Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

HÀNG XÓM TÔI LÀ NAM THẦN

Chương 10



Ngay trong khoảnh khắc cảm xúc dâng trào, anh bỗng mở ngăn kéo đầu giường.

Tôi nhìn anh đầy thắc mắc khi thấy anh lấy ra… một chiếc bao nhỏ.

Lập tức tỉnh táo.

Dùng ánh mắt chất vấn anh.

Anh bất lực cắn nhẹ vành tai tôi, cười khẽ:

“Minh Tuấn nhét cho anh.”

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh Diệp Minh Tuấn cười toe toét vẫy tay tạm biệt hai chúng tôi.

Bùi Thịnh cắn nhẹ môi tôi như trừng phạt, khiến tôi bật ra tiếng rên đau nhẹ.

“Không được nghĩ đến người đàn ông khác.”

Sau đó, anh ấy bắt nạt tôi… hết lần này đến lần khác.

Một ngày nọ, tôi lén xem điện thoại của Bùi Thịnh, thấy một album tên là “Trái tim + ngày tháng”.

Tính nhẩm lại — lúc đó chúng tôi còn chưa ở bên nhau!

Lòng ghen bốc lên, tôi lập tức nghĩ: Đây chắc chắn là video anh ấy lén lưu của cô gái nào đó.

Tôi bấm vào — và ngay lập tức hối hận.

“Hu hu hu thầy Bùi, sao anh lại đẹp trai đến vậy, em thích anh chết mất!”

“Lê Dậu chỉ hôn má Bùi Thịnh thôi!”

“Không đủ, phải hôn thêm nữa!”

Trong video, tôi bám lên người anh như bạch tuộc, in đầy dấu son lên mặt anh.

“Không được rửa đấy nhé! Ngày mai em kiểm tra đó!”

“Anh không nghe lời là em đánh mông anh đấy!”

Bùi Thịnh cười bật thành tiếng.

“Tôi buồn cười lắm sao?” tôi lườm anh.

Anh lập tức ngưng cười.

“Sao anh không cười nữa? Chán em rồi à?”

Bùi Thịnh bất lực xoa đầu tôi.

“Không phải. Anh không ghét em.”

“Anh thích em.”

Xem lại toàn bộ “chiến tích” đêm đó qua video, tôi xấu hổ đến mức muốn bốc hơi khỏi trái đất.

Tôi trốn biệt suốt một tuần không dám ló mặt.

Cuối cùng bị Bùi Thịnh lôi từ nhà bạn về, và dùng chính cách đó để “trừng phạt” tôi.

Anh nâng mặt tôi lên, hôn hết lần này đến lần khác như đóng dấu:

“Bùi Thịnh cũng chỉ hôn mỗi Lê Dậu.”

Bộ truyện tranh về Viên Bảo và Ngũ Nhất — “Nhà tôi có hai chú chó” — đã được chuyển thể thành anime.

Đến lúc chọn nhạc chủ đề, tôi không nghĩ ngợi gì đã đẩy Bùi Thịnh ra trận:

“Đi đi ba tụi nhỏ, hai con anh sắp lên tivi rồi đó.”

Nhà sản xuất thấy tôi mời được Bùi Thịnh thì cười toe toét không khép miệng.

Thật ra, với địa vị của anh trong giới âm nhạc, sáng tác nhạc cho một bộ anime nhỏ thế này đúng là… dùng đại bác bắn muỗi.

Huống hồ, lần này anh còn phải đích thân hát.

Tôi đứng ngoài phòng thu, ra hiệu cổ vũ qua lớp kính:

“Cố lên hát đi, hát xong em dắt anh đi ăn ngon!”

Sau khi thu âm xong, Bùi Thịnh bước ra, đè tôi vào tường hành lang.

Hơi thở nóng rực lướt qua tai tôi.

“Vợ à, em biết ‘món ngon’ anh muốn ăn là gì rồi đấy.”

Bùi Thịnh đã nhìn thấy cái ID đó liên tục suốt nửa tháng nay.

Bởi vì mỗi tối, cô ấy đều đều đặn để lại một bình luận cực kỳ… lộ liễu dưới video của anh.

