước mặt tôi, Lục Thoái như… mở kho nước mắt, hở tí là rưng rưng.
Tôi hoàn toàn không có cách nào với anh ta nữa.
Anh ta dường như tìm ra được điểm yếu của tôi — cứ mỗi lần muốn gì, dù là… “muốn vợ”, cũng khóc cái đã.
Tôi biết làm gì bây giờ?
Tất nhiên là chiều theo rồi.
Chồng mình, phải do mình cưng chiều chứ sao.
——
Phiên ngoại 1 — Góc nhìn của Tiền Tiểu Tiểu
Lục Tiêu đã ba tuổi rưỡi.
Bình thường cực kỳ ít khóc, dù có buồn đến mấy cũng chỉ mím môi chịu đựng.
Tôi từng hỏi nhóc:
“Tiêu Tiêu, con không khóc à?”
Cậu bé trả lời thế này…
[Bố ngày nào cũng rơi “kim đậu đậu”, con thấy mất mặt. Con trai thì không được khóc!]
Tôi: “……”
Hôm đó, tôi tình cờ phát hiện một cuốn sổ tay trong ngăn kéo thư phòng, trên bìa viết mấy chữ nguệch ngoạc: “Nhật ký khóc khóc.”
Tò mò, tôi mở ra.
[Cấp 2 khó quá, không muốn đi học nữa. Hôm nay khóc 2 phút.]
[Xong rồi, thi không tốt. Khóc 1 phút.]
[…]
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực — cái này chắc là nhật ký ghi chép… thời gian Lục Thoái khóc?
Tôi lật tiếp đến những trang có liên quan đến mình.
[Tiền Tiểu Tiểu đồng ý ở bên tôi rồi, khóc 5 phút.]
[Tiền Tiểu Tiểu lại nói lời làm tôi giận, lén khóc 3 phút.]
[Cuối cùng cũng “có” được Tiểu Tiểu thật sự, lần này rơi 2 giọt nước mắt, sướng.]
[…]
[Tiền Tiểu Tiểu muốn chia tay! Còn nói là nghiêm túc! Khóc nửa tiếng.]
Tôi tiếp tục lật, trong lòng ngổn ngang.
[Công tác 1 tuần, nhớ cô ấy. Nhìn ảnh rồi khóc một lát, không nhớ bao lâu.]
[Cô ấy nói tuần này sống ổn, ở công ty nên chỉ dám khóc 5 phút.]
[Cô ấy không cho tôi dọn về, đứng ở hành lang khóc 3 phút, không thể để cô ấy thấy tôi hèn đến vậy…]
[…]
[Hu hu, tôi sắp làm bố rồi. Khóc nửa tiếng.]
[Hôm nay đi đăng ký kết hôn với Tiểu Tiểu, cố nhịn không khóc.]
[Tiểu Tiểu sinh con chắc đau lắm, cô ấy kêu thảm lắm, sau này không dám sinh thêm nữa. Không dám khóc, sợ cô ấy đang lo.]
Tôi bỗng nhớ lại cái ngày vỡ ối, Lục Thoái rõ ràng vô cùng bình tĩnh, chuẩn bị mọi thứ chu đáo.
Bàn tay anh ấy run run nhưng không rơi một giọt nước mắt.
“Tiểu Tiểu, anh đây, là chồng em. Anh sẽ luôn bên em.”
Giọng anh ấy nghẹn ngào — thì ra lúc đó… là đang cố nhịn không khóc.
Phiên ngoại 2 — Góc nhìn của Lục Thoái
Từ nhỏ đến lớn, hễ xúc động là tôi lại khóc.
Mẹ tôi đưa tôi đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng không trị được.
Tôi… chính là người yếu lòng, dễ rơi nước mắt.
Tiền Tiểu Tiểu là cô gái dũng cảm nhất tôi từng gặp.
Ở công ty, tôi không bao giờ để nước mắt rơi.
Lúc nào cũng nghiêm túc, mặt lạnh như tiền, ai nấy đều sợ tôi.
Nhưng… Tiền Tiểu Tiểu thì không.
Cô ấy hẳn là thích tôi — mỗi ngày đều mang đồ ăn đến, còn dặn tôi mặc thêm áo khi trời lạnh.
Không ngờ một người hay khóc như tôi… lại có người thích thật.
Tôi và Tiền Tiểu Tiểu đã ở bên nhau.
Nhưng tôi không biết phải yêu thế nào cho đúng.
Tôi tưởng chỉ cần hai người ở cạnh nhau là đủ, những thứ khác không quan trọng.
