KHƯƠNG MIÊU
Chương 10
Ta nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay hắn, hắn lại nghiêng đầu nhìn ta, đưa ngón tay chạm vào mũi ta.
“Sao thế?” Ta nuốt nước miếng, nhìn hắn chằm chằm.
“Nàng chảy m.á.u mũi rồi.” Hắn đáp.
Ta giật mình toan quay đầu bỏ chạy, Thôi Yến lập tức kéo ta lại: “A Miêu!”
Ta luống cuống lau m.á.u mũi, còn hắn thì cúi đầu cười khe khẽ, dáng vẻ như đang rất vui vẻ.
Ta trừng mắt lườm hắn: “Huynh cố ý phải không? Biết ta dễ chảy m.á.u mũi mà vẫn bày trò chờ xem ta xấu mặt!”
Hắn bỗng nhiên lại tỏ ra tủi thân.
“Huynh tủi thân cái gì,” ta đá nhẹ vào thành bồn, “Chiều nay còn ngọt ngào với Triệu tiểu thư, giờ lại không dứt khoát với ta. Ta nói cho huynh biết, ta không chịu làm thiếp, càng không chịu chia sẻ phu quân với ai khác. Nếu huynh đã quyết định, thì hoặc là dứt khoát… hoặc là…”
“Ta không hòa ly.” Hắn ngắt lời, giọng nói kiên định, “Ta vất vả lắm mới cưới được nàng, sao lại phải hòa ly?”
Lần này đến lượt ta nghẹn lời.
Thôi Yến lại nói tiếp: “Thực ra… ta rất cảm tạ khoảng thời gian mình bị ngây dại. Nếu không có cơn bệnh ấy, muốn cưới được nàng, e rằng khó như lên trời vậy.”
Quả thật, nếu hắn muốn cưới ta, e rằng cả dòng tộc đều sẽ phản đối.
“Giờ đây ta đã toại nguyện, có thể ở bên nàng, sao nỡ buông tay chứ?”
“Gì mà toại nguyện?” Ta chẳng hiểu gì cả, rõ ràng là ta mới là người toại nguyện, ta là người đã cầu thần bái Phật suốt ba năm ròng.
Hắn mặc y phục chỉnh tề, kéo ta ra phòng ngoài, đưa cho ta một cái túi thơm, ra hiệu bảo ta mở ra xem.
Ta mở túi thơm ngay trước mặt hắn, bên trong là một xấp ngân phiếu.
“Nàng nói, nếu hòa ly thì muốn lấy hai trăm lượng.” Hắn nói, “Nhưng nếu làm thê tử của ta, thì ta có rất nhiều cái ‘hai trăm lượng’ như vậy.”
“Rất nhiều cái ‘hai trăm lượng’…” Ta ngẩn người, tay vẫn cầm đống ngân phiếu.
“A Miêu,” hắn nhẹ nhàng gọi ta, “mỗi năm vào mùa xuân, ta đều muốn được ăn bánh chẻo hoa hoè do chính tay nàng làm, có được không?”
Đầu óc ta như ong ong cả lên, nhìn người đang đứng trước mặt.
Hắn tuấn tú, có tiền lại có công danh, là nhân duyên mà ta đã dâng hương lạy Phật suốt ba năm trời mới đổi lấy được.
“Được, đương nhiên là được rồi.” Ta gật đầu liên tục.
Thôi Yến ôm lấy ta, lần này là ta dựa vào lòng hắn. Vai hắn rộng và vững chãi, khác xa hình ảnh một Thôi Yến hay dính lấy ta, ngốc nghếch thuở trước.
Ta khẽ ho một tiếng, ngẩng đầu nhìn hắn: “Không hòa ly cũng được, nhưng nói rõ rồi đấy — chàng không được cưới nữ nhân khác.”
“Ta thề.” Hắn đáp, “Cả đời này chỉ có mình nàng.”
