#GSNH151 - PHỦ TẠ CÓ NỮ CHỦ
#GSNH151 - Chương 9
Trong lòng ta chỉ một mực muốn chăm lo việc nhà, giữ vững gia nghiệp, và… chăm sóc thật tốt cho Tùng Nhi của ta.
Vừa từ chối một bà mối đến dò hỏi ở cổng phủ, một bóng dáng nhỏ bé bất ngờ lao ra từ trong nhà, vừa chạy vừa reo to:
“Mẫu thân!”
Đồng Nhi hớt hải đuổi theo sau, liên tục dặn:
“Tiểu tiểu thư, chậm thôi! Cẩn thận ngã!”
Thế mà đôi chân ngắn ngủn của Tùng Nhi lại nhanh lạ kỳ, kéo váy, lảo đảo nhưng vẫn chạy như bay.
Đồng Nhi đuổi không kịp.
Cuối cùng, con bé như viên pháo nhỏ lao thẳng vào lòng ta.
May mà Tâm Ảnh Vệ kịp thời đỡ từ phía sau, nếu không mẹ con ta đã ngã lăn trước cổng phủ!
Tùng Nhi thấy Tâm Ảnh Vệ xuất hiện, mặt rạng rỡ:
“A di Ảnh Vệ hiện thân rồi! Có phải muốn chơi trốn tìm với Tùng Nhi không?”
Tâm Ảnh Vệ dở khóc dở cười, lắc đầu:
“Là do Tùng Nhi chạy nhanh quá. Nếu ta không ra, mẫu thân con suýt ngã rồi.”
Tùng Nhi nghe vậy, mắt tròn xoe kinh hãi:
“A? Mẫu thân! Tùng Nhi không cố ý… xin lỗi người.”
Ta xoa đầu con bé, mỉm cười dỗ:
“Không sao. Nhưng sau này Tùng Nhi đừng chạy nhanh thế nữa, ngã bị thương, mẫu thân sẽ đau lòng lắm.”
Tùng Nhi gật đầu lia lịa, rồi nhào vào lòng Đồng Nhi, ôm chặt không rời.
Tâm Ảnh Vệ không ẩn thân, sánh vai cùng ta về sân viện.
Nhìn bóng nàng trầm lặng bên cạnh, ta không nhịn được, khẽ khuyên:
“Huynh trưởng ta đã qua đời, phủ Tạ mấy năm nay cũng dần ổn định… Ngươi từng nghĩ đến tương lai của mình chưa?”
Những năm qua, ta hỏi nàng câu này không chỉ một lần.
Nàng vốn tên Diệp Anh, là nữ nhân huynh trưởng ta cứu trên chiến trường.
Ban đầu, huynh trưởng định đưa nàng đến Diễn Viện học nữ công, ổn định cuộc đời.
Nhưng nàng sở hữu võ nghệ phi thường, chẳng màng thêu thùa may vá như các tiểu thư khuê các.
Huynh trưởng vì gấp rút ra tiền tuyến, không biết sắp xếp nàng thế nào, đành giao cho ta.
Trước khi đi, chàng dặn đi dặn lại:
“Nàng mồ côi, thân thế đáng thương, muội đừng bắt nạt nàng.”
Ta khi ấy còn trêu:
“Ca thật dài dòng! Nếu lo thế, sao không mang nàng theo luôn?”
Huynh trưởng chỉ cười hiền, dỗ ta:
“Ngoan nào, muội chăm sóc nàng một thời gian, ca về sẽ mang quà thật nhiều cho muội.”
Nhưng…
Diệp Anh quá cố chấp.
Nàng từng nói:
“Huynh trưởng cô cứu mạng tôi, tôi phải lấy thân báo đáp. Bảo vệ cô là cách tôi trả ân.”
Ban đầu, nàng tự nguyện làm hộ vệ trong phủ.
Khi ta gả vào vương phủ, nàng lặng lẽ thành Tâm Ảnh Vệ, âm thầm chăm sóc ta, chờ huynh trưởng trở về.
Đến khi phụ thân và huynh trưởng tử trận, nàng nhiều lần chắn trước ta khi Phó Nguyên trở mặt.
Cũng chính nàng đưa ta qua những ngày đêm lạnh lẽo, ép được thánh chỉ hòa ly.
Nhiều năm qua, ân tình, nghĩa vụ gì cũng chẳng còn ai nợ ai.
Chỉ còn một chữ “nhà”, lặng lẽ, bền chặt, thân thiết.
Lúc này, Diệp Anh đang trêu Tùng Nhi trong lòng ta.
