KẺ NẮM LỆNH PHÙ
Chương 5
Tiêu Vô Lạc lắc đầu: “Tại sao… tại sao không nói sớm với trẫm?”
Thái hậu cười lạnh: “Ngươi trong lòng vốn đã ghét bỏ ai gia, nói rồi ngươi có tin không?”
“Chỉ đến lúc này, ta và ngươi mới thật lòng trò chuyện.”
Giọng bà khàn khàn:
“Hoàng đế, A Trác đang ở đây, giải dược của ngươi cũng ở đây. Chỉ cần ngươi chịu gác bỏ hiềm khích với ai gia, chúng ta có thể phá vỡ ván cờ này.”
Tiêu Vô Lạc nhắm mắt, hoàn toàn sụp đổ, ánh mắt dại đi, lẩm bẩm:
“Lệnh phù Hà Châu… rốt cuộc ở đâu?”
Thái hậu điềm nhiên:
“Lạc nhi, tuyệt tình cổ không thể kéo dài, nếu để trùng bò đến tim, thì phải mổ bụng mới gỡ được.”
Mặt hắn xám ngoét, loạng choạng đứng lên, từng bước tiến về phía ta.
Ta đưa tay ra:
“A Lạc ca ca, huynh thật sự không còn chút tình nghĩa nào với ta nữa sao?”
Hắn hất tay ta ra, thô bạo kéo mạnh, miệng rủa rả rít:
“Chỉ là một đứa con thôi mà”
Biểu cảm của Tiêu Vô Lạc đông cứng lại.
Hắn không thể tin nổi, cúi đầu nhìn ngực mình.
Một lưỡi dao găm đã xuyên thấu thân thể hắn.
Ta nhẹ giọng nói:
“Thì ra… là ở tim.”
“Ta cũng phải tìm lâu lắm mới thấy đấy.”
9
Năm xưa, Mạnh Quân đã dạy ta rất nhiều điều.
Từ đạo lý làm người, đến nguyên lý của bánh xe nước, nàng bảo nàng muốn mở một học đường dành cho nữ tử, ta chính là học trò đầu tiên để nàng “thử tay nghề”.
Nàng đùa rằng: “Ngươi sau này phải làm Thái tử phi, vậy mà hoàng đế lại không để ai dạy dỗ, lẽ nào muốn ngươi tự hủy?”
Ta hỏi: “Tự hủy là gì?”
Nàng đáp: “Chính là giả vờ tốt với ngươi, việc gì cũng khen ngợi, nhưng thực ra mong ngươi một ngày nào đó sẽ làm trò cười thiên hạ.”
Đôi khi, nghi ngờ chỉ cần một hạt giống là đủ.
Mạnh Quân đã khiến ta mở mắt nhìn lại thế gian.
Ta từng cho rằng hoàng bá phụ sủng ái ta hết mực, nhưng hóa ra lại là người hại chết phụ mẫu ta.
Ông ta sợ danh vọng và chiến công của phụ thân ta lấn át mình, sợ ngai vàng sẽ rơi vào tay người khác, nên mới ra tay trong lúc hỗn loạn nơi sa trường.
Chỉ tiếc, quân Hà Châu không chịu nghe lệnh ông.
Tướng sĩ dưới quyền phụ thân không lưu lại kinh thành, mà theo đại quân trở về Hà Châu.
Còn ta, lại bị Tiên đế giữ lại với danh nghĩa Thái tử phi.
Ông nuông chiều ta quá mức, để ta không kiêng nể ai, bởi trong mắt ông, ta sống chỉ đến ngày sinh con.
Ta từng nói với Mạnh Quân: “Ta muốn rời đi.”
Nàng nói: “Ta giúp ngươi.”
Khi ấy, nàng thật lòng như vậy.
Ánh mắt nàng rực sáng: “Ta sẽ ở lại trong cung, ta muốn thay đổi hoàng thượng, thay đổi lòng người. Nơi này gần quyền lực nhất, ta nhất định có thể tạo dựng được đại nghiệp!”
Ta tháo hỉ phục, trao lại cho nàng, rồi cùng Tiểu Xuyên len lén chạy ngược dòng người rời khỏi cung.
Hôm đó là ngày ta thành thân cùng Tiêu Vô Lạc. Trong cung người qua lại tấp nập, chính là thời cơ tốt nhất để che giấu vài gương mặt lạ.
Nhưng ngược lại, quân canh phòng cũng nghiêm ngặt hơn ngày thường.
“Đứng lại!”
Tiểu Xuyên hít sâu một hơi.
Cánh cổng cung đã hạ xuống trước mắt chúng ta, hắn đột ngột đẩy ta ra trước:
“Quận chúa!”
