Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

#GSNH147 - TRÁI CẤM NĂM 19 TUỔI

#GSNH147 - Chương 5



Tấn Thần nhanh chóng biết chuyện Triệu Thư tìm tôi gây rối.

Anh gọi tôi ra gặp.

“Đừng để tâm cô ta, anh đuổi cô ta đi rồi.”

Tấn Thần nắm cổ tay tôi, cẩn thận kiểm tra: “Cô ta không động tay động chân gì chứ?”

“Không, chỉ đập phá tiệm thôi. Nhưng bồi thường rồi, gấp ba lần.”

“Em ngốc vừa thôi.”

Tấn Thần cau mày, tức đến mức không kìm được: “Có chuyện sao không tìm anh?”

“Cái tính cam chịu của em, đi đâu cũng bị người ta bắt nạt.”

“Cho em theo anh về Bắc Kinh là quyết định đúng đắn.”

“Nếu không, bị người ta bán còn giúp họ đếm tiền.”

Tấn Thần vừa mắng tôi, vừa chuyển thêm một khoản tiền.

“Tấn Thần, anh định cưới cô ta thật à?”

Tôi bất ngờ hỏi. Tấn Thần rõ ràng khựng lại.

Nhưng anh nhanh chóng cười cợt, như chẳng xem trọng: “Sao, ghen à?”

“Muốn cưới anh không?”

Ánh mắt Tấn Thần ánh lên niềm vui, như vừa nghe được lời ngọt ngào khiến anh phấn chấn.

Tôi không đáp.

Tấn Thần tưởng tôi giận, dịu giọng dỗ:

“Yên tâm, anh cưới ai cũng không ảnh hưởng đến em.”

“Có bỏ em đâu, chu môi làm gì?”

“Tấn Thần, mẹ tôi từng nói, nếu tôi làm kẻ thứ ba, bà sẽ đánh gãy chân tôi.”

Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói.

Tấn Thần bật cười: “Em nói linh tinh gì thế? Em là bạn gái anh, đâu phải tiểu tam.”

Tôi không nói thêm.

Vì những người như anh mãi mãi không hiểu.

Chúng tôi… vốn chẳng thuộc cùng một thế giới.

Và mọi thứ… sắp kết thúc rồi.

Tôi nhìn Tấn Thần, lòng khẽ thở dài.

Anh nghĩ tôi là người do anh từng bước dạy dỗ mà thành.

Bao lần anh khen, chỉ khi ở bên tôi mới thấy hợp, thấy thỏa mãn.

Nhưng anh đâu biết, chính anh cũng là “con ếch” tôi thả vào nồi nước ấm, từ từ điều chỉnh theo ý mình.

Đêm cuối cùng.

Chúng tôi quấn lấy nhau rất lâu.

Sau đó, Tấn Thần ngủ thiếp đi, còn tôi mãi không chợp mắt.

Anh là kiểu người cực kỳ gia trưởng, tính chiếm hữu cao. Ngay cả khi ngủ, tay chân vẫn quấn chặt lấy tôi.

Tôi thử gỡ cánh tay đang siết eo mình, nhưng dường như trong mơ anh cảm nhận được, ôm càng chặt hơn.

Tấn Thần khi ngủ chẳng còn chút nào khiến tôi khó chịu.

Tôi lặng lẽ nhìn anh, nhìn rất lâu.

Nếu đây là tiểu thuyết, có lẽ tôi sẽ theo Tấn Thần về Bắc Kinh, cùng anh trải qua bao lần hợp tan, giày vò nhau đến tận cùng, rồi cuối cùng… có thể nên duyên.

Nhưng đây là hiện thực. Một thế giới khắc nghiệt.

Chẳng có “nếu như”.

Chúng tôi bắt đầu từ một vụ cá cược ngớ ngẩn, nhưng đến cuối, tôi mới nhận ra – tôi chưa từng hận anh.

“Tấn Thần… tạm biệt.”

“Nhưng em chúc anh – bình an, khỏe mạnh.”

Mãi mãi.

Trên chuyến tàu đêm, mẹ tôi đã ngủ say.

Tôi nhìn qua cửa sổ, núi rừng lướt qua trong bóng tối.

