#GSNH145 - Em Kết Hôn Rồi, Chú Rể Không Phải Anh
#GSNH145 - Chương 3
Nhìn đoạn ghi âm tôi thu lại, tôi không khỏi nhớ câu nói Lục Trần từng bênh vực cô ta:
“Từ Thiên là người tôi quá rõ, cô ấy không có nhiều tâm tư như em.”
Lúc ấy, chỉ vì Từ Thiên lừa tôi – báo tin giả rằng Lục Trần gặp tai nạn đúng ngày sinh nhật anh – khiến tôi hoảng loạn chạy đến bệnh viện.
Cô ta chỉ cười, bảo là “đùa cho vui”.
Mà tôi, ngu ngốc tin thật.
Khi lấy hết can đảm kể sự thật, Lục Trần vẫn chọn đứng về phía cô ta.
—
Tôi gửi đoạn ghi âm cho Lục Trần.
Không vì gì khác, chỉ muốn anh ta biết: người “không có tâm tư” kia mới là kẻ xấu xa thật sự.
Nửa tiếng sau, Lục Trần gọi đến:
“Em ghen à? Cố tình dựng màn kịch cưới xin để chọc tức tôi?”
Tôi chỉ thấy buồn cười, muốn bật cười thành tiếng.
Tôi lạnh nhạt cúp máy, thẳng tay chặn liên lạc.
Không chút do dự.
4
Nghĩ lại chuyện từng thích Lục Trần, tôi bắt đầu nghi ngờ liệu hồi đó đầu óc mình có vấn đề, mắt mù, hay đơn giản là… trúng tà?
Sau khi cưới Tạ Nam, cuộc sống của chúng tôi tuy không nồng cháy nhưng hòa hợp, tôn trọng nhau.
Tôi không rõ anh có yêu tôi không, nhưng những chi tiết nhỏ đã trả lời:
Anh ghim tin nhắn của tôi lên đầu.
Ảnh nền WeChat đổi thành hình tôi.
Một người ít khoe đời tư như anh lại đăng liên tục ảnh tôi mặc váy cưới.
Ánh mắt anh nhìn tôi dường như chứa đựng yêu thương tràn đầy – tôi không biết có phải ảo giác không.
Dù ít nói, mỗi hành động của anh đều khiến tôi hạnh phúc vô bờ.
5
Một tuần sau, tôi nghe tin về Lục Trần.
Anh ta gọi cho mẹ tôi, nói đã về nước, muốn bàn chuyện cưới xin với tôi.
Mẹ tôi cạn lời, chửi thẳng “đồ thần kinh” rồi cúp máy.
Lục Trần đổi số khác gọi cho tôi, giọng điệu tự mãn:
“Tiết Ngưng, đừng nháo nữa. Anh biết em đợi anh bảy năm. Anh nghĩ kỹ rồi, lần này về sẽ cưới em.”
“Nhưng anh nhắc trước: sau này, Thiên Thiên sẽ được anh coi như con ruột. Còn Từ Thiên, cô ấy là mẹ đơn thân, nếu cần giúp, anh vẫn sẽ giúp. Hy vọng em đừng để ý.”
Tôi buồn cười đến mức không nhịn nổi, đưa điện thoại cho Tạ Nam:
“Chồng à, anh nói chuyện với anh ta đi.”
Tạ Nam mặt tối sầm, lạnh lùng nhận điện thoại:
“Tôi khuyên anh đừng quấy rầy vợ tôi nữa. Nếu không, tôi không ngại cho anh ngồi bóc lịch vài ngày.”
Lục Trần không nổi đóa, chỉ lạnh nhạt hỏi:
“Nói đi, Tiết Ngưng trả anh bao nhiêu để diễn kịch lâu thế?”
Tôi tức cười đến phát run, giật điện thoại, quát:
“Tôi bao nuôi anh ấy cả đời, được chưa? Không tin thì tôi gửi video riêng tư của chúng tôi cho anh!”
Bên kia im lặng nửa giây, rồi Lục Trần tức đến nghiến răng:
“Đồ… vô… liêm… sỉ!”
Tôi cười sặc sụa, cúp máy.