Gương mặt nàng vẫn bình thản, giọng không đổi:
“Từ ngày hắn cứu ta, tương lai của ta đã chỉ có phủ Tạ.”
Nàng… vẫn bướng bỉnh như thuở ban đầu.
Vài năm nữa trôi qua.
Tùng Nhi dần khôn lớn.
Đồng Nhi đã xuất giá, sinh con, trở thành “quản sự mẫu nghi” mới của phủ, lo toan mọi việc, kể cả ta và Diệp Anh.
Lúc rảnh, ta thường rủ Diệp Anh trèo lên nóc nhà, ngồi ngắm Kinh thành phồn hoa trải dài dưới chân mây.
Mỗi lần trèo, Đồng Nhi lại lải nhải đuổi theo:
“Có ai như hai bà lão này không? Cả ngày rủ nhau trèo nóc!”
Nàng gọi ta và Diệp Anh là “hai bà lão nhỏ”.
Già đâu mà già?
Chỉ vì quanh năm mặc đồ giản dị, tóc vấn đơn sơ, nên mới bị trêu vậy.
Diệp Anh tiếp lời, thản nhiên:
“Không nhỏ nữa đâu… Tùng Nhi của chúng ta giờ có hai con rồi.”
Phải rồi.
Tùng Nhi đã làm mẹ.
Mấy năm trước, Tùng Nhi “bắt cóc” cậu ấm nhà Thượng thư làm chàng rể họ Tạ.
Chuyện này suýt khiến cha mẹ nhà trai tức ngất.
Thế mà con bé ngang nhiên chống nạnh trước cổng phủ Thượng thư, hùng hồn hỏi Lý Thừa:
“Cả nhà họ Tạ chỉ còn ta là con cháu, muốn cưới thì phải về đây ở! Hoặc làm rể, hoặc bái đường, ngươi chọn!”
Cuối cùng chọn thế nào, ta không rõ.
Chỉ biết ngày thành thân, Lý Thừa ngồi kiệu hoa, được rước vào cổng phủ Tạ.
Phò mã vào rể, danh chính ngôn thuận.
Hai vợ chồng trẻ suốt ngày chí chóe nhưng quấn quýt ngọt ngào, ai nhìn cũng ấm lòng.
Khi ta vừa được Diệp Anh đỡ xuống sân từ mái nhà, Tùng Nhi tay trong tay với phu quân bước tới, cười rạng rỡ như mùa xuân.
Phía sau là hai bé gái búi tóc củ tỏi, tung tăng dắt tay nhau.
Thấy ta, hai bé đồng thanh:
“Tổ mẫu!”
Giọng mềm ngọt, chẳng giống chút nào Tùng Nhi nghịch ngợm năm xưa.
Tùng Nhi ôm đầu than với ta:
“Mẫu thân nói năm nay không mở yến sinh nhật, vậy mà còn cả tháng, quà đã chất đầy kho!”
Ta bĩu môi, làm bộ:
“Không mở, không mở gì hết. Mừng lắm càng già. Mẫu thân còn muốn trẻ thêm vài năm!”
Tùng Nhi bật cười:
“Mẫu thân muốn trẻ như Tang Nhi, Dụ Nhi nhà con sao?”
Diệp Anh và Đồng Nhi đứng cạnh cũng cười rộ.
Ta lắc đầu bất lực, ôm hai cục bột nhỏ vào lòng, giả vờ than:
“Tổ mẫu đau lòng, không muốn làm bà già nhỏ, không muốn sinh nhật gì hết.”
Tang Nhi ôm ta, giọng ngọt như kẹo:
“Tổ mẫu đừng buồn, sinh nhật được xem đèn, đốt pháo hoa mà.”
Dụ Nhi mắt đảo nhanh, ôm ta:
“Nếu tổ mẫu không thích… để Dụ Nhi mừng sinh nhật thay tổ mẫu được không?”
Câu nói khiến cả nhà cười vang, rộn ràng như gió xuân tháng ba.
Ngoài phố dài, bá tánh thấy người ra vào trước cổng phủ Tạ, tay xách lễ vật, kẻ trầm trồ, kẻ bàn tán:
“Lão đại nhân nào mừng thọ mà đông thế? Nhiều quan viên đến, không sợ bị tố kết bè sao?”
Bà chủ tiệm bánh nhào bột, nghe vậy vung khối bột lên thớt, cười đáp:
“Ai là lão đại nhân? Huyện chủ nhà họ Tạ mừng sinh nhật đấy!”
Người kia giật mình:
“Một huyện chủ thôi, mà bày trận lớn vậy?”
Khách xếp hàng mua bánh chen lời, hứng thú:
“Huyện chủ đó… không phải người thường!”