Thế nên… tôi đã bỏ quên cảm xúc của cô ấy.
Lần đầu cô ấy nói chia tay, tôi phát điên.
Uống chút rượu, rồi hồ đồ mà…
Khụ, nhưng mà tôi không hối hận.
Tôi sẽ chịu trách nhiệm.
Chỉ không ngờ rằng… cuối cùng chúng tôi vẫn chia tay thật.
Tôi nghĩ cả hai cần bình tĩnh lại, thế là tôi đi công tác.
Nhưng hình như Tiền Tiểu Tiểu “bình tĩnh” quá đà…
Cô ấy thật sự… không cần tôi nữa rồi.
Tôi lại khóc.
Lần công tác sau, tôi gặp một người bạn cũ — người rất giỏi chuyện yêu đương.
Tôi nhờ anh ấy tư vấn.
Khi nghe tôi kể về cách tôi và Tiền Tiểu Tiểu từng bên nhau, mắt anh ấy suýt rớt ra khỏi tròng.
Anh ta bảo: “Cô gái đó chắc chắn rất yêu cậu.”
Tôi nhướng mày, dương dương tự đắc — Tất nhiên rồi, không nhìn xem tôi là ai à?
Nhưng càng về sau, mặt tôi càng trầm xuống.
Bởi vì anh ấy bắt đầu kể cho tôi nghe một mối quan hệ “bình thường” nên diễn ra thế nào.
Lúc đó tôi mới biết — những gì tôi từng làm… thật sự tệ đến mức nào.
May thay, Tiền Tiểu Tiểu vẫn quay về.
Tôi không đánh mất mặt trăng của mình.
Phiên ngoại 3 — Góc nhìn của Thẩm Sơ
Lần đầu tiên tôi gặp Tiền Tiểu Tiểu là vào năm nhất đại học.
Dáng vẻ của chị ấy trong buổi tranh biện hôm đó — tôi nhớ suốt đời.
Từng câu từng chữ đều sắc bén, logic rõ ràng.
Chị ấy khiến đối thủ không thể phản bác nổi một lời.
Tôi hồi ấy rất bình thường, là kiểu sinh viên mờ nhạt giữa đám đông.
Ra trường, vất vả lắm mới tìm được một công việc ổn định.
Không ngờ… lại gặp chị ấy một lần nữa.
Lần này, tôi muốn thử tiến đến gần hơn.
Tôi đã thử rồi.
Dù kết quả là thất bại,
Tôi cũng không hối hận.
Ít nhất, tôi biết — bây giờ chị ấy rất hạnh phúc.
Thế là đủ rồi.
(Đã hết truyện)
CHỒNG ONLINE LÀ SẾP NGOÀI ĐỜI (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Trong lúc họp, đối tượng yêu đương online gửi ảnh cơ bụng cho tôi.
Tôi phấn khích quá, gửi nhầm tin nhắn đó cho sếp.
“Chồng ơi, lương tháng này chưa thấy, em thật sự hết tiền rồi.”
Sếp mặt đen như đáy nồi:
“Cút ra ngoài, ở đây không có chồng em.”
Cả văn phòng đều tưởng sếp ghét tôi, thi nhau châm chọc, mỉa mai.
Không ai biết, sau khi tôi chia tay phũ phàng với người yêu online,
sếp đã ôm tôi ngồi lên bàn làm việc của anh ấy, cả người run rẩy.
“Bảo bối, anh không phải sếp, anh là chồng em mà.”
“Đừng ghét anh mà bảo bối, anh yêu em nhiều lắm, đừng chia tay, anh xin em đấy.”
1
Họp hành chán quá, tôi lại lôi anh người yêu trên mạng ra trêu đùa.
【Dạo này áp lực lớn thật may có chồng hiểu chuyện, chạy theo người khác rồi, con cũng ngoan, không phải của mình.】
Anh ấy gửi cho tôi một sticker “ngoan nào, xoa đầu”:
【Bảo bối vất vả quá, anh chỉ muốn bảo bối không làm gì mà vẫn có lương thôi.】
【Anh có thể mua luôn công ty của em được không?】
【Thật sự muốn đi làm cùng bảo bối.】
Bạn trai tôi dễ thương chết đi được, tôi cố tình trêu anh ấy:
【Cho xem cơ bụng cái đi, anh trai!】
【Đang họp đó, bảo bối, lát nữa nha~】
Tôi đang định nhắn lại đùa thêm vài câu thì anh ấy đổi ý cực nhanh:
【Bảo bối đợi anh, anh đi chụp ngay đây.】
Ý là đang họp mà còn lén chuồn ra ngoài chụp ảnh á?