Quay sang, thấy Tạ Nam mặt đỏ như gấc, lắp bắp:
“Em… em quay lúc nào?”
Tôi bị anh chọc cười ngả nghiêng, trêu: “Anh đoán xem?”
Tạ Nam mặt càng đỏ, quay đi, ấp úng: “Không được gửi… anh không muốn ai thấy em.”
Tôi bật cười, kéo mặt anh xuống, hôn thật kêu: “Yên tâm, em dọa hắn thôi, làm gì có quay.”
6
Cuối cùng, không tìm được tôi, Lục Trần nghe bạn bè nói tôi thật sự đã cưới.
Nghe kể, anh ta ngẩn người như mất hồn, lẩm bẩm:
“Sao có thể… Tiết Ngưng bám tao bảy năm như chó, sao giờ lại bỏ tao lấy người khác?”
Tôi chỉ coi đó như trò cười.
Có lẽ Lục Trần từng yêu tôi, nhưng vì quen được nuông chiều nên ích kỷ hưởng thụ.
Giờ thì quá muộn.
7
Một hôm, tôi đứng dưới công ty đợi Tạ Nam, nghe ai gọi: “Tiết Ngưng!”
Quay lại, tôi ngạc nhiên – Lục Trần.
Anh ta râu ria xồm xoàm, tiều tụy, chẳng còn vẻ bóng bẩy xưa.
“Tiết Ngưng, em cưới giả đúng không? Đừng lừa anh. Về với anh, chúng ta cưới nhau! Từ Thiên và con cô ta, anh đuổi đi rồi!”
Anh ta loạng choạng lao tới.
Tôi hoảng sợ lùi lại, suýt ngã vào vòng tay vững chắc – Tạ Nam.
Anh kéo tôi ra sau, chắn trước mặt, lạnh giọng gọi bảo vệ.
Vài bảo vệ chạy tới, giữ chặt Lục Trần.
Anh ta vẫn gào: “Tiết Ngưng, về với anh! Chúng ta cưới ngay! Anh chỉ yêu em!”
Tôi xoa bụng, lạnh lùng: “Tôi có thai rồi, anh thấy có khả năng không?”
“Anh thích Từ Thiên, mẹ anh cũng thích cô ta, Thiên Thiên mong anh làm ba. Cưới mẹ con họ đi cho trọn vẹn.”
Đúng lúc, Từ Thiên dắt Thiên Thiên chạy tới, nổi giận gào:
“Tiết Ngưng, cô còn dây dưa với A Trần làm gì? Chúng tôi sắp cưới, cô tránh xa anh ấy!”
Cô ta nhào vào kéo Lục Trần.
Lục Trần mất kiên nhẫn quát: “Ai là chồng cô? Chúng ta cưới đâu!”
Từ Thiên lúng túng: “Chẳng phải mẹ anh đồng ý rồi sao, sớm muộn cũng thế.”
Lục Trần cười lạnh: “Mẹ tôi đồng ý thì cô cưới mẹ tôi. Tôi giúp cô vì tình nghĩa cũ, tôi không yêu cô từ lâu. Người tôi yêu chỉ có Tiết Ngưng.”
Tôi chỉ cười nhạt, chẳng còn cảm xúc.
Thiên Thiên tức giận đập Lục Trần: “Chú xấu xa! Con không thèm chú làm ba!”
Lục Trần quát: “Biến!”
Nhìn cảnh hỗn loạn, tôi kéo tay Tạ Nam: “Chồng à, mình đi thôi.”
“Ừ.” Anh dịu dàng ôm tôi rời đi.
Lục Trần phát điên, giãy khỏi bảo vệ, đập cửa xe, cố giữ tôi.
Nhưng xe đã nổ máy, nhanh chóng rời khỏi.
8
Vài ngày sau, tôi và Tạ Nam bàn đi du lịch.
Khi máy bay cất cánh, mọi ưu phiền trong lòng tôi tan biến.
Trước đó, Lục Trần bám riết, thậm chí ngày nào cũng đứng trước nhà tôi.
Báo cảnh sát mấy lần vô dụng, tôi đành gọi mẹ anh ta đến dắt về.
Trên đường về, phòng thuê của Lục Trần bị rò khí gas.
