Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

HAI CÁI Ô VÀ BÍ MẬT CỦA SẾP

Chương 9



9

“Công ty còn lo cả việc giải quyết chuyện tình cảm nữa à? Có người phù hợp thì giới thiệu một cái nhé?”

Ánh mắt Hứa Trình khóa chặt vào tôi, giọng nói vừa dịu dàng vừa như có chút cám dỗ:

“Công ty khuyến khích ‘nội tiêu’, đôi công có bảo hiểm đầy đủ. Người như tôi… em thấy có được không?”

Tôi sửng sốt.

Trong đầu chợt hiện lên vô vàn hình ảnh quen thuộc.

Trong quán cà phê, anh cười hỏi tôi:

“Ice Americano, nhiều đá, đúng không?”

Khi cùng ăn tối, món anh gọi luôn đúng gu tôi.

Tôi từng khen ngợi, anh chỉ làm bộ thản nhiên đáp:

“Nhớ em từng nói thích vị chua ngọt.”

Khi đi ngang qua tiệm đồ thủ công, tôi chỉ liếc nhìn một chút, anh đã sẵn sàng dừng lại:

“Thích cái nào? Anh mua cho.”

Hứa Trình chẳng ngại ngùng gì khi cùng tôi làm những chuyện trẻ con, còn vui vẻ treo móc khóa dễ thương lên điện thoại mình.

“Đây là món quà thứ hai em tặng anh đấy.”

Ở công viên giải trí, anh không chút do dự cùng tôi nghịch ngợm, ăn kem để dính đầy mặt mũi, vẫn cười vui vẻ như trẻ con.

Chỉ cần tôi mở lời, anh luôn sẵn lòng thử, luôn đồng hành.

Tôi bất giác rơi vào im lặng.

Thấy tôi không phản ứng, Hứa Trình hơi hoảng, vội vàng nói:

“Xin lỗi nhé, có lẽ anh hơi vội vàng. Em mới chia tay, nói chuyện này với em là không nên.”

“Em đừng thấy áp lực, anh chỉ muốn nói thật lòng mình thôi: anh thích em.”

Tôi bỗng ngẩng đầu nhìn anh.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy… nhịp tim mình đang đập thật nhanh.

Đối với Hứa Trình, tôi vẫn còn chút do dự, chưa có ý định tiến thêm bước nữa.

Nhưng anh không hề nản lòng, vẫn đối xử với tôi bằng sự dịu dàng như trước.

Tối hôm đó, Hứa Trình nhấn chuông cửa.

“Dì bảo tối nay ăn lẩu, em có muốn ăn cùng không?”

Tôi gật đầu.

Bà chủ nhà vốn đã quen với việc tôi sống một mình, hễ có dịp là kéo tôi ăn chung:

“Đông người ăn mới vui chứ!”

Lúc này, Hứa Trình luôn lặng lẽ chuẩn bị đồ ăn, vừa làm vừa gật đầu:

“Dì nói đúng.”

Tôi định vào bếp phụ giúp thì bị bà chủ kéo lại:

“Đàn ông có sức thì nên làm việc nhiều vào!”

Bà kéo tôi ra ngoài tám chuyện:

“Chung sống được một hai tháng rồi, con thấy Hứa Trình thế nào?”

Tôi chỉ mỉm cười, không trả lời.

Lúc này, Lâm Nam gửi tới cả một tràng tin nhắn, chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy cô nàng phấn khích cỡ nào.

“Chị Lộ, em kể chị nghe một tin siêu hot nha!”

Cô ấy bảo, Tô Du bị công ty sa thải vì đắc tội khách hàng lớn – Tổng Giám đốc Vương.

“Em đã nhắc cô ta rằng con gái Tổng Vương bị dị ứng đậu phộng, tuyệt đối đừng đưa đồ ăn vặt. Cô ta không nghe, thấy đứa bé tội nghiệp liền lén cho ăn, kết quả là dị ứng phải nhập viện!”

Lâm Nam ngừng một chút rồi tiếp:

“Chị có biết chuyện của Châu Tĩnh không?”

“Anh ta tự sát không thành. Mẹ anh ấy tới công ty làm ầm lên, đổ cho công ty ép anh ta quá mức. Kết quả chị đoán xem?”

“Phòng nhân sự đã truy xuất tin nhắn giữa anh ta và Tô Du trên hệ thống. Trong đó viết rõ: vì ngoại tình nên bị người yêu bỏ, đau khổ quá mà nghĩ quẩn. Tin nhắn còn khẳng định ‘tiểu tam’ chính là Tô Du, biết rõ là có người yêu mà vẫn lao vào.”

“Cả công ty nổ tung rồi.”

Vừa dứt cuộc gọi, bà chủ nhà lại kéo tôi trở lại chủ đề ban nãy.