Ta lập tức cất kỹ số ngân phiếu ấy vào người, tâm trạng vui đến độ muốn bay lên trời. Ta quyết định, trước khi hắn vào kinh nhận chức, ta nhất định phải đến miếu Nguyệt Lão một chuyến, cảm tạ người đã se cho ta mối nhân duyên tốt đẹp này.
NGOẠI TRUYỆN CỦA THÔI YẾN
Bệnh của ta, kỳ thực không phải bệnh, mà là trúng độc. Cũng chẳng phải trúng một lần liền trở nên đần độn.
Trước khi thực sự phát tác, đã vài lần xuất hiện dấu hiệu. Ta hỏi qua đại phu, ông nói đó là một loại độc mãn tính.
Còn nói rằng, chỉ cần ngừng dùng dược, độc sẽ dần tiêu tán trong cơ thể, trí tuệ cũng sẽ dần hồi phục.
Ta biết rõ là ai hạ độc, bởi vậy trước khi độc phát, ta đã âm thầm an bài mọi sự.
Chỉ đợi đến ngày ta thần trí mê man, cũng không đến mức bị người khác dắt mũi mà đi.
Khương Miêu — chính là sự an bài của ta.
Mùa hạ năm kia, ta chuẩn bị tham dự kỳ thi mùa thu, lòng thấy phiền muộn liền về nhà mẹ đẻ ở tạm.
Lầu nhỏ ta ở khi ấy, tầm nhìn rất tốt, ngồi trong thư phòng liền có thể trông thấy hết cảnh trong viện.
Đó là lần đầu tiên ta gặp lại Khương Miêu khi đã trưởng thành. Nàng gánh một đôi quang gánh, mỗi đầu treo bốn con gà rừng, vừa đi vừa cười nói với mấy nha hoàn trong viện.
Số gà ấy là nàng săn được trong núi.
Nàng lớn lên rất xinh đẹp, da không trắng, người lại cao gầy, giọng nói vang dội như chuông đồng, tựa hồ thế gian này chẳng có việc gì làm khó được nàng.
Ba ngày liền, nàng đều mang rau thịt đến viện, hôm thì thỏ rừng, hôm thì gà rừng. Lúc mặc cả thì không hề khách khí, từng đồng từng hào đều tính toán rành rẽ, vậy mà vừa nhận được bạc, đã âm thầm nhét lại cho quản sự năm đồng tiền lớn.
Ta cảm thấy thú vị, liền sai người mời nàng đến giúp việc trong phòng bếp.
Tay nghề của nàng rất tốt, món gì cũng biết làm, cả ngày bận rộn ra vào trong ngoài. Nàng leo cây cũng giỏi, ống quần xắn lên tới đầu gối, n.g.ự.c đeo một cái túi nhỏ, ba bước hai bước đã trèo lên tận ngọn cây hoè.
Nàng đứng giữa muôn hoa, khi cười rộ lên liền chói mắt như ánh mặt trời.
Ta ghi nhớ nàng rất sâu, rất sâu. Bởi vậy sau này khi sắp đặt mọi chuyện, ta liền sớm dặn dò Vương ma ma: nếu mẫu thân ta muốn cưới vợ cho ta, thì hãy đến thôn Khương Gia tìm Khương Miêu.
Vương ma ma biết người ta nói là ai.
Mà Khương Miêu nhất định sẽ đồng ý — vì giao thừa năm ấy nàng không ở nhà canh nồi bánh chưng, lại len lén đến miếu Nguyệt Lão dâng hương, cầu cho được một nhân duyên vừa có tiền, vừa có thời gian, mà còn không thể hành phòng.
Ta khi ấy vừa hay… hoàn toàn phù hợp.
Sau khi trúng độc, thần trí ta phần lớn thời gian là hỗn loạn. Thế nhưng ta biết nàng vẫn luôn bên cạnh.