Anh kiểm tra lại nội dung mình đăng.

Toàn là clip trượt tuyết, đạp xe… thậm chí còn không lộ mặt, chứ nói gì đến hở da thịt.

Thế rốt cuộc tên “lưu manh nữ” này thích gì ở anh, mà đêm nào cũng phải ghé comment?

Lần đầu tiên, anh nổi hứng bấm vào trang cá nhân của cô.

Chỉ có đúng một tấm ảnh.

Một cô gái trẻ, ôm chó, cười rạng rỡ.

Đúng là… rất xinh đẹp.

Ngay lúc đó, chuông cửa vang lên.

Và khi cánh cửa mở ra — anh tưởng mình gặp ma.

Cô gái ngoài cửa cầm chiếc bánh nhỏ xinh, nở nụ cười tươi rói.

“Sao lại là cô? Đồ lưu manh.”

Cô ấy tròn mắt ngơ ngác, như thể hoàn toàn không nhớ anh là ai.

Tốt lắm, thì ra mấy bình luận đó là spam hàng loạt.

Mặt Bùi Thịnh sa sầm, đóng cửa cái “rầm”.

Nghe tiếng cô hét lên bên ngoài, khóe miệng anh không tự chủ cong lên.

(Đã hết truyện)

Giá Phải Trả Cho Sự Nhu Nhược (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại,

1

Lần thứ 9 trong năm bị mẹ chồng – bà Trình – đang nằm liệt giường xé nát giấy đăng ký kết hôn, Dư Uyển Nhiên bỗng thấy mệt mỏi đến cực điểm.

Cô cúi đầu nhìn tờ giấy kết hôn bị xé đôi trong tay, bìa đỏ vẫn còn dính ít canh gà vừa bị mẹ chồng hắt vào người cô.

Mỗi lần bà nổi giận, tờ giấy này luôn là nạn nhân đầu tiên.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Bà Trình nằm tựa vào đầu giường, giọng the thé. “Không phải vì con sao chổi như cô, tôi đâu phải nằm liệt trên cái giường rách nát này!”

Dư Uyển Nhiên lặng lẽ nhặt từng mảnh giấy dưới đất, ngón tay bị rìa giấy sắc cứa một vết dài.

Cô không nói lời nào, chỉ khẽ lau vết dầu bắn trên váy trắng.

“Còn bày đặt đáng thương?” Bà Trình giật lấy ly nước đầu giường định ném tiếp. “Cút đi! Nhìn thấy cô là tôi bực!”

Chiếc ly sượt qua tai Dư Uyển Nhiên, đập vào tường rồi vỡ tan tành.

Cô chậm rãi lùi ra khỏi phòng bệnh, khẽ khàng đóng cửa lại, tựa người vào tường ngoài hành lang, hít một hơi thật sâu.

Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi, khiến cô nhớ tới vô số ngày đêm đã trải qua trong bệnh viện suốt hai năm qua.

Cô lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Trình Mặc Xuyên:

“Chồng à, hay là thuê người chăm mẹ đi? Hôm nay mẹ lại…”

Tin nhắn hiển thị “đã đọc”, nhưng mãi chẳng có hồi âm.

Dư Uyển Nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình suốt mười phút, cuối cùng đành tắt máy, quyết định đi làm lại giấy kết hôn.

Phòng tiếp dân ở cục dân chính không đông người, cô đưa tờ giấy rách cho nhân viên, đối phương lật xem rồi tra trên máy tính, lập tức cau mày.

“Cô Dư, thời gian chờ ly hôn của cô còn 7 ngày nữa, giờ không thể làm lại giấy kết hôn.”

“Ly hôn gì cơ?” Dư Uyển Nhiên tưởng mình nghe nhầm.

Nhân viên quay màn hình cho cô xem: “Hệ thống hiển thị chồng cô đã nộp đơn ly hôn, hiện đang trong thời gian chờ.”

Tay cô siết chặt mép quầy, các đốt ngón tay trắng bệch.

Cô bỗng nhớ ra, tuần trước Trình Mặc Xuyên đưa cho cô ký một xấp tài liệu, anh nói là hoá đơn viện phí. Khi ấy cô đang bận chăm mẹ chồng nên không xem kỹ, cứ thế ký tên.