“Riêng hôm nay, văn quan, võ tướng đến đều chịu ân huệ nhà họ Tạ. Hoặc từ học đường Tạ gia bước ra, hoặc từ võ trường Tạ gia luyện thành.”
“Tất cả… đều là công lao của vị huyện chủ ấy!”
Người kia gật đầu, rồi nghi hoặc:
“Sao lại là công lao của huyện chủ? Không phải nên tính cho đương gia Tạ gia sao?”
“Làm gì có chuyện gán công lao cả gia tộc cho nữ nhân?”
Bà chủ tiệm bánh “chậc” một tiếng, gắt:
“Huyện chủ chính là gia chủ phủ Tạ!”
“Không chỉ là huyện chủ, mà mẹ của huyện chủ đời sau, cháu gái của người cũng là huyện chủ!”
Người kia chết lặng.
Chẳng lẽ Kinh thành này… đều do nữ nhân truyền nghiệp sao?
Hết
(Đã hết truyện)
ẤU NƯƠNG TÌM MẸ (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Cổ Đại,
HE,
Chữa lành,
Dưỡng thê,
Gia Đình,
Lúc ta bị tên buôn người dẫn đi, mẫu thân cũng bị phụ thân đem cầm cho Vương viên ngoại.
Lúc chia ly, mẫu thân khẽ xoa đầu ta, dặn rằng:
“Ấu Nương, con nhất định phải nhớ kỹ — thà làm thiếp cho nhà phú hộ, còn hơn làm thê cho kẻ bần hàn.”
Lời ấy, ta khắc sâu trong lòng.
Từ đó, ta một mực muốn bám lấy tên buôn người, nguyện ý làm thiếp của hắn.
Chỉ mong có thể nói mấy câu ân cần bên gối, rồi dùng thân phận thiếp thất đưa mẫu thân quay về đoàn tụ.
Dẫu có phải đến nhà phú hộ làm nha hoàn sai vặt, cũng còn hơn bị phụ thân đem bán hết lần này đến lần khác, suốt ngày chỉ biết sinh con đẻ cái cho thiên hạ.
Chương 1:
Sau khi bị bán, vì diện mạo có phần nổi trội, ta bị tên buôn người đưa thẳng lên kinh thành, tìm một vị ma ma đến dạy dỗ cầm kỳ thi họa.
Ý định ban đầu là bồi dưỡng thành một “Dương Châu sấu mã” — để sau này có thể gả giá cao vào nhà quan lớn quyền quý.
(*)Dương Châu sấu mã: là cách gọi bóng bẩy của các cô gái được huấn luyện kỹ lưỡng, nuôi lớn để bán vào những nhà quyền quý làm thiếp hoặc kỹ nữ cao cấp.
Chỉ tiếc, ta thực chẳng phải loại người thích hợp cho con đường ấy.
Mới hai năm đã cao vọt như tre mùa mưa, so với nam nhân bình thường còn cao hơn nửa cái đầu.
Đừng nói là làm Dương Châu sấu mã yếu mềm yểu điệu, ngay cả làm nha hoàn cho nhà thường dân, hay làm thê tử cho kẻ áo vải, người ta cũng ngại không dám lấy một kẻ như ta.
May mà ta ăn khỏe, lại nhiều sức.
Diêu ma ma bị ta chọc giận đến bỏ đi, ta bèn bám sát tên buôn người, thay hắn ra tay đánh đấm, làm việc đâu ra đấy, không chút mơ hồ, khiến hắn cũng yên lòng được phần nào.
Nếu không phải ta vô tình hỏi một câu — có thể làm thiếp cho hắn hay không — thì có lẽ hắn cũng chẳng toát mồ hôi trán, trở nên luống cuống như vậy.
Vừa nghe phủ Trấn Quốc công muốn nạp thêm người hầu vào phòng tiểu thiếu gia, hắn liền cắn răng đưa ta vào.
Trong bụng hắn nghĩ, người trong phủ Trấn Quốc công ai nấy đều thân cao chín thước, biết đâu vóc dáng như ta lại vừa khéo hợp ý.
Ta thật quá đỗi thất vọng về lão đầu ấy!
Hai năm nay ta liều mạng lấy lòng hắn, có chuyện liền xông pha, có việc liền gánh vác, chẳng qua chỉ mong có thể làm thiếp cho hắn mà thôi!
Ta đâu có chê hắn vừa già vừa xấu, vậy mà hắn lại chê ta ăn khỏe…
Làm nha hoàn trong phủ Quốc công thì có gì tốt đẹp?
Tiểu thiếu gia kia mới sáu tuổi, chẳng lẽ ta còn có thể bò lên giường hắn chắc?
