Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

KẺ BÁN VỢ CẦU VINH

Chương 10



Tôi một lần nữa bị sự vô sỉ của Cố Thành Cương làm cho kinh ngạc. Chỉ là, tôi sẽ không tin hắn nữa.

 

Cố Thành Cương nhìn tôi đầy thâm tình, dường như còn muốn nói gì đó. Lãnh đạo liền dẫn theo Vương Tân, người đang là trung tâm của dư luận, vội vàng chạy đến.

 

18

 

Cố Thành Cương vừa nhìn thấy Vương Tân, vẻ mặt liền kích động, mắng lão ta là súc sinh. Vương Tân lau mồ hôi trên trán, quay sang nói với lãnh đạo bên cạnh: "Thưa lãnh đạo, tuyệt đối không có chuyện này đâu ạ!"

 

Cố Thành Cương lập tức quay đầu nhìn tôi: "Tiểu Tích, em mau đưa ảnh Vương Tân và Tô Nhu Nhu hẹn hò ra cho mọi người xem đi."

 

Lời hắn còn chưa dứt, tôi đã cảm thấy ánh mắt hiểm độc của Vương Tân rơi xuống người mình.

 

Tôi nhìn ánh mắt cầu xin của Cố Thành Cương, chợt nở nụ cười: "Cố Thành Cương, anh si tâm vọng tưởng cũng phải có giới hạn thôi."

 

"Anh nghĩ bây giờ anh đã đủ oan ức rồi sao? Tôi nói cho anh biết."

 

"Những ngày khốn khổ của anh, vẫn còn ở phía trước đấy."

 

Tôi lợi dụng lúc Cố Thành Cương đang ngơ ngác, nhanh chóng chạy đến chỗ lãnh đạo, vẻ mặt hoảng sợ: "Tôi không biết ảnh gì cả, Cố Thành Cương cứ hỏi tôi về ảnh, có phải hắn ta đang có bằng chứng gì trong tay không ạ?"

 

Vương Tân nghi hoặc nhìn Cố Thành Cương. Cố Thành Cương lập tức ngớ người, không thể tin nổi nhìn tôi: "Cố Tích, rõ ràng trước kia cô đã cho tôi xem bằng chứng hai người bọn họ gian díu rồi mà, tại sao không lấy ra!"

 

"Cô không biết đâu, lão súc sinh Vương Tân này ngay từ đầu đã để ý cô đấy! Tôi đây là đang bảo vệ cô!"

 

Vương Tân mắng lớn: "Anh đừng nói lung tung!" Mồ hôi trên đầu lão ta chảy càng lúc càng nhiều.

 

Tôi vừa lúc thích hợp rơi xuống một giọt nước mắt: "Trước kia hắn phụ bạc tôi, ngoại tình với Tô Nhu Nhu, tôi liền cắt đứt quan hệ với hắn. Ai biết hắn cứ mãi không chịu buông tha tôi, tìm tôi gây chuyện mấy lần, mọi người đều thấy rồi. Bây giờ lại vô duyên vô cớ nói cái gì là ảnh chụp bằng chứng, có phải... đầu óc có vấn đề rồi không?"

 

Vương Tân lập tức tiếp lời: "Thưa lãnh đạo, Cố Thành Cương này mấy bữa trước thi đấu thất bại, người liền trở nên điên điên khùng khùng, xem ra là tinh thần có vấn đề rồi, chỉ sợ là học hành cũng không thể tiếp tục được nữa."

 

Lãnh đạo trầm ngâm một lát, nói: "Trước tiên cứ đưa người đi đã, làm ầm ĩ ở đây ảnh hưởng trật tự cũng không hay ho gì." Dì gác cổng lập tức cưỡng chế đưa Tô Nhu Nhu và Cố Thành Cương đi.

 

Cố Thành Cương trong miệng vẫn không ngừng lảm nhảm: "Cố Tích, tại sao cô không đưa bằng chứng ra!? Cô trước kia chẳng phải yêu tôi nhất rồi sao?"

 

"Tôi và Tô Nhu Nhu đã chia tay rồi, tôi sửa đổi rồi."