Nàng quả nhiên không phụ lòng ta sắp xếp — mỗi ngày đều tràn đầy sức sống, chẳng có chuyện gì khiến nàng chùn bước.
Nàng nói thích ta, lúc nhìn ta còn hay chảy m.á.u cam.
Những lúc ta tỉnh táo, thường cố ý vén nửa áo cho nàng ngắm, nàng thì vừa che mũi vừa nhìn lén, rõ ràng không dám nhìn lại cứ muốn nhìn, dáng vẻ ấy thực sự đáng yêu đến buồn cười.
Ngày ta hoàn toàn bình phục, nàng bước về phía ta, ta rất muốn ôm nàng, nhưng lại sợ dọa đến nàng nên đành cố giữ bình tĩnh.
Nào ngờ nàng lại bắt đầu toan tính — cùng mẫu thân nàng bàn bạc xem nên đòi bao nhiêu bạc mới bằng lòng hòa ly với ta.
Chẳng lẽ trong mắt nàng, ta khi tỉnh táo còn không bằng lúc ngu ngốc?
Vốn định ở lại thêm vài ngày mới lên kinh, nghe nàng nói vậy, ta liền quyết định sớm ngày khởi hành.
Chờ sau khi thi xong, công danh đã định, ta sẽ từ từ thu phục nàng lại.
Trước khi đi còn cố ý để lại năm trăm lượng bạc, kỳ thực là muốn nói với nàng rằng — không hòa ly, làm thê tử của ta, cái ‘hai trăm lượng’ ấy, ta có rất nhiều, rất rất nhiều.
Điều nàng mong cầu chẳng nhiều: có tiền, có thời gian, chẳng lo ăn mặc, phu quân lại không thể hành phòng — một cuộc hôn nhân quá sức lý tưởng.
A Miêu của ta thật là tham tiền.
Khi ta đỗ trạng nguyên trở về, không muốn nhịn nữa, cố ý để nàng nhìn thấy Triệu tiểu thư, cố ý để nàng nhìn thấy ta tắm…
Ta xác định nàng yêu ta — cũng như ta yêu nàng vậy.
Có người nói ta nên cưới danh môn khuê tú, để phò tá con đường làm quan.
Nhưng ta không cần.
Quan trường biến hoá khôn lường, sao biết được mấy vị khuê nữ ấy mang đến là phúc lành hay tai họa?
Cũng như chuyện của Thôi Vũ — ta từ chối mối hôn sự với nhà họ Trương, chính là vì Trương đại nhân đã bị cuốn vào phe đảng tranh chấp. Sự việc ấy không khác gì múa kiếm trên lưỡi dao, ta không dám đánh cược, cũng chẳng muốn lấy sinh mạng mình ra đặt lên bàn cờ của người khác.
Còn việc hắn hạ độc ta, ta cũng đã hồi đáp đủ rồi.
Hiện giờ hắn sống chẳng bằng ta khi còn điên dại — sẽ bị nhà họ Trương chán ghét, ruồng bỏ.
Thế gian này không thiếu người thông minh, thay vì tính kế lẫn nhau, chẳng bằng đối đãi chân thành.
Bởi vì chân thành, thiện lương và thẳng thắn — chính là Khương Miêu của ta.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Hết.
(Đã hết truyện)
#GSNH245 - THAY CÔ DÂU BẰNG NHA HOÀN (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
Quay lại Chương 7
Miệng lẩm bẩm: “Không… không phải… Nguyệt Nhu không có… Vân Tiêu ca ca, chàng phải tin muội…” Để xác thực lời của đại bá là thực hay giả, Hầu gia ngay lập tức triệu tập người mời phủ y đến thăm khám chẩn mạch.
Lâm Nguyệt Nhu liều mạng không chịu đưa tay, miệng khóc van xin cầu xin.