Vì sợ người khác nghe thấy, bà lôi tôi vào thư phòng.

Ngay cạnh bàn làm việc, tôi vô tình thấy một góc khăn lụa ló ra khỏi ngăn kéo.

Không hiểu sao, tôi rút nó ra, ánh mắt lập tức sững lại.

Bà chủ nhà ghé đầu vào nhìn, cũng giật mình:

“Ơ, cái khăn này từ đâu ra vậy?”

Tôi siết chặt lấy khăn, nhanh chóng đi vào bếp.

“Chiếc khăn này tôi làm mất ba năm trước, sao lại ‘tình cờ’ xuất hiện ở nhà anh?”

Hứa Trình nghe vậy, bỗng khựng người:

“Hồi đó… anh có tặng em một cái mới mà.”

Tôi chợt hiểu ra — cái gọi là “quà mùng 8 tháng 3”, thì ra là vì tội chột dạ!

Tôi giả vờ tức giận, cố ý chất vấn:

“Anh ăn trộm khăn của tôi làm gì?”

Ánh mắt Hứa Trình dao động, tai đỏ bừng, ấp a ấp úng:

“Nói ra… chắc em sẽ giận thật đó…”

Tôi cố tình lớn tiếng:

“Không nói chẳng phải càng đáng giận hơn à?”

Hứa Trình lúng túng, vội quay người:

“Vậy phải làm gì em mới hết giận?”

“Tất nhiên là phải bồi thường rồi.”

Giữa ánh mắt ngơ ngác của anh, tôi vòng chiếc khăn lụa qua cổ anh, kéo anh lại gần.

“Cái gì bị khăn này buộc vào… thì là của tôi.”

Hứa Trình sững sờ trong một thoáng, rồi đôi mắt sáng rực lên:

“Em… em đồng ý rồi à?”

“Ôi trời ơi, Hứa Trình, còn đứng đần ra đó làm gì?”

Không biết từ đâu, bà chủ nhà nhảy ra, giật lấy đồ trong tay anh rồi đẩy mạnh:

“Nấu nướng gì nữa! Dắt nhau đi hẹn hò mau!”

Bà vội vàng đóng cửa rầm một cái, để lại tôi và Hứa Trình bên ngoài.

Hứa Trình khẽ ho một tiếng, nửa nghiêm túc nửa đùa giỡn:

“Vậy, cô Dư, tối nay chúng ta ăn gì đây?”

Tôi mỉm cười, khoác tay anh:

“Ăn gì cũng được, miễn là ăn cùng anh.”

Cuộc sống có vô vàn khả năng.

Bắt đầu lại — chưa bao giờ là quá muộn.

(Đã hết truyện)

CHỒNG SẮP CƯỚI MANG CỦA HỒI MÔN CỦA TÔI TẶNG CHO THANH MAI TRÚC MÃ, TÔI HỦY HÔN (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Hiện Đại,

Vào đúng ngày tôi tổ chức đám cưới, “thanh mai trúc mã” của chồng cũng đăng ảnh tiệc cưới của cô ta.

Trong ảnh là thẻ đen, siêu xe, sổ đỏ, đủ thứ trang sức đắt tiền, còn có cả viên kim cương máu giá trên trời – tất cả y hệt sính lễ của tôi.

Cô ta còn kèm một câu: “Những thứ thiếu hụt, người có lòng sẽ bù đắp cho tôi.”

Tôi cầm điện thoại chất vấn Cố Xuyên, lần đầu tiên anh ta lộ vẻ mặt ngang ngược:

“Cái gì mà của cô với của tôi, cưới rồi thì tôi có quyền quyết định.”

“Nhà Tiểu Cẩm thế lực yếu, tôi chỉ muốn giúp cô ấy có mặt mũi.”

“Cô có được người của tôi rồi, tôi không thể giữ lời hứa lúc trước mà luôn bên cô ấy, đây là bù đắp nên có.”

Tôi tức quá bật cười – anh ta quên là chúng tôi còn chưa đăng ký kết hôn à?

Đã có thỏa thuận với thanh mai thì chúc hai người trói nhau cả đời đi.

Thế là tôi gọi luôn cho cảnh sát.

Nhìn khu vực đặt sính lễ sắp bị dọn sạch trơn, tôi tức đến run cả người.

Mấy thứ đó là ba mẹ tôi cứ sợ tôi thiệt thòi, nên nhiều lần thêm thắt cho đủ đầy.

Giờ chỉ còn mấy món lặt vặt lấy hên nằm trơ trọi, nhìn mà buồn cười.

Nếu không tranh thủ lúc rảnh tay dặm lại phấn và lướt điện thoại, tôi còn chẳng biết Cố Xuyên giở trò sau lưng.