Anh ta ngạt khí, vào phòng cấp cứu, suýt mất mạng.
Dù giữ được tính mạng, anh ta thành người thực vật.
Mẹ anh ta khóc xin tôi đến thăm, tôi từ chối thẳng.
Lục Trần ra nông nỗi này, chỉ tự trách chính mình.
9
Trong lúc du lịch, tôi nghe tin Từ Thiên dẫn con trai gả cho một lão già giàu có.
Nhưng chẳng bao lâu, lão ta phá sản vì cờ bạc, còn bạo hành Từ Thiên.
Cuộc đời cô ta cứ thế lụi tàn.
10
Nhờ một lần tình cờ, tôi biết một bí mật: Tạ Nam chính là cậu bé năm xưa cứu tôi khỏi sóng biển.
Ngày đó, tôi suýt bị sóng cuốn, cậu thiếu niên ấy lao ra kéo tôi lên.
Tôi từng tiếc vì không kịp nói lời cảm ơn.
Hóa ra ông trời đã đưa cậu bé tốt bụng ấy đến bên tôi, chỉ là đi một vòng thật dài.
Phiên ngoại: Lục Trần
Tôi mất đi cô gái từng yêu tôi suốt bảy năm.
Cô gái từng yêu tôi như sinh mệnh.
Tôi ngây ngô nghĩ Tiết Ngưng sẽ mãi như “keo chó” bám lấy tôi.
Cho đến khi cô ấy thật sự kết hôn.
Mất cô ấy, tôi mới biết mình yêu cô ấy từ lâu.
Tôi từng nghĩ chỉ cần nói “kết hôn đi”, cô ấy sẽ mừng như trẻ con.
Nhưng giờ, ánh mắt cô ấy nhìn tôi không còn yêu thương, chỉ lạnh lùng như người dưng.
Nỗi đau này gấp mười lần khi bị Từ Thiên từ chối năm xưa.
Ngày bị rò khí gas, trong cơn mê man, tôi mơ thấy mình cưới Tiết Ngưng, có con, có hạnh phúc.
Tôi không phân biệt được đó là mơ hay thực.
Nhưng nếu được, tôi nguyện mãi không tỉnh lại.
Tiết Ngưng, anh yêu em.
Nếu có kiếp sau, để anh yêu em điên cuồng như em từng yêu anh – được không?
[HOÀN]
(Đã hết truyện)
Một Bước Lùi Là Một Đời Tương Tư (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Hiện Đại,
Năm mười tuổi, Gia Tĩnh mê phim thần tượng, cứ nằng nặc đòi mọi người viết điều ước rồi chôn vào bình, đợi nhiều năm sau đào lên.
Họ mua giấy, đưa bút, đào hố giúp cô ấy, tôi chỉ đứng phía sau, cúi đầu im lặng.
Thật ra tôi cũng muốn viết.
Chỉ là không ai hỏi.
Bọn họ vừa trêu Gia Tĩnh trẻ con, vừa không ngừng xúc đất lấp bình.
Ngay cả Mục Diễn cũng mặc nhiên cho rằng tôi đứng xa là vì không hứng thú.
Nhưng tôi chỉ là sợ lại gần rồi vẫn không ai để ý — điều đó càng khiến tôi đau lòng hơn.
Nhưng Thời Dục Niên đã để ý.
Anh ngồi xổm trên đất, ngẩng đầu một chút liền thấy hốc mắt đỏ hoe của tôi.
Nhận ra sự lúng túng của tôi, anh đột nhiên gọi:
“Mục Tranh, em có muốn viết một điều ước không?
“Con gái ai mà chẳng thích mấy trò này? Anh cũng có thể đào cho em một cái.”
Văn Gia Tĩnh sinh ra đã có khả năng khiến người khác yêu quý, cô ấy chẳng mấy để tâm đến việc người ta tốt với mình.
Còn tôi thì khác. Khi Thời Dục Niên đưa tay về phía tôi, ánh mắt anh đầy thăm dò, ánh mắt ấy… tôi nghĩ suốt đời này mình sẽ không quên được.
Trong quãng thời gian dài dằng dặc ấy, từng chút dịu dàng và quan tâm của anh tích lũy lại, hóa thành thứ tình cảm mà một cô gái nhỏ chẳng dám nói thành lời.