Khẽ thở ra một hơi dài.

Tôi đổi điện thoại và số liên lạc.

Không ai biết.

Mọi thứ có thể bán ở quê cũ, tôi đều bán sạch.

Chỉ mang theo di ảnh của bố.

Từ nay, không còn vướng bận gì nữa.

Nhưng khi chuyến tàu rời thành phố, rít lên một tiếng dài rồi lao về phương xa, tôi nằm trên giường hẹp trong khoang tàu, bỗng thấy má mình ướt.

Tôi nhanh chóng lau đi.

Chim núi và cá nước chẳng cùng đường. Từ nay, núi sông đôi ngả, không bao giờ gặp lại.

Cầm Hoan biến mất.

Khi giấy báo trúng tuyển được gửi về, anh lập tức gọi cho cô.

Nhưng số cô không liên lạc được.

Anh nhắn WeChat, tin không gửi đi.

Cầm Hoan không đến trường anh học.

Anh chẳng biết cô đăng ký trường nào.

Anh đến nhà cô. Hàng xóm nói mẹ con cô đã trả phòng, đồ đạc bán hết cho chỗ thu phế liệu.

Anh đến tiệm mẹ cô.

Nơi đó đổi chủ, là một cặp vợ chồng trẻ, cũng bán bánh chiên.

Nhưng chẳng thơm như của mẹ cô.

Họ nói mua lại cửa hàng từ chủ nhà, giá rất hời.

Hai vợ chồng cười tươi rói.

Còn anh đứng đó, mặt u ám như trời sắp mưa.

Anh quay lại khu trọ cũ của cô, đứng dưới ngọn đèn đường, ngẩng nhìn cửa sổ mục nát.

Dường như anh vẫn nhớ khoảnh khắc hôm ấy – khi Cầm Hoan kéo rèm, mở cửa sổ, niềm vui bùng lên trong tim anh.

Và khi cô chạy xuống, từ phía sau ôm chặt anh.

Thật ra, chỉ trong một giây, anh đã tha thứ cho cô.

Nhưng giờ đây, Tấn Thần chỉ thấy mình như một gã ngốc.

Anh bị Cầm Hoan lừa, bị cô dắt mũi xoay vòng như mèo vờn chuột.

Như con lừa ngu ngốc chạy theo củ cà rốt.

Mà anh chẳng hề hay biết.

Lẽ ra anh phải tức giận.

Nhưng không hiểu sao, anh lại bình tĩnh lạ lùng.

Anh nghĩ: Chẳng sao cả.

Vốn chỉ là một vụ cược.

Anh chẳng thiệt gì.

Biết bao “lần đầu” của cô đều thuộc về anh.

Cô cả đời không thể quên anh.

Còn một cô gái tầm thường như vậy… chỉ là khách qua đường trong cuộc đời rực rỡ của anh.

Chẳng quan trọng.

Anh trở về Bắc Kinh, lao vào những buổi tiệc xa hoa.

Chẳng mấy chốc sẽ quên cô sạch sẽ.

Cầm Hoan là gì? Cô ta là ai?

Tấn Thần cười lạnh.

Nhưng khi về căn hộ, nơi ấy trống trải kỳ lạ.

Dây buộc tóc của Cầm Hoan vẫn trên bàn đầu giường.

Trên gối còn sót một sợi tóc đen dài của cô.

Phòng không còn bóng dáng Cầm Hoan, nhưng hình ảnh cô ở khắp nơi.

Cầm Hoan rụt rè đứng đó.

Cầm Hoan nhỏ bé ngoan ngoãn ngồi một góc.

Cầm Hoan nằm trên giường anh, lo lắng, e thẹn, lúng túng.

Cầm Hoan cưỡi lên người anh, bạo dạn, ngang ngược, miệng đầy lời trêu chọc chẳng biết ngượng.

Anh từng để mặc cô ngồi cả lên mặt mình.

Tấn Thần chửi thề một câu.

Anh kéo bung cổ áo, xoay tại chỗ vài vòng, vớ lấy một cái ly, ném mạnh xuống đất.

Chưa kịp bình tĩnh, anh bấm số gọi:

“Không quan tâm dùng cách gì, phải tìm được Cầm Hoan cho tôi.”