Tuy nhiên, đây không phải là Thẩm phủ, nơi có Thẩm Thanh Tùng đứng ra che chở — nàng ta, chẳng còn quyền để lên tiếng nữa.
Hai mụ quản sự tiến lên, giữ chặt tay chân Lâm Nguyệt Nhu một cách cương quyết.
Phủ y chỉ mới đo mạch xong đã lập tức nói: “Vị cô nương này… đã mang thai hơn một tháng.” Lời nói như sấm nổ giữa trời quang, khiến toàn trường rơi vào trạng thái im lặng chết lặng.
Lâm Nguyệt Nhu chẳng còn lời nào để biện hộ, sắc mặt xám ngoét như tro tàn.
Hầu phủ làm sao có thể chấp nhận một nữ nhân mang thai của người khác để làm thế tử phi?
Ngay lập tức, Hầu gia ra lệnh: viết hưu thư, đuổi nàng khỏi phủ!
Chẳng rõ là do Lâm Nguyệt Nhu quá đau đớn sợ hãi, hay do đám hạ nhân trong phủ hành xử quá nặng, khi nàng vừa bị ném ra khỏi cửa liền đau bụng dữ dội rồi sẩy thai ngay tại chỗ.
Nghe tin đứa con trong bụng mất tích, đại bá nổi trận lôi đình, không những không cho người mời thầy thuốc, còn giận dữ đạp liên tiếp vào người nàng.
Đại bá mẫu vốn đã không ưa gì loại nữ nhân trăng hoa lẳng lơ, nay thấy Lâm Nguyệt Nhu bị ông nhà ghét bỏ, liền thẳng thừng ra lệnh đem nàng đi — chỉ để lại một hai lượng bạc rồi bán thẳng vào thanh lâu.
Trong phủ Hầu, sau khi Hầu gia điều tra rõ mọi chuyện, biết tất cả là do nhi tử Cố Vân Tiêu cùng Thẩm Thanh Tùng phối hợp dàn dựng.
Giận dữ đến mức không thể kiềm chế, lập tức ban lệnh — đánh Cố Vân Tiêu hai mươi trượng ngay trong phủ!
Cả kinh thành đều biết, thế tử phủ Hầu nuôi ngoại thiếp chưa cưới, lại còn giả mạo làm tân nương để lừa dối, trò chơi đê tiện này khiến mọi người chấn động.
Chuyện vừa lộ ra, các nhà quyền quý, quan lại đều xôn xao bàn tán.
Từ đó về sau, chẳng một ai dám bén mảng đến gần Cố Vân Tiêu nữa.
Danh tiếng của hắn coi như đã hoàn toàn sụp đổ trong kinh thành. 11 Sau khi phụ mẫu trở về thắng trận, nghe kể lại mọi chuyện xảy ra khi vắng mặt, lập tức nổi trận lôi đình, muốn tìm Thẩm Thanh Tùng cùng Cố Vân Tiêu để trừng phạt thích đáng.
Tôi vội can ngăn, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ác giả tất có báo ứng, Thẩm Thanh Tùng và Cố Vân Tiêu, giờ đều đã nhận lấy hậu quả của riêng mình.
Điều cần thiết nhất — là nữ nhi muốn dẫn phụ mẫu đi tìm… đại ca.” “Đại ca?
Không phải chính là Thẩm Thanh Tùng đó sao?” Phụ thân nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Tôi chỉ mỉm cười lắc đầu, rồi đáp: “Thẩm Thanh Tùng hoàn toàn không phải là ca ca của nữ nhi.
Ca ca ruột của con… phải gấp trăm lần hắn về cả tài năng lẫn vẻ đẹp.” Chỉ đến khi tôi trực tiếp dẫn phụ mẫu đi gặp Tiêu Minh, hai người mới hoàn toàn tin lời tôi nói.
Hóa ra, năm xưa khi mẫu thân sinh trưởng tử, trong phủ có mời một vú nuôi.