 

"Cô không thể đối xử với tôi như vậy!"

 

Vương Tân thấy Cố Thành Cương bị kéo đi, mặt mày hớn hở. Ai ngờ giây tiếp theo lãnh đạo lại nói: "Chuyện này liên quan đến thuốc của phòng thí nghiệm và quy chế cuộc thi, nhất định sẽ điều tra triệt để."

19

 

Hai tuần sau, Vương Tân chính thức bị cách chức.

 

Chuyện thuốc men trong phòng thí nghiệm và gian lận trong cuộc thi, chỉ cần điều tra qua loa là có thể làm sáng tỏ. Điều quan trọng là liệu nhà trường có bao che cho Vương Tân hay không.

 

Tấm ảnh kia chắc chắn không thể lấy danh nghĩa của tôi để công khai, mà phải gửi thẳng nặc danh đến vợ của Vương Tân. Vợ của Vương Tân có gia thế không nhỏ, lão ta cũng xem như là ở rể. Nhưng trong xương tủy lại mang tư tưởng gia trưởng truyền thống, không chịu nổi việc ở nhà mọi chuyện đều phải ưu tiên vợ. Con gái lão ta cũng đã lớn bằng Tô Nhu Nhu rồi, vậy mà lão ta còn lén lút quan hệ bất chính với những nữ sinh viên trẻ tuổi này. Hơn nữa, Tô Nhu Nhu còn mang thai con của lão ta, làm ầm ĩ đến tận nhà.

 

Vợ của Vương Tân vô cùng tức giận, cảm thấy mất mặt cực kỳ. Bà ấy gia cảnh tốt, tư tưởng cũng khá tiến bộ, lập tức ly hôn, đưa con sang nước ngoài sinh sống. Không còn ai bảo vệ Vương Tân, nhà trường đương nhiên đuổi cổ lão ta. Kéo theo Cố Thành Cương cũng bị khai trừ.

 

Còn về Tô Nhu Nhu, cô ta thấy lừa Vương Tân không thành, liền quay đầu bám lấy Cố Thành Cương. Cha mẹ cô ta cũng không quản ngại ngàn dặm xa xôi đến, nói Cố Thành Cương đã hại thảm con gái họ, muốn đòi lại công bằng.

 

Cố Thành Cương trải qua bao thăng trầm, vốn dĩ tinh thần đã không bình thường, vậy mà lại đánh Tô Nhu Nhu sảy thai ngay giữa phố. Cha mẹ Tô Nhu Nhu lập tức báo cảnh sát, đưa Cố Thành Cương vào tù. Sau đó, họ biến mất không một dấu vết.

 

Còn tôi, thì đón cha mẹ ở quê lên. Chân cha ngày càng yếu, cũng không làm được việc gì nặng nữa, tôi liền thuê một căn nhà nhỏ trong thị trấn cho hai ông bà. Mẹ tôi làm vài việc lặt vặt, cộng thêm việc tôi học hành rất giỏi, có thể giành được học bổng. Cuộc sống trôi qua đầy đủ và hạnh phúc.

 

Cha mẹ thấy tiền đồ của tôi rộng mở, không khỏi rưng rưng nước mắt: "Con ơi, tất cả là do cha mẹ đã hại con, không ngờ Thành Cương lại là một người như vậy."

 

"Ban đầu vì nó mà thậm chí còn bắt con sớm phải ra ngoài làm việc."

 

Tôi an ủi họ, cũng là tự khích lệ mình: "Dựa núi núi lở, dựa người người chạy, chỉ có tự mình là đáng tin nhất."

20

 

Vài năm sau, tôi tốt nghiệp đại học, tình cờ nghe người gác cổng trường nói gần đây thấy một người đàn ông điên điên khùng khùng lang thang ở cổng trường. Miệng hắn không ngừng lảm nhảm: "Tôi vốn dĩ có thể đi học, tôi mới là người đứng đầu, tôi mới nên vào phòng thí nghiệm."

 

Người gác cổng vừa thấy, sợ hắn ta gây bất lợi cho sinh viên trong trường, lập tức đuổi hắn đi, còn báo cảnh sát.