Tìm được cô, anh sẽ tự tay bóp chết cô.

Lột da cô.

Tấn Thần xuất hiện muộn hơn tôi nghĩ.

Trước đó, tôi nghe nói anh phát điên vì tìm tôi, có người còn nhắc tôi cẩn thận.

Tôi chỉ cười nhạt.

Tôi và Tấn Thần, thật ra chẳng ai nợ ai.

Nếu nói kỹ, anh có hơi thiệt.

Nhưng với Tấn Thần, tiền nhiều thật, mà cũng là thứ chẳng đáng kể nhất.

Tôi mang đến cho anh cảm giác và giá trị tinh thần, đáp ứng mọi nhu cầu của anh.

Nên nếu nhận tiền, tôi cũng chẳng áy náy.

Trường tôi học khá xa trung tâm, điều kiện kém, gió bụi nhiều.

Nhưng mẹ tôi thích nghi nhanh, bảo chỉ cần ở cạnh con gái, địa ngục cũng thành thiên đường.

Tôi dùng tiền Tấn Thần chuyển, mua một căn nhà nhỏ cho mẹ an hưởng tuổi già.

Nhưng mẹ đâu chịu ngồi yên, dựng quầy bán bánh kếp ngoài cổng trường.

Quầy bán rất chạy.

Nhiều nam sinh trong trường thích tôi, hay đến ủng hộ quầy bánh, đặc biệt những hôm tôi phụ bán, càng đông đúc.

Ngày Tấn Thần đến, đám sinh viên vừa rời đi.

Trời hôm ấy âm u.

Mẹ tôi về nhà lấy trứng, tôi đứng làm bánh.

Tấn Thần bước tới, tôi chẳng ngẩng đầu: “Chào anh, bánh kếp mười tệ…”

Người trước mặt im lặng.

Tôi ngẩng lên theo phản xạ – là Tấn Thần.

Anh gầy hơn, trông mệt mỏi, bụi bặm, nhưng vẫn điển trai như xưa.

Tôi khựng lại: “Tấn Thần?”

Tôi mời anh một bữa ăn, khá đắt, dùng tiền anh chuyển trước đó.

Ăn được nửa, anh mới nói câu đầu tiên:

“Anh hủy hôn rồi.”

Thật lòng, tôi khá bất ngờ.

Nhưng cũng chỉ ngạc nhiên một khoảnh khắc.

Với gia thế nhà anh, sao có thể cưới một cô gái như tôi – mẹ từng ngồi tù?

Tôi luôn biết thân phận mình, chưa từng mơ bước vào hào môn.

Thật ra, tôi cũng chẳng có ý định lấy chồng.

“Ừ, anh sẽ gặp người tốt hơn…”

“Cầm Hoan, em không có gì muốn nói với anh sao?”

Tôi lắc đầu.

Nói nhiều vô ích, thà im lặng.

Tấn Thần khẽ cười:

“Giờ anh mới nhận ra, anh chẳng hiểu gì về em, kể cả bề ngoài.”

“Em từng thích anh không?”

“Từng có chút chân tình nào cho anh không?”

“Những lời yêu anh, không thể rời xa anh… đều là lừa anh à?”

Tôi cảm thấy Tấn Thần như bị ai nhập.

Những lời này sến súa, chẳng giống anh chút nào.

Nhưng chính anh nói ra.

Tôi nghĩ một lúc, đáp:

“Tất nhiên từng thích.”

Cô gái mới lớn nào chẳng thích trai đẹp.

“Chân tình cũng từng có.”

Thật ra, trước khi anh đẩy tôi cho Cố Việt, tôi thực sự có chút chân thành với anh.

Nhưng chuyện với Cố Việt khiến tôi tỉnh táo, không bao giờ lay động nữa.

“Còn mấy lời yêu anh, không sống nổi nếu xa anh… đúng là nói dối.”

“Tấn Thần, em xin lỗi.”

Tôi nhìn anh, bình tĩnh và thẳng thắn.

“Nếu anh hận em, muốn trả thù, em cũng chấp nhận…”

“Anh không thấp kém thế.”

