Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Hành Trình Không Phanh

Chương 8



Gia đình hắn hoảng thật sự, hỏi tôi:
“Anh không chịu hòa giải là vì cái gì? Vào tù thì vẻ vang chắc?”

Thật ra cũng chẳng có lý do gì lớn lao.

Tôi là chủ một xưởng nhỏ, dù tôi bị giam, xưởng của tôi vẫn vận hành được. Tôi không giàu, nhưng đủ sống.

Còn hắn thì khác — hắn là quản lý cấp cao của một công ty lớn.
Một khi đã bị kết tội, thì mất việc, mất danh tiếng, chẳng còn gì.
Không có công ty nào dám tuyển một tội phạm có tiền án làm lãnh đạo.

Mất việc, mất tương lai, nhà thì bán vội vì không trả nổi nợ — hắn trắng tay, quay về con số 0.

Cuối cùng, tòa tuyên án:

Tên tài xế xe trắng phạm tội cố ý gây thương tích, lái xe nguy hiểm, gây tai nạn giao thông, bị kết án 3 năm tù giam.

Tôi không hề bất ngờ.

Thật ra, vì biết trước hắn sẽ bị xử nhẹ, nên tôi mới ra tay.

Tôi đập nát hai vai hắn, thiêu cháy một bên tai hắn, bởi vì tôi biết rõ — nếu chỉ dựa vào pháp luật, không thể khiến tôi nguôi giận.

Tội lái xe nguy hiểm nếu không gây chết người, thường chỉ bị giam giữ vài tháng.

Ngay cả tội gây tai nạn giao thông của hắn, cũng không phải vì làm hại gia đình tôi, mà vì:

• Hắn bị cảnh sát giao thông xác định lỗi hoàn toàn,

• Có hành vi lái xe nguy hiểm,

• Và quan trọng nhất là: bảo hiểm từ chối bồi thường, khiến tổn thất xe tôi vượt quá 300 triệu đồng — hắn không có khả năng đền, vậy nên mới cấu thành tội.

Có lúc, cái giá của tội ác… quá rẻ mạt.
Xã hội còn đang hoàn thiện, chỉ mong pháp luật sẽ càng công bằng và chặt chẽ hơn trong tương lai.

17
Hắn suýt giết cả vợ con tôi, tôi không thể để hắn chỉ bị phạt bằng pháp luật, tôi muốn hắn phải chịu cả cơn giận của tôi.

Tôi nghĩ mình sẽ bị xử nặng hơn.

Nhưng tòa đã xem xét hoàn cảnh khi đó — vợ và con tôi bị đe dọa tính mạng nghiêm trọng, nên tôi cũng chỉ bị kết án 3 năm tù.

Tôi vẫn ổn. Trong tù, tôi có thể viết thư.

Vợ tôi thỉnh thoảng dẫn con đến thăm, cũng hỏi tôi về công việc ở xưởng, cần xử lý gì thì tôi viết thư dặn dò.

Các đối tác kinh doanh nghe chuyện, cũng nhắn qua vợ tôi rằng:
“Anh yên tâm. Chúng tôi sẽ giúp vợ anh duy trì đơn hàng, không để gia đình anh khổ.”

Thế là dù tôi bị giam, kinh tế nhà tôi không bị ảnh hưởng.
Chỉ là… tôi rất nhớ vợ, nhớ con.

Một lần vợ đến thăm, cô ấy kể:

“Tên tài xế trắng đó giờ thảm lắm.
Công ty đuổi việc, không có đồng nào bồi thường.
Nhà thì bán gấp vì không trả nổi nợ.

Tòa xử hắn chịu trách nhiệm hoàn toàn, nên phải bồi thường rất nhiều — hàng rào, đường xá, tổn thất.

Vợ con hắn cũng bỏ đi hết, một thân một mình, chẳng còn gì ngoài đống nợ.”

Tôi chỉ cười, nói với vợ:
“Chờ anh cải tạo tốt.”

Cô ấy cười, dịu dàng nói:
“Em sẽ đợi.”

Tôi cải tạo tốt, nên chỉ sau 2 năm 10 tháng, tôi được ra tù trước thời hạn.

