KẾT HÔN 3 NĂM CHỒNG GIỮ MÌNH TRONG SẠCH VÌ MỐI TÌNH ĐẦU
Chương 8
Gần đây, tâm trạng Trì Hoài Xuyên rối bời.
Lý Thúy Lan suốt ngày giục anh ta đi xem mắt mấy tiểu thư nhà giàu, nói là phải tìm một cô con dâu giỏi hơn Ôn Ngọc.
Làm anh ta bực mình đến mức phát điên.
Cuối cùng anh ta không nhịn được nữa, nói thẳng:
“Mẹ! Con chỉ cần Ôn Ngọc!
Cả đời này, ngoài cô ấy ra, con không cưới ai khác!”
Dù Lý Thúy Lan lấy cái chết ra ép, Trì Hoài Xuyên vẫn không hề lay chuyển.
Bà ta ngày nào cũng khóc sưng mắt, gọi cho Trì Hoài Xuyên mấy cuộc, than thở rằng mình khổ sở biết bao.
Nào là chồng mất sớm, con trai thì bị hồ ly tinh mê hoặc, đến lời mẹ ruột cũng không nghe.
Trì Hoài Xuyên kiên nhẫn dỗ dành mấy lần, nhưng bà ta căn bản không chịu nghe, chỉ biết gào khóc oán trách.
Cuối cùng anh ta mất hết kiên nhẫn, dứt khoát chặn liên lạc của Lý Thúy Lan.
Vì thế, anh ta đã không nhận được cuộc gọi cầu cứu của bà trước khi bà ngất đi vì nhồi máu cơ tim.
Bỏ lỡ thời gian điều trị tốt nhất, Lý Thúy Lan rốt cuộc bị liệt nửa người, mất khả năng tự chăm sóc.
Trì Hoài Xuyên đành thuê người giúp việc để lo cho bà ta ăn ở sinh hoạt.
Nhưng Lý Thúy Lan kén cá chọn canh đủ đường, chê người này nấu không ngon bằng Ôn Ngọc, chê người kia không chu đáo như Ôn Ngọc.
Hết người này đến người khác, thay đến bảy, tám người giúp việc mà bà vẫn không hài lòng.
Trì Hoài Xuyên không chịu nổi nữa, mặt lạnh hẳn đi.
“Hồi đó chính mẹ là người chê bai Ôn Ngọc, bắt con ly hôn với cô ấy.”
“Giờ lại chê hết người này đến người kia, muốn cô ấy quay về chăm mẹ? Con nói cho mẹ biết – muộn rồi!”
“Con thuê người là đã tận tình tận nghĩa. Nếu còn chê nữa, con mặc kệ!”
Nói xong, anh ta quay người rời đi, không chút do dự.
Chỉ còn lại Lý Thúy Lan ngồi trên xe lăn, nước mắt tuôn như suối.
Chương 10
Hứa Manh Linh vẫn liên tục ép Trì Hoài Xuyên đi đăng ký kết hôn, tìm mọi cách níu kéo tình cảm của anh.
Thậm chí cô ta còn không ngại cởi sạch quần áo trong văn phòng để dụ dỗ anh.
Kết quả, Trì Hoài Xuyên không hề có chút rung động, ngược lại còn nổi trận lôi đình, mắng cô ta không biết liêm sỉ rồi đuổi ra ngoài.
Hứa Manh Linh không cam lòng, liền đem chuyện giữa hai người ra dọa dẫm.
Nếu không kết hôn, cô ta sẽ phơi bày tất cả ra cho cả thiên hạ biết.
Trì Hoài Xuyên không còn cách nào khác, đành cắn răng cùng cô ta đi đăng ký kết hôn.
Nhưng trước đó, anh ta đã âm thầm chuyển hết tài sản sang tên khác.
Ngay cả một buổi lễ cưới cũng không tổ chức.
Mỗi ngày chỉ vùi đầu làm việc ở công ty, chẳng bao giờ về nhà, càng đừng nói đến chuyện chạm vào Hứa Manh Linh.