Anh không sai. Tôi biết anh từng thích Gia Tĩnh.
Bản nhạc cello anh thích nghe, là bài cô ấy biểu diễn năm mười tám tuổi.
Món ăn anh luyện mãi mới nấu ngon, chính là món cô ấy thích nhất.
Trong những ký ức cũ kỹ Mục nhạt ấy, ánh mắt anh luôn đuổi theo cô ấy.
Mà tôi… chỉ lặng lẽ đứng phía sau họ, dõi theo anh.
Nhưng anh quá tốt — từ cậu thiếu niên từng lặng lẽ đối xử tử tế với tôi, đến người đàn ông ưu tú rạng rỡ sau này — anh đều khiến người ta không thể không yêu.
Sau khi Gia Tĩnh ra nước ngoài, anh sầu não suốt một thời gian, Mục Diễn thường dẫn anh đến nhà tôi ăn cơm, chơi game để giải khuây.
Tôi lấy cớ đưa trái cây, mượn đồ, hỏi bài… thường xuyên vào phòng anh trai, nhờ đó có thêm cơ hội tiếp xúc với anh.
Tôi dần trở nên tham lam, âm thầm cầu mong có một ngày, anh sẽ vì ở bên tôi lâu mà nảy sinh tình cảm.
Sự chân thành đó dường như được ông trời nghe thấy, ánh mắt anh nhìn tôi ngày càng dịu dàng.
Đến hai năm trước, anh đỏ mặt, khẽ hỏi tôi:
“Tiểu Tranh… hay là chúng ta thử xem?”
Đột nhiên, hình ảnh dịu dàng trong ký ức chồng lên khuôn mặt lạnh lùng vừa rồi của anh.
“Em chẳng phải biết rõ anh từng thích cô ấy sao? Bây giờ còn giả vờ gì nữa?”
Tầm mắt trở nên mờ nhòe, tôi dùng mu bàn tay gạt đi nước mắt, nhưng khi thấy rõ lại thì đã quá muộn.
Rầm!
Tôi đâm thẳng vào đuôi xe phía trước.
4
Dạo này Mục Diễn cứ sai tôi làm đủ thứ.
“Bóc nho cho anh. Với lại pha cho anh một tách hồng trà Đại Hồng Bào.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo, trong lòng đầy áy náy.
Sau tai nạn xe, tôi chỉ bị trầy nhẹ.
Còn anh ấy thì gãy xương cẳng tay, đau đến mức nhăn nhó, nhìn tôi oán trách:
“Đồ sát thủ xa lộ! Em đúng là học trò ruột của Thời Dục Niên mà!”
Thời Dục Niên từng bị tai nạn xe.
Đó là sau khi Văn Gia Tĩnh ra nước ngoài chưa lâu, anh thẫn thờ lái xe tông thẳng vào gốc cây ven đường, phải nằm viện hai tháng mới hồi phục.
Nghĩ đến câu Mục Diễn nói hôm qua, tôi giả vờ hỏi thăm:
“Năm đó sao anh ấy bị tai nạn vậy anh?”
Mục Diễn phẩy tay, nhưng tay đang bó bột nên động tác trông khá buồn cười.
“Thôi đừng nhắc, chẳng phải vì con bé Gia Tĩnh sao. Giấu ba mẹ lén ra nước ngoài tìm cô ấy, về thì như người mất hồn.
“Em nhìn cái bộ dạng không tiền đồ đó mà xem. Dạo này không thấy bóng dáng đâu, cũng không biết đang bận cái gì. Biết anh bị tai nạn mà không thèm nhắn lấy một câu.”
Thì ra Thời Dục Niên biết, vậy mà vẫn không gửi nổi một lời hỏi thăm.
Từ đêm hôm đó, đoạn tin nhắn giữa tôi và anh ấy vẫn dừng ở dòng: 【Anh đợi em ngoài này.】
Hóa ra đến một lời quan tâm, tôi cũng không xứng nhận được.
Thấy tôi cúi đầu không nói gì, Mục Diễn ngán ngẩm nhìn mấy cành hoa tú cầu trên bàn trà:
“Ơ? Không phải em quý mấy bông hoa này lắm sao? Sao chưa cắm vô bình?”