Ngày tôi được tự do, vợ và con gái đến đón tôi.

Hai năm qua, vợ tôi vẫn luôn cho con gái xem hình bố, kể chuyện về tôi, nên con bé không hề lạ lẫm.

Vừa thấy tôi, con bé chạy tới, dang tay gọi to:

“Ba ơi!”

Tôi ôm con vào lòng, hôn lên má nó thật lâu, dịu dàng nói:

“Ừ, ba về rồi.”

Tôi quay sang hỏi vợ:
“Anh không có nhà, em và con… có ai bắt nạt không?”

Cô ấy cười nói:
“Anh nổi tiếng thế, ai dám bắt nạt bọn em?
À, tên tài xế trắng đó cũng mới ra tù đấy.”

“Rồi sao?”

“Tự sát rồi.
Không còn gì cả, sống cũng không nổi.”

Tôi cười lạnh:
“Đúng là trò hề.”

“Ừ. Khá buồn cười.”

Tôi bế con lên xe, xoa đầu nó, dịu dàng nói:
“Gọi ba lần nữa đi con.”

Con bé nằm trong vòng tay tôi, ngọt ngào gọi:

“Ba ơi.”

“Ừ, ngoan lắm!”

(Toàn văn hoàn)

(Đã hết truyện)

DÒNG TỘC ÁC QUỶ (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại, Vả Mặt, Nữ Cường, Trả Thù,

Mẹ tôi vốn sinh ra đã đẹp tuyệt trần.

 

Nhưng trong những năm bố du học, mẹ liên tục bị một người đàn ông khác ức hi//ếp, chà đạp.

 

Ngày bố về nước, ông đã vô tình bắt gặp cảnh tượng đó.

 

Tôi cứ nghĩ bố sẽ sốc, sẽ giận dữ.

 

Ai ngờ, bố chỉ lặng lẽ khép cửa phòng.

 

Nhốt kín tủi nhục và tiếng khóc của mẹ sau cánh cửa lạnh lùng.

 

Sáng hôm sau, người hầu phát hiện thithe mẹ dưới đáy hồ bơi trong vắt.

 

Để lôi lên, họ phải vất vả lắm, vì mẹ bị trói một tảng đá lớn vào người.

 

Thi thể mẹ nằm vật vã bên bờ hồ.

 

Chiếc váy trắng tinh khôi nhuốm đầy m//áu, nhàu nhĩ.

 

Vết bỏng, vết roi, vết trói chằng chịt khắp thân thể.

 

Da thịt rữa nát, lật ngược, nhầy nhụa, cảnh tượng hãi hùng.

 

Từ xa, tôi đã kinh hoàng trước cảnh tượng ấy, vội vã lao vào vòng tay nhũ mẫu Trần Thu Hoa.

 

Bà nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi: "Tiểu thư đừng sợ, đó là mẹ con mà."

 

"Không phải mẹ của con!" Tôi khóc thét lên.

 

"Con không muốn người mẹ đáng sợ như vậy, dì mới là mẹ của con!"

 

Trần Thu Hoa cười hiền: "Ừ, ừ, ngoan nào, đừng khóc nữa nhé."

 

Bà ôm tôi rời đi, vừa đi vừa lẩm bẩm:

 

"Khổ thân, đá nặng thế kia mà còn cố buộc vào người, đúng là không thiết sống nữa rồi."

 

Qua vai Trần Thu Hoa, tôi ghim chặt ánh mắt vào thithe bất động của mẹ.

 

Người phụ nữ xinh đẹp, thanh tú đến vậy, sao chỉ trong chớp mắt đã biến thành một đống thịt vụn th//ối rữa?

 

Rõ ràng tối qua mẹ còn trao cho tôi nụ hôn ngọt ngào.

 

Ánh đèn ngủ hắt lên bóng hình yểu điệu của mẹ, bà cúi xuống, lần đầu tiên đặt lên má tôi một nụ hôn chúc ngủ ngon.

 

Lần đầu tiên tôi thấy ánh sáng le lói trong đôi mắt đẹp nhưng vô hồn của mẹ.