Cô ta đã nghỉ việc từ trước, nghĩ mình có thể ngồi mát hưởng sang, sống đời vợ nhà giàu.
Kết quả lại phải sống trong căn nhà thuê, cô đơn gặm nhấm từng đêm.
Khoảng cách quá lớn giữa kỳ vọng và thực tế khiến cô ta phát điên, ngày nào cũng làm ầm lên với Trì Hoài Xuyên.
Cuối cùng, anh không chịu nổi nữa, tháo bỏ lớp mặt nạ dịu dàng, lạnh lùng cảnh cáo.
“Mọi thứ cô có bây giờ – kể cả thân phận – đều là tôi cho.”
“Tôi có thể giúp cô giả chết qua mặt thiên hạ, cũng có thể khiến cô biến mất không ai hay biết.”
“Muốn sống thì ngoan ngoãn làm Trì phu nhân của cô đi, đừng gây phiền nữa.”
Từ đó về sau, Hứa Manh Linh không còn dám làm loạn.
Nhưng Trì Hoài Xuyên vẫn luôn bứt rứt không yên.
Ngày nào anh ta cũng gửi hoa và trang sức về nhà cũ, nhưng Ôn Ngọc chẳng bao giờ hồi âm.
Rõ ràng trước đây, chỉ cần anh tặng một món quà nhỏ là cô sẽ nguôi giận, hai người lại làm hòa.
Vậy mà bây giờ, vì sao lại không hiệu quả nữa?
Cuối cùng, Trì Hoài Xuyên quyết định đích thân đến nhà cũ.
“Ông nội! Xin ông cho con gặp Ôn Ngọc một lần!”
Anh ta đập cửa rầm rầm, vừa đập vừa hét.
Lúc đó tôi đang cùng ông nội chơi cờ.
Ông nội tức giận vỗ bàn đứng dậy.
“Cái thằng Trì Hoài Xuyên này đúng là quá đáng!
Nó còn dám đến tìm cháu? Nó còn xem ông là ông nội nữa không?”
Tôi rót cho ông nội một tách trà.
“Ông ơi, ông đừng giận. Uống ngụm trà đi ạ. Để cháu ra xem sao.”
Tôi mở cửa.
Vừa thấy tôi, Trì Hoài Xuyên lập tức phấn khởi dúi bó hoa vào tay tôi.
“Ôn Ngọc! Cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi!
Anh đã giải quyết xong chuyện mẹ anh và Hứa Manh Linh rồi!
Bao giờ tụi mình tái hôn đây?”
Tôi đưa lại bó hoa, giọng thản nhiên.
“Trì Hoài Xuyên, tôi đã nói rất rõ ràng – tôi không bao giờ tái hôn với anh.
Huống hồ, hiện giờ người vợ hợp pháp của anh là Hứa Manh Linh.”
Trì Hoài Xuyên luống cuống:
“Chỉ cần em đồng ý, anh sẽ ly hôn với cô ta ngay, đuổi cô ta đi…”
“Không cần.”
Tôi không hề do dự.
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
Tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa.”
Nói rồi, tôi lạnh lùng đóng cửa lại.
Nghe nói, trên đường về nhà hôm đó, Trì Hoài Xuyên gặp tai nạn xe.
Khi tỉnh lại, anh ta mất một phần ký ức.
Không còn nhớ Hứa Manh Linh, cũng không còn nhớ tôi.
Chỉ nhớ mình từng đánh mất một người vợ mà anh yêu sâu đậm.
Và rằng trong tên vợ có chữ “Ngọc”.
Từ đó, anh bắt đầu điên cuồng thu gom ngọc thạch, tiêu sạch toàn bộ tài sản riêng.
Suốt ngày điên điên dại dại, chẳng thể làm việc bình thường.
Cuối cùng, ông nội buộc phải cho người đưa anh vào bệnh viện tâm thần, giao công ty cho CEO chuyên nghiệp quản lý.
Tôi cùng ông nội đứng ngoài phòng bệnh.
Qua lớp kính một chiều, thấy Trì Hoài Xuyên đang ngồi trên giường đập đầu vào tường, cố gắng lấy lại ký ức – nhưng vô ích.