Không sợ bị phát hiện rồi trừ lương hả trời?
Tôi cau mày, định nhắn bảo anh đừng làm loạn, thì đồng nghiệp bên cạnh chọt chọt tôi:
“Nhìn kìa, sếp đỏ mặt rồi đó! Lần này không phải tức giận đâu nha~”
Tôi vừa ngẩng đầu, đúng lúc thấy Mạnh Hoài Chu mặt mày hớn hở đứng bật dậy:
“Chờ vài phút.”
Nói xong anh ta ba bước thành hai rời khỏi phòng họp.
Sếp vừa bước ra, Lâm Lâm đã sán lại, thì thầm tám chuyện bên tai tôi:
“Tớ nghe bên phòng thị trường bảo tháng trước công ty mới đổi người đại diện – hình như là bạn gái của sếp, nữ minh tinh Giang Mãn đó, cậu bảo có khi nào hồi nãy cô ta thả thính khiến sếp đỏ mặt như vậy không?”
Lâm Lâm thở dài:
“Cơ mà Giang Mãn đang nổi, chắc vì sự nghiệp nên không thể công khai, mấy năm nay phải yêu thầm trong bóng tối, sếp cũng thật tội…”
Tôi không có hứng thú với chuyện đời tư của sếp, đang tính ậm ừ cho qua thì tin nhắn của bạn trai online lại tới.
Một loạt ảnh cơ bụng mới chụp.
Tuyệt vời ông mặt trời, thiếu niên cơ bụng mỏng manh sắp đến gặp mặt rồi!
Tôi câu được con cá to như vầy, chẳng khác gì câu được cá vược miệng cong.
Vừa phóng to ảnh vừa đáp lời Lâm Lâm:
“Mỗi nghề mỗi khác, chúc sếp thành công.”
Nhìn thân hình bạn trai mà tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Chỉ tiếc chưa kịp khen ngợi gì thêm thì Lâm Lâm đã thò đầu qua nhìn:
“Xem video hài hả?”
Sợ bị phát hiện đang yêu online, tôi vội lướt sang video ngắn, cười tít mắt:
“Ừ đó, smartphone đúng là có cái gì cũng vui thật.”
2
Mạnh Hoài Chu đẩy cửa bước vào với gương mặt lạnh như băng, cả phòng họp lập tức yên tĩnh như nghĩa địa.
Mọi người đều cúi đầu, không ai dám nhìn thẳng vào anh ta.
Anh ta ngồi xuống ghế xoay, bật trình chiếu báo cáo lượt hiển thị quảng cáo tháng trước — doanh thu rõ ràng đã tăng gấp mấy lần, nhưng anh ta vẫn cau mày chẳng nói lời nào.
Cũng dễ hiểu, làm sếp rồi thì ai chẳng tham.
Nhưng sếp có khó ở hay không, liên quan gì đến tôi.
Tôi thì đang rất hưng phấn, hí hửng chọc ghẹo anh người yêu online:
【Chồng ơi, em nói thật lòng, lương tháng này chưa thấy, em thật sự cạn tiền rồi.】
Tôi còn không dám tưởng tượng ảnh sẽ bị tôi thả thính đến mức nào.
Nhắn xong, tôi chẳng nhận ra mình gửi nhầm, vẫn hăng say gõ tiếp trong ô chat:
“Chồng đẹp trai quyến rũ quá, em muốn trượt cầu trượt trên cơ bụng của anh luôn á!”
Tôi vừa định bấm gửi thì bỗng nhiên trong phòng họp vang lên tiếng quát lớn, dữ dằn:
“CÚT RA NGOÀI! Ở ĐÂY KHÔNG CÓ CHỒNG EM!”
Tôi bĩu môi đầy khinh bỉ, ghé tai Lâm Lâm thì thầm:
“Ổng bị gì nữa vậy? Tiền mãn kinh hả? Già rồi nóng tính ghê.”
Lâm Lâm cứng đờ người, rít qua kẽ răng:
“Tớ khuyên cậu nên giả vờ ngất luôn đi.”
Tôi đơ người, liếc thấy màn hình chiếu phía trước hiện rõ khung chat…
Một linh cảm xấu ập đến.
Tôi quay đầu lại — quả nhiên, trời sập rồi.
Toàn bộ đồng nghiệp đều mở to mắt nhìn tôi như thấy trò hề.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