Hắn mạnh tay đẩy ta thoát ra ngoài, còn bản thân lại quay ngược lao về phía nhóm thị vệ.
Ta dốc hết sức chạy thật nhanh.
Cổng cung đóng sầm lại sau lưng ta.
Ta chẳng còn nghe thấy tiếng của Tiểu Xuyên nữa.
Hôm ấy, ta không chỉ mất Tiểu Xuyên.
Ta còn mất cả Mạnh Quân.
10
Ta cúi xuống, nhìn Tiêu Vô Lạc chết không nhắm mắt:
“A Lạc ca ca, sao huynh ngốc thế. Thái hậu đã nói rõ ràng đến vậy rồi.”
Ta mỉm cười, nhẹ giọng:
“Huynh sẽ không bao giờ tìm được lệnh phù Hà Châu đâu.”
“Bởi vì… lệnh phù Hà Châu… chính là ta.”
Từng bước, ta đi ra khỏi nội thất.
Thái hậu chậm rãi xoay người, lạnh nhạt phân phó: “Truyền Thái y”
Nhưng giọng bà nghẹn lại nơi cổ họng, đôi mắt tràn đầy kinh hãi nhìn ta, người đầy máu me, không thốt nên lời.
Thái hậu run giọng: “Ngươi…”
Sau đó lại chậm rãi mỉm cười:
“Ngươi biết từ khi nào?”
Ta ngồi xuống đối diện, tự rót một ly trà.
“Một người mẹ sẵn sàng giao quân Hà Châu cho con gái mình, tuyệt đối không thể là người muốn trói buộc ta cả đời bằng tuyệt tình cổ.”
Ta nhấp một ngụm.
Bà lặng lẽ, gương mặt chẳng còn chút sinh khí:
“Nhưng trước đây ngươi thật sự ngốc.”
Ta khẽ cười: “Có những điều, đến điên rồi cũng chẳng thể quên.”
Bà lạnh giọng: “Ngươi có thể hiệu lệnh quân Hà Châu thì sao, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn làm hoàng đế? Ngươi là nữ nhân, thiên hạ này sao có nữ đế?”
Ta lại rót trà:
“Mạnh Quân từng nói: ‘Từ trước đến nay vẫn như thế, thì có nghĩa là đúng sao?’”
Ta khẽ thở dài:
“Năm ấy nếu sau khi Tiên đế băng hà, bà đủ can đảm xưng đế, thì nay đâu đến nỗi này.”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Nàng dám nghĩ, nhưng không dám làm. Bà dám làm, nhưng không dám nói.”
“Ta, tuy hận bà, nhưng cũng kính phục bà.”
Ta mỉm cười:
“Bà xem, ta thực ra rất giống bà, cũng giống cả Mạnh Quân.”
Bà dài giọng thở ra:
“Đức phi… đã bị ngươi thuyết phục rồi sao?”
Ta thì thầm:
“Hoa đỏ rơi vào bát quý nhân, nghiền làm son đỏ điểm chu sa.”
“Tiên đế đâu chỉ e ngại mỗi Lạc gia ta, còn có Lương gia, Trần gia…”
Cha của Đức phi chết đầy uẩn khúc, vết máu như son trên môi ông mãi khiến nàng chẳng nguôi.
Kim tước trâm có chứa một viên thuốc Nam quý, có thể tạm thời ức chế độc trùng, chính Đức phi trao nó cho ta, giúp ta khống chế cổ độc.
Ta đã lang bạt mười năm, dọc ngang sông núi, tìm đến Nam địa, học thuật giải cổ.
Và ta biết được, viên thuốc đó vốn là sính lễ mà Lương tướng quân– thương con gái, gửi theo nàng khi gả vào cung.
“Ta từng ở Hà Châu, ăn cùng ngủ cùng với tướng sĩ, dùng chính cách mà Mạnh Quân dạy để phát triển nơi đó, sửa thủy lợi, cải tiến nông nghiệp.”
Ta đưa tay ra:
“Mười năm ấy, ta thực sự rất hạnh phúc.”
“Mạnh Quân không sai, thế gian này không hoàn mỹ, nên ta muốn thay đổi nó.”
“Mà ta, có thể làm tốt hơn bất kỳ nam nhân nào khác.”
Vết thương và chai sạn trên tay chính là lý do quân Hà Châu chịu nghe ta hiệu lệnh.
Ta rót ly trà cuối cùng, đặt trước mặt Thái hậu.
11
Ngày quân Hà Châu vào thành, ta đích thân đưa Mạnh Quân xuất cung.