Chẳng bao lâu, bác sĩ bước vào, tiêm thuốc an thần cho anh ta.
Ông nội thở dài, quay sang hỏi tôi.
“Tiểu Ngọc, cháu có muốn vào thăm nó một chút không?”
Tôi im lặng thật lâu, rồi lắc đầu, nhẹ giọng đáp:
“Không cần đâu ạ.
Cháu với anh ta… đã chẳng còn liên quan gì nữa rồi.”
(Đã hết truyện)
Không Phụ Thanh Xuân, Không Phụ Chính Mình (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
1
Tôi ôm chiếc bánh kem chủ đề Thanh Hoa do chính tay mình làm, đến chúc mừng bạn trai ba năm yêu nhau – Bùi Tụng – đạt giải.
Vừa đẩy cửa ra, “hoa khôi của trường” – Thư Dao – đang cười khúc khích bám chặt lấy anh ta, chỉ tay vào tôi cười nhạo:
“A Tụng, đây là cái người mà anh nói chỉ biết viết luận hộ người khác đó hả? Ngay cả quầng thâm mắt cũng ‘có khí chất’ ghê.”
Bùi Tụng chẳng thèm nhìn lấy tôi một cái, chỉ lạnh nhạt tuyên bố, anh ta đã dùng bài luận giành giải vàng Olympic mà tôi mất ba tháng thức đêm viết, để đổi lấy suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa cho Thư Dao.
Khoảnh khắc đó, tôi không khóc.
Tôi chỉ mỉm cười, ngay trước mặt tất cả mọi người, cầm chiếc bánh bảy tầng, ném mạnh vào gương mặt đạo đức giả của anh ta.
Buổi tiệc mừng thi đại học của Bùi Tụng được tổ chức tại nhà hàng cao cấp nhất thành phố Lâm – nhà hàng Vân Đoan.
Dưới ánh đèn chùm pha lê khổng lồ, tiếng cụng ly rôm rả, váy áo lộng lẫy.
Tôi ôm chiếc bánh kem fondant bảy tầng vừa lấy về, len qua đám đông náo nhiệt, bước đi cực kỳ cẩn thận.
Trên đỉnh bánh là hai mô hình nhỏ do tôi nặn, một là tôi, một là Bùi Tụng, đều mặc áo cử nhân kiểu hoạt hình, phía sau là mô hình cổng phụ của Đại học Thanh Hoa.
Đó là lời hứa chúng tôi cùng nhau lập ra từ năm lớp 10.
“Ơ, Cầm Vãn cũng đến rồi à.”
Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, Thư Dao cầm ly champagne, uyển chuyển chắn trước mặt tôi.
Cô ta mặc một bộ váy dạ hội cao cấp, vòng cổ kim cương lấp lánh đến chói mắt.
Thư Dao là hoa khôi của trường tôi, và cũng là… bạn gái mới của Bùi Tụng.
Cô ta khoác chặt tay Bùi Tụng, gần như dính lấy người anh ta, ánh mắt sắc như kim độc đâm thẳng vào tôi.
“A Tụng, đây là ‘đùi to’ Olympic mà anh hay khoe mỗi ngày đó hả? Quả nhiên đúng chất mọt sách, ngay cả cái váy đang mặc cũng giống như đồ lột ra từ cô giáo giám thị.”
Cả hội trường bỗng nhiên im bặt.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy vẻ hóng chuyện và thích thú.
Chiếc váy tôi mặc hôm nay, là món quà sinh nhật mà Bùi Tụng tặng tôi hai tháng trước, anh ta đã tiết kiệm cả nửa tháng sinh hoạt phí để mua.
Vậy mà bây giờ, anh ta lại im lặng đứng nhìn Thư Dao giẫm lên thể diện của tôi.
Ngực tôi nhói lên một cái như có ai đấm thẳng vào.
Tôi cố giữ vững chiếc bánh trong tay, nhìn thẳng vào Bùi Tụng, giọng hơi khàn đi.
“Bùi Tụng, cô ấy là ai?”