Dù Thời Dục Niên không còn nhắn tin, nhưng hoa thì vẫn đều đặn gửi về mỗi tuần.
Tôi đứng dậy, đem toàn bộ hoa vứt vào thùng rác.
Mục Diễn khó hiểu:
“Sao đang tươi thế lại vứt đi?”
Thật ra đó không phải loại hoa tôi thích.
Chẳng qua vì đó là hoa anh ấy tặng.
Nên tôi mới sẵn lòng cắt tỉa, tưới nước, nâng niu chăm sóc.
Nhưng một khi đã bị cắt khỏi gốc, thì dù có chăm sóc cách mấy, hoa cũng sẽ héo tàn rất nhanh.
Tôi cười nhạt, nói:
“Đã là thứ sớm muộn cũng héo, thì dù có yêu thích cỡ nào cũng không giữ được. Vứt sớm hay muộn có gì khác nhau.”
Mục Diễn đúng là anh trai tôi, thấy tâm trạng tôi không tốt, liền rủ tôi ra ngoài chơi.
Ai ngờ nơi đến lại là tiệc đón gió Văn Gia Tĩnh mới về nước.
Từ nhỏ chúng tôi lớn lên cùng nhau, cô ấy xinh xắn, dịu dàng, luôn là bảo bối trong mắt mọi người.
Đến Mục Diễn bó tay bị thương cũng đòi tham gia cho bằng được.
Nhà họ Văn đúng là hào môn bậc nhất, buổi tiệc được tổ chức rất hoành tráng.
Khắp nơi là hoa linh lan tươi được vận chuyển từ nước ngoài về, nhìn thôi cũng biết tốn kém thế nào.
Mục Diễn vừa đến đã bị bạn bè kéo đi đánh bài.
Tôi ngồi một mình trong góc, ánh mắt vô thức lướt khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Thời Dục Niên.
Bỗng một dáng người trong chiếc váy dài màu trắng lướt qua tầm mắt.
Là Văn Gia Tĩnh.
Ba năm không gặp, cô ấy lại càng xinh đẹp hơn.
Không còn vẻ ngây ngô ngày trước, mà đã trở nên thanh thoát, tao nhã, mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất của tiểu thư danh giá.
Cô ấy nhìn thấy tôi, vui vẻ chào hỏi:
“Tiểu Tranh! Lâu rồi không gặp!”
Tôi khựng lại, cảm xúc phức tạp trỗi lên.
Thật ra tôi không ghét Gia Tĩnh.
Trong đám con gái cùng xuất thân, chỉ có tôi và cô ấy là nhỏ tuổi nhất, lại hay chơi chung. Cô ấy đối xử với tôi cũng không tệ.
Chỉ là… cô ấy được mọi người yêu quý quá.
Người lớn nào cũng khen cô ấy lanh lợi, đáng yêu, các anh trai thì chỉ thích dẫn cô ấy đi chơi, khiến tôi lúc nào cũng như con vịt xám bị bỏ lại.
Huống chi… Thời Dục Niên còn thích cô ấy.
Tôi không nói rõ được mình đang thấy gì trong lòng, chỉ biết là chẳng dễ chịu gì.
Cái gai từng giấu trong tim dường như lại nhói lên.
Sau vài câu hỏi han, có thể vì lâu không gặp, cũng có thể do tôi vụng về, không khí giữa hai đứa dần trở nên gượng gạo.
Tôi đảo mắt tìm chủ đề nói chuyện:
“Linh lan đẹp thật.”
Cô ấy ngắt đại một cành, vừa cười vừa nói:
“Là anh Dục Niên mang từ Phần Lan về đấy. Không biết anh ấy nghe ở đâu là em thích linh lan, mà loại này trong nước hiếm lắm, thế mà lại kiếm được nhiều vậy.”
Đó cũng là loài hoa tôi yêu thích nhất.
Hoa nở ngắn, cành mềm mảnh, mong manh yếu ớt.
Chỉ cần vận chuyển xa là dễ dập nát đến quá nửa.
Thế mà anh lại vì cô ấy mà cố công mang về nhiều đến vậy.