“Đến Hà Châu đi,” ta nói, “đến xem thành trì ta đã dựng lên.”
Tiểu Xuyên đứng lặng phía sau ta, hỏi:
“Người thật sự không định giết nàng sao?”
Ta lắc đầu.
Năm xưa nàng tha mạng cho Tiểu Xuyên, xem như ta hoàn trả ân tình.
Các vu sư đứng phía dưới không ai dám cất lời, chỉ im lặng giữa mùi thuốc đắng ngắt tràn đầy điện.
“Nhưng rồi nàng cũng sẽ học được cách bước đi kiên định.”
Đức phi cũng rời đi, nàng muốn trở về Nam địa.
“Nàng nói: ‘Ta cũng muốn giống ngươi, đi khắp nơi, nhìn khắp chốn, học những điều mới, gặp những người mới.’”
Ta đặt vào tay nàng một chiếc ấn nhỏ bằng bạc:
“Mệt rồi thì quay về. Nếu nàng nguyện ý, có thể làm quan ở Nam địa, kiến thiết chính quê hương của mình.”
Nàng ngập ngừng:
“Nữ tử… cũng có thể làm quan sao?”
Ta cười:
“Ta làm được, thì vì sao nàng lại không?”
Khó khăn, nhưng nàng chưa bao giờ là người hèn nhát.
Ta đứng trên thành lầu cao, nhìn xuống dòng người tấp nập dưới chân tường thành, cuối cùng hỏi ra câu mà ta luôn muốn hỏi:
“Ngươi có trách ta không?”
Giọng hắn nhẹ như tuyết tan trong nắng:
“Thần biết… người nhất định sẽ quay về.”
“Bệ hạ.”
(Hoàn)
(Đã hết truyện)
Thanh Bồ Đào (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
HE,
Chữa lành,
1
"Người mua ngươi không phải cái nhà họ Chu thu tô này đâu, mà là Tào gia ở đầu thành phía nam mở học đường kia kìa."
Lưu ma ma vừa nói xong, ta cũng sững cả người:
"Vậy... vậy giờ phải làm sao?"
Lưu ma ma nheo mắt nhìn chằm chằm vào lông mày và bộ n.g.ự.c của ta, còn giữ chút hy vọng cuối cùng:
"Hắn đã ngủ với ngươi chưa?"
Ngủ rồi.
Ngủ đến gần nửa tháng rồi ấy chứ.
Lưu ma ma như thể vừa mất mẹ ruột, ngồi bệt xuống đất, mặt mày ủ rũ, vừa đập gạch vừa khóc rống:
"Tiểu thư mà Chu gia định cưới thì bỏ trốn, còn ngươi thì thân đã bị phá, ta biết lấy đâu ra bạc mà bồi hoàn đây hả trời!"
Ta cúi đầu nhìn chằm chằm xuống nền gạch, không dám hé miệng một lời.
"Còn một tháng nữa là đến kỳ giao người, ta biết tìm ai thay ngươi đây?"
Nói đến "một tháng", Lưu ma ma bỗng bật dậy như lò xo:
"Không đúng!
Là do ngươi sai trước!
Ai bảo ngươi đến sớm làm chi?
Số bạc này ngươi phải đền!"
...Phải đền cho Tào gia bao nhiêu bạc vậy?
"Hai mươi lượng."
Hai mươi lượng?!
Bán ta đi thêm bốn lần nữa cũng chưa đủ.
"Không biết ngươi đi vận gì mà tốt đến vậy, trong bao nhiêu cô nương mà Tào đại công tử lại chọn trúng ngay ngươi, chỉ vì ngươi đến từ Huệ Châu!
Nói sẽ cưới ngươi về làm tiểu thiếp chính quy, sau này nếu sinh được quý tử thì ngày lành tháng tốt chẳng khác nào tiên nữ hạ phàm!"
Nghĩ đến hai tháng qua, ta hết lòng lấy lòng Chu Dụ Thanh, chỉ cảm thấy trời đất sụp đổ.
Hắn què chân, ta liền nấu nước thông đỏ xông mỗi ngày cho hắn chườm, tay ta còn bị ấm trà làm phỏng hai vết to bằng đồng tiền, đến giờ vẫn còn rát.
Hắn kén ăn, ta sáng sớm ra chợ chọn hoa quả tươi nhất, gọt vỏ bỏ hạt, tận tay đút cho hắn ăn.
Vậy mà hắn vẫn chê ta quê mùa, mắng ta ngu ngốc, bảo không bằng Tô tiểu thư đối diện vừa kiều mỵ vừa duyên dáng.