Thư Dao tranh nói trước anh ta, cười nghiêng ngả như đoá hoa nở rộ.
“Giới thiệu chút, tôi là Thư Dao. À đúng rồi, quên nói với cô, A Tụng vừa mới đổi tên người đứng đầu bài luận Olympic Vật lý năm nay thành tôi rồi.”
“Anh ấy bảo, vinh dự giải Vàng như thế, chỉ có con gái như tôi mới xứng đáng.”
Ầm một tiếng.
Tâm trí tôi trống rỗng.
Bài luận đó, từng chữ từng công thức đều là do tôi ngồi lì suốt ba tháng gõ ra trong đêm tối.
Vì một mô hình then chốt, tôi từng ngủ luôn trong phòng thí nghiệm suốt cả tuần.
Đó là quân át chủ bài để chúng tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa.
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, buộc bản thân phải giữ bình tĩnh.
“Bùi Tụng, anh nhìn tôi một cái.”
Tôi hỏi từng chữ, giọng nghẹn lại.
“Cô ta nói thật à?”
Bùi Tụng cuối cùng cũng rời mắt khỏi Thư Dao, nhưng lại không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ánh mắt anh ta rơi xuống chiếc bánh tôi đang cầm, nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.
“Cầm Vãn, đừng làm ầm nữa, hôm nay là ngày vui của bố mẹ anh, chuyện bài luận để sau hẵng nói.”
“Chỉ là đổi tên người thôi mà, em cần gì phải tính toán như vậy? Cùng lắm tháng sau anh mua cho em váy mới bù vào.”
Bù?
Trái tim tôi, trong khoảnh khắc đó, như bị dìm xuống hầm băng.
Hóa ra ba tháng khổ sở quên ăn quên ngủ của tôi, trong mắt anh ta, chỉ đáng giá bằng một cái váy.
Xung quanh bắt đầu xì xào như sóng trào.
“Nghe nói Bùi Tụng với hoa khôi có gì đó lâu rồi, thì ra là thật.”
2
“Cầm Vãn thảm thật, làm ‘trợ thủ viết luận’ suốt ba năm, cuối cùng bị đá như đá rác.”
“Thảm gì mà thảm? Một đứa sinh viên nghèo rớt mồng tơi, bám được vào nhà họ Bùi là tu ba đời rồi, còn tưởng mình hóa phượng hoàng chắc?”
Từng câu nói độc địa rót vào tai, khiến máu trong người tôi như chảy ngược lại.
Tôi từng nghĩ, giữa tôi và Bùi Tụng là tình yêu.
Hóa ra trong mắt họ, tất cả chỉ là một cuộc giao dịch.
Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, trong mắt không còn chút bi thương nào, chỉ còn lạnh lẽo đến thấu xương.
Tôi nhìn Bùi Tụng, chậm rãi, từng chữ một nói:
“Bùi Tụng, cái bánh này là anh cắt, hay để em giúp anh cắt?”
Giọng tôi không lớn, nhưng khiến cả sảnh tiệc lập tức rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Bùi Tụng sững người, như thể không ngờ tôi – người trước giờ luôn dịu dàng – lại dám nói ra lời như vậy.
Thư Dao như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức gào lên:
“Cầm Vãn, cô có ý gì! Cô muốn làm gì!”
Tôi không để ý đến cô ta, chỉ chăm chăm nhìn Bùi Tụng.
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười.
“Anh không cắt, thì để em cắt giúp.”
Vừa dứt lời, tôi đột ngột giơ cao chiếc bánh trong tay, trong tiếng hét hốt hoảng của tất cả mọi người, ném thẳng vào khuôn mặt “đẹp trai” – của – Bùi – Tụng!
Kem, trái cây, sốt chocolate… dính đầy đầu đầy mặt anh ta.
Hai mô hình nhỏ mặc áo cử nhân rơi xuống đất, vỡ nát tan tành.
Giống hệt như tình yêu và ước mơ ngây ngốc của tôi, bị nghiền nát không thương tiếc.
“Cô điên rồi à!”
Bùi Tụng gạt lớp kem trên mặt, gào lên tức tối.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