Tấn Thần cắt lời tôi:

“Huống chi, thời gian này anh nghĩ rất nhiều.”

“Là anh sai từ đầu, cố tình tiếp cận em vì vụ cá cược.”

“Khi biến em thành quân cờ trong trò chơi ấy, anh đã biết trước kết cục.”

“Người đặt cược… cuối cùng chỉ có thể thua thảm.”

Tôi bất chợt thấy nhẹ nhõm.

Thật ra mắt nhìn người của tôi không tệ.

Tấn Thần có những thói hư của công tử bột, đôi lúc kiêu ngạo đến phát ghét.

Nhưng bản chất anh không hẳn xấu.

Vẫn còn cứu được.

Chỉ là, tôi chẳng có ý định làm “nữ chính” cứu rỗi bất kỳ người đàn ông nào.

“Vậy… anh tìm em để…”

Anh hít sâu, như dồn hết can đảm:

“Anh chỉ muốn hỏi… chúng ta có thể quay lại không?”

“Hoặc là… anh có thể theo đuổi em lại từ đầu không?”

“Tấn Thần.”

Tôi khẽ cười:

“Giờ em sống rất ổn.”

Tôi luôn nhớ – cái gì cần dứt thì dứt ngay, do dự chỉ chuốc rắc rối.

Tôi không muốn sa lầy trong tình cảm nam nữ.

Vì cuối cùng, người đau luôn là phụ nữ.

Dù với Tấn Thần, tôi… có lẽ vẫn còn chút tình cảm.

Thậm chí lâu sau, tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc quấn quýt thể xác với anh.

Nhưng tôi không muốn gắn đời mình với bất kỳ người đàn ông nào.

Dù người đó có hơi đặc biệt.

Nhưng… cũng chỉ vậy thôi.

Tôi đứng dậy:

“Nơi này gió cát nhiều, thiếu nước quanh năm.”

“Anh nên về Bắc Kinh sớm.”

“Cầm Hoan…”

Tấn Thần đứng lên, đuổi theo tôi ra khỏi nhà hàng.

Nhưng tôi đã bước xuống bậc thềm, giơ tay gọi taxi.

Tấn Thần dừng lại, không tiến tới.

Khi ngồi vào xe, tôi ngoái lại nhìn anh một lần.

Anh đứng dưới tấm biển quảng cáo sặc sỡ rẻ tiền, giống hệt đêm anh đứng dưới ngọn đèn đường mờ nhòe trước khu nhà tôi.

Lạc lõng, không thuộc về nơi này.

Tôi biết… tôi và Tấn Thần, kiếp này, có lẽ không gặp lại nữa.

Hết

(Đã hết truyện)

#GSNH143 - BÁU VẬT CỦA TRÁI TIM (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Ngôn Tình, Hiện Đại,

Quay lại Chương 15

Hơi thở của Trần Cảnh Hành trở nên rối loạn: “Em là con gái, nên biết giữ ý một chút.”

“Vậy… anh thích em giữ ý sao?”

Anh cúi mắt nhìn tôi, như sợ tôi buồn, lông mày nhíu lại, giọng dịu dàng dỗ dành:

“Em có thể… hơi không giữ ý cũng được, nhưng chỉ được thế trước mặt anh thôi.”

Thấy tôi vẫn không vui, anh bất lực thở dài:

“Thôi được, em thấy thế nào vui thì cứ làm thế đi.”

Đây là câu Trần Cảnh Hành nói với tôi nhiều nhất trong những năm sau này.

Vì tôi không còn người thân trên đời, anh càng xót xa, càng bao dung.

Anh sợ tôi chịu thiệt, càng sợ tôi không vui dù chỉ một chút.

Ngày chúng tôi chính thức xác định mối quan hệ, Trần Cảnh Hành nghiêm túc giới thiệu tôi với gia đình và bạn bè.

Tôi không biết là trùng hợp hay cố ý, nhưng khi giới thiệu tôi với mấy đứa em họ, anh nói một câu nghe rất quen:

“Sau này gặp Niệu Niệu, đừng gọi linh tinh. Cô ấy là chị dâu chính thức của các em.”