Ta liền bắt chước Tô tiểu thư, học nàng nhấp một chén trà mười tám lần mới cạn, học nàng cúi đầu dùng khăn tay che miệng cười mà không vương chút son phấn.
Vậy mà Chu Dụ Thanh lại bảo ta học đòi mà chẳng ra gì, nói son môi của ta làm bẩn cả khăn.
Bao công sức ta bỏ ra chỉ để cầu được một danh phận tiểu thiếp.
Ai dè đó vốn là thứ Tào gia đã định sẵn cho ta!
Ta vừa hối hận vừa tức, chỉ hận không thể tự vả hai bạt tai cho tỉnh ra.
Nhưng hối hận cũng muộn rồi, ta vội nghĩ ra kế, liền níu lấy tay áo Lưu ma ma:
"Lưu ma ma, hai mươi lượng bạc ấy, có đánh c.h.ế.t ta cũng không đền nổi.”
"Hay là thế này, Chu thiếu gia không ưng ta, ta chịu thiệt, cứ coi như cho người ta ngủ không công.”
"Vẫn còn một tháng nữa, ta sẽ tạm thời dỗ Chu gia cho ta đi, rồi đến trước mặt Tào thiếu gia dập đầu cầu xin, may ra Tào thiếu gia nể tình mà tha cho ta, không bắt ta đền bạc nữa..."
Lưu ma ma nghĩ ngợi một lát, cảm thấy không ổn:
"Nhưng Chu thiếu gia có chịu buông tha cho ngươi không?"
Sao lại không chịu?
Chu Dụ Thanh nhất định chịu!
Hắn vốn dĩ đâu có thích ta.
Huống hồ sáng nay còn mắng ta làm bẩn giường của hắn, bảo ta cút đi cho khuất mắt.
Chờ ta đi rồi, hắn liền có cớ rước Tô tiểu thư vào cửa, chẳng phải đôi bên cùng có lợi hay sao?
Lưu ma ma tuy vẫn thấy không yên tâm, nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác:
"Thôi thì cứ coi như ta chưa từng đến đây.
Ngươi cứ dỗ cho hắn vui vẻ đã, rồi muốn nói gì cũng dễ."
Ta ngẫm lại, lại sợ sau này có cô nương khác chịu cảnh như ta, liền không nhịn được mà mở miệng thêm một câu:
"Chu thiếu gia vốn đã có người trong lòng, ma ma nếu muốn kiếm bạc, chẳng bằng làm mối chứ đừng bán người nữa."
Lưu ma ma liền nhổ nước bọt, lườm ta một cái:
"Một kẻ què chân mà không mua vợ, thử hỏi có tiểu thư nhà nào môn đăng hộ đối chịu lấy hắn?"
Ta thấy lời ấy không đúng.
Chu Dụ Thanh dung mạo tuấn tú, trong tay lại có bạc.
Hắn không cưới được vợ không phải vì chân què, mà vì cái miệng quá độc, cứ thích nói lời cay nghiệt.
Nghe nói trước khi ta đến, Chu thiếu gia đã mắng cho ba cô nương xinh xẻo đáng yêu phải bỏ chạy.
Chu phu nhân thấy ta ngoan ngoãn liền cười tít mắt khen ta có phúc khí, là người có bản lĩnh.
Thực ra chẳng phải vậy, lúc Chu Dụ Thanh mắng ta, ta cũng giận lắm.
Hắn chê mấy nốt tàn nhang trên mặt ta, không bảo ta xấu, mà bảo là "phân chim khách", làm tốn mất bao nhiêu son phấn.
Hắn chê da ta đen, người lại gầy gò khô héo, bảo ta đi ban đêm thì cẩn thận, kẻo bị người ta tưởng là củi khô, vứt thẳng vào lò mà đốt.
Nhưng chỉ cần nhẫn nhịn mấy lời độc địa là có thể ở lại Chu gia ăn bánh mì trắng, thì bị mắng cũng đành chịu vậy.
Lúc ta ngồi bên cửa sổ, thong thả bôi dầu hoa quế lên tóc.
Tiểu tư lanh lợi nhất bên cạnh Chu Dụ Thanh là Trường Lạc nháy mắt cười với ta:
"Cô nương hôm nay nhìn đẹp quá, bảo sao thiếu gia trong mộng cũng lẩm bẩm gọi tên người.”
"Cô nương chải tóc xong thì mau đi qua đi, thiếu gia xa người lại nổi giận cho xem."
Hừ, rõ ràng là không có ta thì hắn chẳng biết trút giận vào đâu.
"Ngươi tắm sao mà lâu thế?"
Chu Dụ Thanh nằm trên ghế mây giữa sân, mặt phủ sách, lười nhác phơi nắng.