 

Tôi nghe vậy, chỉ cười trừ. Dù là kiếp trước, Cố Thành Cương cũng chẳng qua chỉ là kẻ bán vợ cầu vinh, một tên phế vật giẫm lên xương cốt phụ nữ để leo lên. Vị trí đó không đến lượt hắn ngồi.

 

Còn tôi, sắp sửa đưa cha mẹ đến một thành phố lớn hơn để học tập và tu nghiệp. Cùng với Cố Thành Cương, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

 

Bây giờ, tương lai thuộc về tôi, mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.

 

(Toàn văn hoàn)

(Đã hết truyện)

Chỉ Cần Là Nàng, Ta Nguyện Ý Mắc Câu (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Vả Mặt, Nữ Cường,

Ta ngồi dưới gốc cây lựu đáng giá ngàn vàng, lặng lẽ nhìn Mạnh Lương Châu với ánh mắt kiên định.

 

"Thái tử điện hạ thực sự muốn từ hôn? Chỉ vì tì nữ đó?"

 

Hắn trừng mắt giận dữ nhìn ta: "Cô đã nói rồi, nàng là nữ sử, biết chữ hiểu lễ, không phải tì nữ."

 

"Ồ."

 

Thấy ta không nói thêm gì mà chỉ chăm chú ăn lựu, Mạnh Lương Châu lại mở miệng: "Cô dĩ nhiên sẽ bù đắp cho nàng. Dù sao cũng có tình nghĩa cùng lớn lên bên nhau, nàng muốn gì cô cũng sẽ thành toàn.

 

"Huống chi, nàng chẳng thiệt thòi gì, còn được phong làm Quận chúa. Với gia thế nhà họ Chương, số nam nhân muốn cưới nàng nhiều không kể xiết, cần gì phải lo lắng."

 

"Ồ."

 

Lần này, ngay cả mí mắt ta cũng lười nhấc lên. Có thể nhẫn nhịn hắn đến giờ, là ta đã rộng lượng lắm rồi.

 

Mạnh Lương Châu bị thái độ của ta chọc giận: “Cô biết, nàng đau lòng khó chịu, nhưng thái độ này của nàng đối với cô, quả thật là thất lễ."

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, mỉm cười thật ôn hòa: "Người đâu, đuổi ra ngoài."

 

 

Từ nhỏ, ta đã trưởng thành trong sự yêu chiều của Hoàng đế, trở thành đối tượng khiến các tiểu thư khắp kinh thành ngưỡng mộ – ta, Chương Lam Hâm, con gái duy nhất của Chương gia, gia tộc giàu có nhất Đại Lương.

 

Khi ta chào đời, phụ thân và Hoàng đế cùng nhau đặt tên cho ta.

 

Hoàng đế nói rằng, "Lam" là một cái tên hay, tựa như phong cảnh núi non, tự do tự tại, không bị ràng buộc hay gò bó. Đó là khát vọng trong lòng của người – được sống một đời không bị trói buộc, không bị định nghĩa.

 

Phụ thân ta lại nói rằng, "Hâm" là một cái tên tốt, mang ý nghĩa giàu sang phú quý. Có tiền thì không phải sợ bất cứ điều gì trên thế gian này.

 

Hai người tranh luận mãi không ngã ngũ, cuối cùng đành thỏa hiệp với nhau, và ta có được cái tên vừa thanh tao vừa phàm tục này.

 

Nói đến chuyện này, phụ thân ta có thể tranh luận ngang hàng với Hoàng đế, tất cả đều nhờ vào thực lực của ông.

 

Hai người quen biết từ thuở thiếu thời, phụ thân ta cùng Hoàng đế đọc sách, luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tình cảm thân thiết như huynh đệ.

 

Sau khi Tiên đế băng hà, Hoàng đế bị hãm hại, suýt mất mạng nơi thâm sơn cùng cốc. Chính phụ thân ta đã không quản nguy hiểm mà cứu Hoàng đế ra ngoài.