Nhân viên nhìn cô đầy thông cảm: “Cô có muốn huỷ đơn ly hôn không?”

Phía sau đã có người xì xào:

“Không phải con dâu nhà họ Trình sao? Nghe nói cứ bám riết lấy thiếu gia Trình mãi không buông.”

“Chuẩn luôn, năm đó nếu không vì cô ta, mẹ của Trình thiếu gia đâu đến nỗi liệt chân.”

Dư Uyển Nhiên cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, trái tim như bị kim châm.

“Không cần đâu. Vậy là bảy ngày nữa tôi có thể lấy giấy ly hôn đúng không?” Giọng cô nhẹ nhàng hỏi lại.

Sau khi nhận được câu trả lời xác nhận, Dư Uyển Nhiên như chạy trốn ra khỏi cục dân chính, đứng dưới nắng gắt mà toàn thân lạnh buốt.

Cô bắt một chiếc taxi quay về bệnh viện, trên đường đi Trình Mặc Xuyên cuối cùng cũng nhắn lại:

“Đang bận ở công ty, tối nói.”

Cô mở khung chat ra rồi lại đóng lại, muốn chất vấn nhưng không gõ nổi một chữ.

Hành lang bệnh viện yên tĩnh lạ thường, Dư Uyển Nhiên đi đến cửa phòng bệnh của mẹ chồng thì nghe thấy tiếng cười nói rôm rả bên trong.

Cô khẽ đẩy cửa nhìn vào — và sững người tại chỗ.

Bà Trình đang đứng cạnh giường, hai chân vững vàng, trên tay cầm nĩa đang ăn trái cây.

Lâm Vi thì ngồi bên cạnh gọt táo, còn Trình Mặc Xuyên – người nói mình “đang bận” – lại dịu dàng xoa bóp vai cho mẹ.

“Giả vờ liệt đúng là cao tay,” mẹ anh đắc ý nói, “Con nhỏ kia chắc chắn không ngờ là tao đi lại bình thường từ lâu rồi.”

“Dì đừng nói vậy,” Lâm Vi nũng nịu, “Chị Uyển Nhiên chăm sóc dì cũng rất vất vả mà.”

Bà Trình hừ lạnh: “Nó nợ tao! Nếu không phải nó chặn cuộc gọi của Mặc Xuyên, tao đâu phải nằm bệnh viện lâu thế?”

Tay Dư Uyển Nhiên bấu chặt khung cửa, ánh mắt gắt gao nhìn về phía chồng.

Trình Mặc Xuyên hơi nhíu mày, nhưng hoàn toàn không phản bác lời mẹ.

“Giấy ly hôn cũng ký rồi, nó còn chưa cút?” Mẹ anh chợt gằn giọng.

Trình Mặc Xuyên thấp giọng đáp: “Vẫn đang trong thời gian chờ, hơn nữa…”

“Hơn nữa cái gì?” Bà Trình cắt ngang, gằn giọng. “Đừng nói với mẹ là con còn luyến tiếc con đó! Con bé Vi Vi nhà người ta có chỗ nào thua kém?”

“…Mẹ!” Giọng anh bỗng cao vút. “Chuyện ly hôn để con tự quyết. Mẹ nghỉ ngơi đi.”

“Thôi, thôi, tuỳ con.” Bà Trình vẫy tay hờ hững. “Dù gì cũng ly hôn rồi, nó muốn làm bảo mẫu miễn phí thì cứ cho nó làm.”

Dư Uyển Nhiên lùi lại, nước mắt nhòe đi tầm nhìn.

Thì ra… chuyện ly hôn, người cuối cùng biết lại là cô.

Cô quay người bước đi, tiếng cười trong phòng vẫn vang lên không ngừng.

Đứng bên khung cửa sổ hành lang, cô lấy điện thoại ra, gọi vào một số đã lâu không liên lạc.

“A lô, là tôi.” Giọng cô bình tĩnh đến kỳ lạ. “Giúp tôi rời khỏi đây, càng nhanh càng tốt.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi hỏi: “Cô chắc chứ?”



Bình luận