Trùng hợp thay, vú nuôi kia mới sinh được một đứa con trai.
Lúc thấy ca ca của tôi, lòng tham tự nhiên nổi lên, nhân cơ hội không để ý đã tráo đổi hai đứa trẻ.
Mẫu thân vốn vô tâm, lại thêm con còn nhỏ, nên hoàn toàn không phát hiện ra hài tử trong tay bị đổi chác.
Còn ca ca ruột của tôi, sau khi bị mụ vú độc ác kia vứt bỏ ở nơi hoang dã, may mắn thoát nạn nhờ một vị đại hiệp cứu giúp.
Phụ thân vẫn còn giận dữ không nguôi, lập tức huy động toàn lực truy tìm mụ vú kia về để xử lý.
Sau đó, ông còn dâng tấu trình lên hoàng thượng.
Nghe xong, hoàng thượng kinh hãi không ngớt, liền ban chỉ: xử tử mụ vú độc ác đó bằng hình phạt lăng trì! 12 Ba năm sau, tôi gả cho công tử nhà Thượng thư, cuộc sống vợ chồng hòa thuận, hạnh phúc viên mãn, đời thường bình dị.
Ca ca tôi vốn là người có thiên tư làm tướng, được phụ thân đưa vào quân doanh huấn luyện.
Trong vòng chưa đầy ba năm, đã được Hoàng thượng phong làm Đại tướng quân, giữ gìn triều đình.
Còn kẻ đã hại ta ở kiếp trước thì sao?
Thẩm Thanh Tùng — thật may mắn, làm nam kỹ suốt ba năm vẫn chưa chết.
Chỉ nghe nói bị hành hạ đến mức thân tàn - tâm bại, chẳng còn ra dạng người nữa.
Thật đúng là, đôi lúc sống còn thống khổ hơn là chết!
Và Lâm Nguyệt Nhu, nghe đồn chỉ mới vào thanh lâu chưa đầy mười ngày… đã bị một khách nhân bóp cổ đến chết ngay tại chỗ.
Sau đó, thi thể của nàng bị mụ tú bà quấn trong chiếc chiếu rách rồi lặng lẽ đem vứt vào bãi tha ma hoang vắng.
Còn Cố Vân Tiêu, sau vụ bê bối với Lâm Nguyệt Nhu, bị tổn thương tinh thần nặng nề, lún sâu vào u mê, từ đó chẳng còn đứng dậy nổi.
Ngày ngày, hắn chỉ ru rú trong phủ, lần lượt cướp hết phòng này đến phòng khác của các thiếp, sống cuộc đời sa đọa, hoang đàng.
Về sau, người ta nói rằng do quá đà trong hoang dâm, tuổi trẻ chưa đầy hai mươi đã bị bất lực, thân thể tàn tạ, trí tuệ suy yếu.
Để tránh Hầu phủ tuyệt hậu, Hầu gia đã dứt khoát tiếp nhận một đứa trẻ tài năng từ dòng tộc, truyền ngôi thế tử và phế bỏ vị trí của Cố Vân Tiêu.
Từ đó trở đi, những kẻ đã hại ta trong kiếp trước—hoặc thì thân bại danh liệt, hoặc thì chết không toàn thây, hoặc sống đời vô dụng.
Còn ta, cuối cùng cũng sống được cuộc đời mà kiếp trước chẳng dám nghĩ tới.
Phụ mẫu mạnh khỏe bình an, phu quân ôn hòa yêu thương, ca ca thân sinh tựa như bão táp, bảo vệ cả nhà trong bình yên.
Ta thường ngồi dưới mái hiên, nhìn ánh chiều tà rơi rớt trên mái ngói, lặng lẽ tưởng niệm
— Kiếp trước ta bị chìm đắm trong bóng tối, nhưng kiếp này nhất định sẽ sống rực rỡ như bình minh rực rỡ trên bầu trời.
– Toàn văn kết thúc –
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