 

Về sau, khi Hoàng đế vừa đăng cơ, biên cương lại không yên ổn, mà quốc khố thì trống rỗng, thương nhân giàu có lại trốn tránh, không muốn dâng tiền.

 

Phụ thân ta liền cởi bỏ quan bào, dõng dạc nói: "Chờ ta, ta sẽ kiếm tiền về cho người."

 

Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, khắp kinh thành đều treo bảng hiệu của Chương gia.

 

Số tiền kiếm được, phụ thân ta dâng toàn bộ vào quốc khố. Các thương nhân giàu có khác chẳng còn cách nào, đành phải noi theo. Khi quốc khố đầy ắp, Hoàng đế mới yên lòng phái binh chinh chiến, bình định biên cương.

 

Thế nhưng, phụ thân ta lại không muốn quay về triều làm quan.

 

Ông đã hứa với Hoàng đế một lời thề trọn đời: "Ta mãi mãi là hậu thuẫn của người. Chỉ cần Chương gia còn, người không cần phải lo không có tiền. Cứ yên tâm mà làm đi!"

 

Hoàng đế rơi lệ cảm kích, cho người đào kênh, đắp đê ở miền Nam, mở rộng đường sông miền Bắc. Muôn dân ca tụng công đức.

 

Năm ta chào đời, phụ thân được phong làm "Quốc thương."

 

Uy thế và địa vị của ông, thậm chí còn vượt qua cả các công hầu vương tước.

 

Hoàng đế con đàn cháu đống, nhưng lại chẳng có lấy một người con gái, ba ngày hai bận sai người đưa ta vào cung.

 

Nhìn ta đuổi đánh các Hoàng tử, Hoàng đế cười đến mức không khép được miệng: "Đúng vậy, Lam nhi của trẫm nên như thế, tự do phóng khoáng, không cần phải học mấy tiểu thư quý tộc giữ kẽ làm gì."

 

À, nói thêm một chút, dù trong chuyện đặt tên hai người họ đã thỏa hiệp với nhau, nhưng Hoàng đế luôn gọi ta là "Lam nhi," còn phụ thân lại thích gọi ta là "Hâm nhi."

 

Ừm, được hai người cố chấp như vậy nuôi lớn, nếu ta không bướng bỉnh một chút thì thật có lỗi với họ.

 

Từ nhỏ, ta đã thích đi theo Mạnh Lương Châu, con trai của Đức phi.

 

Hắn là người tuấn tú nhất trong các Hoàng tử. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, ta đã thích hắn rồi.

 

Phụ thân nói điểm này của ta rất giống ông, nhìn mặt mà chọn.

 

Thế nên ông cưới đại mỹ nhân số một kinh thành, tức mẫu thân của ta và sinh ra đại mỹ nhân số hai kinh thành – chính là ta.

 

Trước năm ta mười tuổi, Mạnh Lương Châu rất thích chơi với ta.

 

Ta leo cây trong Ngự hoa viên, hắn đứng dưới cây cẩn thận trông chừng.

 

Ta bắt cá ở hồ Thanh Tuyền dưới trời nắng gắt, hắn cũng kiên nhẫn ngồi bên cạnh.

 

Ta tắm mưa trên phố dài vào mùa xuân, hắn che ô chạy nhanh đuổi theo phía sau.

 

Phụ thân nói, ta và hắn, một người thì nghịch ngợm không chịu ngồi yên dù chỉ một khắc, một người thì lười biếng không chịu nhúc nhích thêm dù chỉ một bước.

 

Phần lớn các Hoàng tử đều rất quy củ, điều này không thể tách rời khỏi sự dạy dỗ nghiêm khắc của các mẫu phi.

 

Hoàng hậu không có con, nên ngôi vị Hoàng đế sau này truyền cho ai hoàn toàn dựa vào ý thích của Hoàng đế. Vì vậy, các phi tần ra sức dạy dỗ Hoàng tử của mình theo hướng tinh thông lục nghệ, tài đức song toàn, cư xử lão luyện chững chạc. Trong tư tưởng của họ, "ổn định" là điều quan trọng nhất.



Bình luận