Cô gái hôm đó cùng anh đến tiệc nhà họ Lộ nhìn chúng tôi, cười rạng rỡ:

“Chị dâu, em biết ngay anh Cảnh Hành thích chị mà.”

Tôi vừa ngại vừa ngạc nhiên, trước đây còn nghi ngờ mối quan hệ giữa họ.

“Hôm đó vừa bước vào, mắt anh Cảnh Hành đã dán chặt lên chị.”

Trần Vi cười hì hì, ôm cánh tay tôi: “Nhưng chị dâu xinh thật, em cũng thích chị lắm!”

Tôi không kìm được, ngoảnh lại nhìn anh.

Ông trời thật công bằng. Những gì bạn mất đi, vào một thời điểm nào đó, sẽ có người bù đắp bằng cách khác.

“Nhìn gì thế?”

Anh xoa nhẹ đầu tôi, mắt đầy bất lực xen lẫn cưng chiều:

“Nhìn đến ngẩn người rồi kìa.”

“Anh đẹp trai quá…” Tôi ôm cánh tay anh, khẽ thở dài.

Khoảnh khắc ấy, như thể tôi trở lại những năm tháng thiếu nữ vô tư.

Trần Cảnh Hành nghiêm nghị liếc tôi:

“Người đẹp trai như anh, sau này mãi là của em, vui không?”

Tôi tất nhiên rất vui. Nhân lúc không ai để ý, tôi nhón chân hôn trộm lên cằm anh.

Anh khẽ ho, ngón tay nắm tay tôi nóng lên.

“Đừng vội, trời chưa tối mà.” Anh thì thầm.

Nhưng tôi vẫn nắm chặt tay anh, kéo anh ra khỏi đại sảnh, chạy đến cuối hành lang vắng.

“Niệu Niệu…”

Anh nắm tay tôi, bảo tôi chạy chậm lại.

Dưới ánh trăng, tôi ngước nhìn khuôn mặt điển trai của anh.

Không kìm được, tôi nâng mặt anh: “Bác sĩ Trần…”

“Hình như vấn đề tăng sinh của em vẫn chưa ổn, tối nay lại hơi đau… anh kiểm tra giúp em nhé?”

Ngón tay tôi chậm rãi lướt xuống, qua lồng ngực, chạm vào tay anh.

Rồi tôi nắm tay anh, nhẹ nhàng đặt lên ngực mình, giữ chặt.

“Thuốc của bác sĩ Trần… hình như không hiệu quả.”

“Anh bảo rồi, thuốc chỉ là một phần, phải kết hợp vật lý trị liệu. Anh làm giúp em nhé?”

Anh vừa nói, vừa cúi đầu, để ánh trăng mờ nhạt bao trùm cả hai.

Lần này, tôi không phân biệt được anh nghiêm túc hay trêu đùa, nhưng tôi chẳng còn tâm trí để đoán.

Trần Cảnh Hành hôn tôi, các ngón tay đan chặt.

“Niệu Niệu…”

“Ưm…” Tôi choáng váng vì nụ hôn của anh, cả người lâng lâng.

“Trước đây anh từng nói… anh đã thích một cô gái.”

“Hả?” Tôi mở to mắt, định đẩy anh ra.

“Cô gái đó từng ngủ thiếp trong thư viện, ngay trước mặt anh.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, giọng phảng phất ý cười: “Anh đã nhìn cô ấy ngủ rất lâu.”

“Lúc đi, anh đánh thức cô ấy, chỉ vào quyển sách của cô ấy.”

“Anh để lại số điện thoại trong cuốn sách đó.”

“Nhưng cô ấy hình như không thấy.”

“Trần Cảnh Hành…” Tôi sững sờ.

Hồi đó, tôi chỉ lo xấu hổ vì bị anh bắt gặp chảy nước miếng khi ngủ, nào để ý anh chỉ vào cuốn sách nào…

“Nhưng may là chưa quá muộn. Những gì thuộc về anh, sớm muộn cũng là của anh.”

Anh siết chặt tôi, thì thầm bên tai: “Niệu Niệu, em là điều quan trọng nhất anh từng đánh mất… nhưng may mắn thay, anh đã tìm lại được.”

[HOÀN]



Bình luận