Anh chưa từng tặng tôi hoa linh lan.
Cũng đúng, tôi chưa từng nói mình thích gì.
Tôi bỗng nhớ có lần đến công ty tìm anh, trợ lý từng hỏi tôi thích hoa gì.
Lúc ấy tôi còn đắm chìm trong niềm vui giả tạo, chẳng mảy may suy nghĩ, chỉ đáp: “Anh ấy tặng gì em cũng thích.”
Giờ ngẫm lại, mấy bó hoa kia chắc do trợ lý chọn.
Chủ yếu là hoa màu xanh – màu yêu thích của cô ấy.
Đến tận bây giờ vẫn còn tiếp tục gửi, chắc là quên dặn trợ lý dừng lại.
Tôi mới hiểu ra, thì ra… ngay cả một chút tâm ý nhỏ, anh cũng chẳng dành cho tôi.
Còn đối với cô ấy, anh lại cất công tìm hiểu, chỉ để khiến cô ấy vui lòng.
Thế mà lần nào tôi cũng gửi tin nhắn bảo rằng hoa rất đẹp, tôi rất thích, anh đều đáp:
“Em thích gì, anh đều có thể dâng lên bằng cả hai tay.”
Hóa ra… anh chẳng biết tôi thích gì, cũng chẳng biết màu hoa tôi nhận là gì.
Người ta có thể nói dối.
Nhưng chi tiết thì không.
Tình yêu nằm ở chi tiết.
Không yêu… cũng vậy.
6
Ngoài cửa, Thời Dục Niên đến trễ, áo vest trên người hơi nhăn.
Anh vốn sạch sẽ kỹ tính, không hiểu sao đế giày còn dính cả bùn đất, trông thật lạc lõng.
Ánh mắt anh quét một vòng rồi dừng lại nơi Văn Gia Tĩnh.
Không nhìn thấy tôi.
Mãi đến khi anh tiến lại gần, cách tôi chưa đến năm mét, mới sực phát hiện ra sự hiện diện của tôi, bước chân thoáng khựng lại.
“Anh Dục Niên, anh tới rồi à?”
Thời Dục Niên quả không hổ là người được ông cụ nhà họ Văn khen là hậu bối đầy triển vọng, đã quen lăn lộn thương trường nên biểu cảm được kiểm soát rất tốt.
Chỉ một giây ngập ngừng rồi anh lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười chào hỏi.
Lúc này tôi mới nhìn thấy hộp quà anh cầm trong tay.
Anh né tránh ánh mắt tôi, đưa món quà cho Văn Gia Tĩnh:
“Tìm món này mất khá nhiều thời gian, nên anh đến muộn.”
Gia Tĩnh sống ở nước ngoài mấy năm, vừa nhận được quà liền mở ra ngay, reo lên thích thú:
“Ôi, là lọ điều ước tụi mình chôn hồi nhỏ!
“Hồi đó em còn viết là muốn làm công chúa hạnh phúc nhất thế giới, đúng là trẻ con thật!”
Ánh mắt Thời Dục Niên nhìn cô ấy đầy trìu mến, dịu dàng đến mức lộ rõ chiều chuộng.
Cô ấy vốn dĩ đã là công chúa rồi – được mọi người yêu thương chiều chuộng.
Và Thời Dục Niên, cũng không ngoại lệ.
Anh tỉ mỉ chuẩn bị hoa, thậm chí còn lục tìm lọ điều ước chôn sâu mười mấy năm về trước.
Nhưng anh lại quên mất hôm nay là kỷ niệm hai năm chúng tôi yêu nhau.
Chính xác mà nói… chúng tôi vẫn chưa chia tay.
Văn Gia Tĩnh cười rạng rỡ, má lúm sâu rõ rệt:
“Đây là món quà em thích nhất từ anh đó!”
Thời Dục Niên nghe vậy liền quay sang liếc nhìn tôi, đầy cảnh giác.
Ánh mắt ấy như một nhát dao lạnh xuyên thẳng vào tim tôi.
Tôi giả vờ ngây ngô, hỏi như không biết gì:
“Anh Dục Niên hay tặng quà cho em lắm à?”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