Còn lão Quốc công gia với Thế tử gia — một kẻ tuổi đã cao, tâm tư thanh đạm, một người ăn mãi sơn hào hải vị, đời nào để mắt tới thứ tầm thường như ta?
Càng nghĩ càng tức…
Lúc bị tên buôn người dẫn tới phủ Quốc công, ta giận đến mức len lén đưa chân ngáng chân hắn mấy lần, suýt làm hắn ngã gãy cả răng cửa.
Đến lần cuối, hắn lồm cồm bò dậy, trợn mắt hung dữ trừng ta:
“Con nha đầu không biết điều! Lão tử sống đến từng này tuổi, chút lương tâm còn sót lại đều dồn cả cho ngươi, vậy mà ngươi lại chẳng biết quý trọng!”
“Hầu hạ trong phủ Quốc công — nhà quyền quý nhất nhì kinh thành, nếu có thể lọt vào mắt chủ tử, được người trong phủ coi trọng, cái tâm nguyện kia của ngươi… há chẳng có cơ hội thành sự thật sao?”
Hắn ngừng một lát, rồi khẽ thở dài:
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
“Không phải ta không chịu cứu mẫu thân ngươi, mà là có tiền cũng mua không được. Phụ thân ngươi không chịu bán, ta mà cưỡng ép thì cũng phải ngồi tù! Nhưng phủ Quốc công thì khác, tên tuổi bày ra đó, ai dám không nể mặt?”
Ta tròn mắt nhìn hắn, lắp bắp hỏi:
“Thật… thật vậy sao?”
Điều khiến ta bất ngờ nhất là — thì ra, tâm nguyện ta chưa từng nói ra miệng, hắn đều nhìn thấu cả.
Hắn lặng lẽ gật đầu, bàn tay chai sần thô ráp như vỏ cây đặt nhẹ lên đầu ta.
“Tiểu nha đầu, thế gian này khổ lắm… ngươi phải học cách giành lấy chỗ cao hơn thì mới sống nổi.”
Vào phủ Quốc công, ta cùng mấy tiểu nha đầu khác được dẫn đến trước mặt Thế tử gia và Thế tử phu nhân.
Thế tử gia đang cúi đầu uống trà, thế nhưng chỉ riêng tư thế ấy thôi, khí độ đã vượt xa Vương viên ngoại gấp bội.
Tên buôn người từng bảo, kẻ thật sự lợi hại, chỉ cần ngồi yên một chỗ cũng khiến người khác không kìm được mà muốn khuất phục.
Ta len lén liếc mắt đánh giá Thế tử gia, thầm nghĩ — nếu có thể lọt vào mắt người ấy…
Thì chỉ cần thổi mấy câu bóng gió bên gối, chắc có thể giúp mẫu thân thoát khỏi cảnh khổ rồi!
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chẳng có chút quy củ nào cả!”
Ma ma bên cạnh Thế tử phu nhân giận dữ trừng mắt nhìn ta.
Thế tử phu nhân hơi nhấc mi, liếc ta một cái, ánh mắt nhàn nhạt nhưng lạnh lẽo:
“Ta chỉ thu mua nha đầu dưới mười hai tuổi. Nha đầu này nhìn cũng mười sáu mười bảy rồi ấy nhỉ?”
Tên buôn người lập tức cười nịnh bợ:
“Sao tiểu nhân dám làm thế được! Nha đầu này vừa tròn mười tuổi, trời sinh cao lớn, sức lại khỏe, mặt mũi cũng thanh tú nữa.”
Thế tử phu nhân hừ lạnh, sắc mặt đầy khó chịu.
Cũng phải thôi, vóc dáng ta còn cao hơn cả hắn, có nhà nào nuôi ra được nữ nhi thế này chứ.
“Lôi ra ngoài!”
Thế tử phu nhân nói đầy bực bội.
Ngay lúc ấy, Thế tử gia uống xong ngụm trà, buông chén, vô tình liếc về phía ta.
Chỉ nhìn một cái thôi, trà liền phun thẳng ra ngoài.
Tạt hết lên mặt bọn ta…
Thật đúng là… chẳng có phong thái chủ tử chút nào!
Hắn bỗng đứng dậy, vươn tay chộp lấy cổ tay ta.
“Ngươi tên gì? Nhà ở đâu? Mẫu thân tên gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Mẫu thân ngươi bao nhiêu tuổi?”
Một tràng câu hỏi dồn dập khiến đầu óc ta rối loạn như mớ bòng bong.
Nhưng… ta cảm thấy, có lẽ mình sắp được làm thiếp rồi.
Bằng không, sao hắn lại nắm tay ta chặt đến vậy?
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