Vừa nghe tôi nói gọi cảnh sát, anh ta hất văng điện thoại tôi, mặt đen lại quát:

“Làm gì bé xé ra to thế hả, hét ầm ĩ lên cho khách khứa xem, mất mặt không?”

“Với lại có phải lấy hết đâu, chẳng còn để lại mấy món đó à. Dựa vào đồ vật để khoe thân phận, cô thực dụng quá đấy.”

“Huống hồ chiếc vòng ngọc quan trọng nhất vẫn còn mà.”

Tôi nhìn theo tay anh ta chỉ – là một chiếc vòng trông rất bình thường.

Cái vòng đó tôi nhận ra, Lâm Ngọc Cẩm từng khoe với tôi không biết bao nhiêu lần. Đó là quà mẹ Cố Xuyên tặng cô ta năm cô ta mười tám tuổi.

“Bác gái nói là để dành cho con dâu tương lai, nếu không phải cô chen ngang, bọn tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi.”

Tôi không thèm để tâm mấy lời khiêu khích đó. Cố Xuyên từng giải thích với tôi, là mẹ anh ta tự ý quyết định, chứ trong lòng anh ta chỉ có mình tôi.

Thấy vẻ mặt tôi dịu lại, Cố Xuyên vội vàng nhận công:

“Anh biết trong lòng em vẫn để ý chuyện này, nên đã dỗ Tiểu Cẩm nửa tháng mới lấy lại được vòng ngọc. Dù sao thứ này mới đại diện cho sự chấp nhận và công nhận của nhà họ Cố dành cho em.”

“Những thứ bù đắp cho Tiểu Cẩm chỉ là mấy món lạnh lẽo vô tri kia, làm sao so với vòng ngọc đầy ý nghĩa được.”

Ánh mắt anh ta tràn đầy tự tin, chờ tôi biết ơn gật đầu xin lỗi.

Tôi chỉ thấy buồn cười – lấy sính lễ bạc tỷ của tôi đi chống lưng cho Lâm Ngọc Cẩm, rồi quay lại nói cục đá chưa bán nổi vài triệu kia mới “có ý nghĩa”.

Đúng là tiêu chuẩn kép hết chỗ nói.

Nhìn khách khứa đã ngồi đầy, nghi thức sắp bắt đầu, tôi quyết định cho Cố Xuyên cơ hội cuối cùng.

“Anh kêu người đem đồ về ngay bây giờ, tôi sẽ coi như chưa biết gì. Nếu không…”

Tôi chưa nói hết câu thì bị anh ta cắt ngang thô bạo.

“Đàn ông nói một là một. Đã cho rồi sao còn đòi lại được. Sau này người ta nhìn tôi ra sao, nhà chồng Tiểu Cẩm nhìn cô ấy thế nào.”

“Cô đã gả vào đây rồi. Từ hôm nay, bớt cái tính tiểu thư đi, đừng cứ ích kỷ nghĩ cho riêng mình. Mọi lời nói, việc làm của cô đều đại diện cho thể diện nhà họ Cố và tôi – Cố Xuyên.”

“Ngày vui lớn như vậy, tôi không so đo với em. Sau này chú ý một chút. Giờ mau đi thay đồ, đến mạng che mặt cũng không đeo, nhìn coi ra cái gì.”

Anh ta nói rồi định quay đi, nhưng tôi gọi giật lại.

“Cố Xuyên, nếu anh không mang đồ trả về thì hủy hôn đi.”

Đúng lúc này bạn của anh ta vừa đến nghe được, bật cười “phì” một tiếng:

“Đe dọa luôn rồi à. Anh Cố cứ yên tâm, cả thành phố này ai chẳng biết thiên kim số một của Nhạc Thành cưới hôm nay. Cô ta không dám hủy đâu, dọa người cũng không thèm tìm lý do tốt hơn.”

“Biết chứ.” Anh ta cười nhạt liếc tôi một cái. “Tôi còn phải đi tiếp khách. Nhà họ Tô các người không có con trai, không rời tôi một bước được đấy.”

Tôi nhìn bóng lưng họ đi khỏi, im lặng một lúc rồi quay vào phòng thay đồ.

Không phải để đội mạng che mặt, mà để cởi hẳn váy cưới ra, thay quần áo thường.

Ra khỏi phòng, tôi thấy Cố Xuyên đang đứng tựa vào cửa sổ gần đó, nhẹ giọng dỗ dành trong điện thoại.

“Đừng buồn mà, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Cùng ngày làm lễ thì cũng như kết hôn rồi. Và chỉ hôm nay thôi. Mỗi ngày kỷ niệm cưới sau này anh đều sẽ ở bên em.”

“Được rồi, lau nước mắt đi. Hôm nay em nhất định là cô dâu đẹp nhất thế giới.”

Tôi cố ý bước thật mạnh, tiếng giày dội lên sàn. Cố Xuyên giật mình hấp tấp cúp máy.



Bình luận