Thân hình hắn thon dài tuấn lãng, áo lụa trắng bị gió thổi phấp phới, tựa như mặt nước mùa xuân nổi sóng lăn tăn.
Cây gậy tử trúc mà hắn hay dựa vào thì để ngay bên tay.
"Qua đây."
Chu Dụ Thanh gối đầu lên đùi ta, thấy ta ngoan ngoãn vâng lời thì rất hài lòng:
"Không tệ, có vẻ mập ra đôi chút."
Ta liền tranh thủ xoa bóp hầu hạ, nịnh nọt hỏi:
"Thiếu gia, chàng có biết Tào gia ở đầu nam thành mở học đường không?"
Nhắc đến Tào gia, Chu Dụ Thanh hơi không vui.
Hắn hơi nghiêng đầu, từ dưới quyển sách hờ hững nhìn ta dò xét:
"Sao tự dưng lại hỏi Tào gia?"
Ta thấp thỏm trong lòng, sợ hắn đoán ra điều gì:
"Tào gia có tổ chức hội đấu thảo, thiếp muốn đến xem thử."
"Tào gia cũng mời ngươi à?"
Chuyện đó thì không...
Sợ hắn không đồng ý, ta vội vàng nói:
"Tô tiểu thư cũng đi đó!
Thiếp sẽ giúp chàng nói vài lời tốt đẹp trước mặt nàng ấy.”
"Chàng yên tâm, thiếp không tiêu bạc, cũng chẳng đòi hoa cỏ gì, chỉ đứng xa xa mà ngó."
Chu Dụ Thanh nghe xong, lại nhắm mắt không thèm nhìn ta:
"Trên giá kia có chậu 'Bạch Sư Tử', ngươi mang theo đi.
Ngươi mà tay không đến đấy thì khác nào khiến ta bẽ mặt?"
Ta quay đầu nhìn lại, chậu mẫu đơn trắng trong viện đang nở rộ, kiều diễm vô cùng.
Tên là "Bạch Sư Tử" gì đó, hình như là Chu Dụ Thanh bỏ ra năm mươi lượng bạc mua từ một thương nhân bán hoa ở Trường An.
Chu Dụ Thanh xem đó như bảo bối trong mắt, không cho bọn thợ vườn chạm vào, nhánh nào cũng do chính tay hắn tỉa, còn đích thân chôn ruột cá để bón gốc.
Ta lau tay, cẩn thận bưng lấy chậu mẫu đơn trắng còn quý hơn cả thân ta.
Ban đầu ta còn thắc mắc sao hôm nay hắn lại hào phóng đến vậy, chợt hiểu ra:
Hồng Trần Vô Định
"À!
Nếu Tô tiểu thư thích, chậu hoa này liền tặng cho nàng, đúng không?"
Chu Dụ Thanh nghe vậy không lên tiếng.
Hắn ngắm mái tóc ta chưa vấn, lại liếc qua eo lưng của ta, không biết chướng mắt chỗ nào mà cười khẩy:
"Không thì sao?
Chẳng lẽ là tặng cho ngươi?
Ngươi cũng không soi gương mà xem thử bản thân có xứng hay không.”
"Ra ngoài đừng có nói ngươi là người nhà họ Chu, để thiên hạ biết lại tưởng ta mắt mù, thịt chay mặn gì cũng ăn tạp."
Hừ, rõ là sợ Tô tiểu thư ghen.
"Vậy ta nói là biểu muội xa của thiếu gia, được không?"
Chu Dụ Thanh không nói gì, xem như ngầm đồng ý:
"Chơi với đám nữ nhi nhà hắn thì được, nhưng đừng có lại gần tên Tào thiếu gia – Tào Bách An, hắn chẳng phải thứ gì tốt đẹp đâu."
"Tào thiếu gia thì làm sao?"
Chu Dụ Thanh chẳng buồn để ý đến ta nữa, chỉ bảo ta cầm hoa rồi mau cút cho khuất mắt.
Hai chữ “mau cút” trước kia nghe thấy còn thấy chạnh lòng, hôm nay lại làm ta hân hoan rạng rỡ.
Ta nhịn không được, từ sau cột hành lang ló đầu ra hỏi:
"Vậy thiếu gia này, nếu thiếp thật sự cút đi, chàng có buồn không?"
"Buồn sao?" Chu Dụ Thanh như nghe được trò cười lớn nhất thiên hạ, suýt nữa bật cười thành tiếng, "Ngươi cút hôm nay, ngày mai ta liền đến từ đường Chu gia dâng hương, tạ ơn tổ tông đã phù hộ!"
Tốt quá rồi!
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