 

Cũng là lần đầu tiên tôi nhận được nụ hôn từ mẹ.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

 

Mẹ tắt đèn đi, còn tôi thì hạnh phúc đến mất ngủ.

 

Nửa đêm, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của một người phụ nữ vọng ra từ ngoài cửa.

 

Hình như là mẹ.

 

Tôi chân trần xuống giường, lần mò theo hành lang tối om, tìm đến phòng ngủ của ông nội.

 

Không ngờ, bố, người vừa trở về từ nước ngoài hôm qua, đang đứng trước cửa phòng.

 

"Phó Oánh..." Giọng mẹ run rẩy vọng ra từ khe cửa.

 

"Cứu em..."

 

Trong bóng tối, sống lưng bố căng như dây đàn, tôi cứ tưởng ông sắp bùng nổ.

 

Nhưng ông chỉ chậm rãi giơ tay lên, nhẹ nhàng khóa trái cửa phòng.

 

...

Năm ấy, tôi sáu tuổi.

 

Cũng bằng tuổi mẹ khi ông nội Phó Chấn Quốc đón bà từ trại trẻ mồ côi về.

 

Năm ấy, tôi không hiểu ông nội và bố đã làm gì mẹ.

 

Chỉ biết rằng, mẹ đã chếc.

 

Người duy nhất yêu thương tôi trên đời này đã không còn nữa.

Phó Viên bỗng dưng tấp nập đội thợ xây.

 

Trần Thu Hoa bảo, cái hồ bơi nơi mẹ gặp nạn sẽ được cải tạo thành vườn hoa, là ý của ông nội.

 

Bà còn nói, tất cả ao hồ, vũng nước trong Phó Viên đều sẽ bị lấp đi, Phó Viên rộng cả trăm mẫu sẽ không còn một chỗ nào ngập quá mắt cá chân.

 

Tôi chỉ là một đứa nhóc sáu tuổi, nghe nói ông nội xây vườn hoa thì mừng rỡ.

 

Trần Thu Hoa véo mũi tôi, cười hỏi:

 

"Mẹ cháu chếc rồi đấy, sống thì làm thiếu phu nhân nhà họ Phó, chếc rồi đến cái đám ma cũng chẳng có."

 

"Không quan tài, không mộ phần, sau này chẳng ai nhớ đến bà ấy đâu."

 

"Cháu không buồn à?"

 

Tôi ngây ngô hỏi ngược lại:

 

"Sao cháu phải buồn ạ?"

 

"Cháu là do dì Trần nuôi lớn, cháu không nhận con điên ấy là mẹ đâu."

 

Mẹ là một kẻ điên.

 

Câu này tôi đã nghe không dưới một lần từ miệng người hầu, kể cả Trần Thu Hoa.

 

Năm mẹ sáu tuổi, tài phiệt Phó Chấn Quốc đã để mắt tới bà, biến bà thành con dâu nuôi từ bé của nhà họ Phó.

 

Năm mười sáu tuổi, mẹ kết hôn với tam thiếu gia Phó Oánh, hai năm sau thì ông sang Pháp du học.

 

Rồi mẹ dần trở nên không bình thường.

 

Ban ngày, bà ngắm hoa, chơi cỏ, đọc sách, pha trà, đẹp đến mức thoát tục, nhìn thêm một cái cũng thấy nghẹt thở.

 

Nhưng cứ đêm đến, bà lại như biến thành người khác.

 

Khóc lóc, nổi nóng, đập phá đồ đạc vô cớ.

 

Tôi từng cố gắng lại gần bà, liền bị bà vung d//ao dọa nạt:

 

"Đồ dơ bẩn, tránh xa tao ra, cút đi!"

 

Không ai trị nổi bà thiếu phu nhân phát điên, trừ Phó Chấn Quốc, người nắm quyền nhà họ Phó.

 

Ông nội đi xã giao về muộn, sẽ bế thốc mẹ vào phòng ngủ.

 

Cửa vừa đóng lại, là cả một đêm dài đằng đẵng...

 

......



Bình luận