Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

#GSNH143 - BÁU VẬT CỦA TRÁI TIM

#GSNH143 - Chương 16



Hơi thở của Trần Cảnh Hành trở nên rối loạn: “Em là con gái, nên biết giữ ý một chút.”

“Vậy… anh thích em giữ ý sao?”

Anh cúi mắt nhìn tôi, như sợ tôi buồn, lông mày nhíu lại, giọng dịu dàng dỗ dành:

“Em có thể… hơi không giữ ý cũng được, nhưng chỉ được thế trước mặt anh thôi.”

Thấy tôi vẫn không vui, anh bất lực thở dài:

“Thôi được, em thấy thế nào vui thì cứ làm thế đi.”

Đây là câu Trần Cảnh Hành nói với tôi nhiều nhất trong những năm sau này.

Vì tôi không còn người thân trên đời, anh càng xót xa, càng bao dung.

Anh sợ tôi chịu thiệt, càng sợ tôi không vui dù chỉ một chút.

Ngày chúng tôi chính thức xác định mối quan hệ, Trần Cảnh Hành nghiêm túc giới thiệu tôi với gia đình và bạn bè.

Tôi không biết là trùng hợp hay cố ý, nhưng khi giới thiệu tôi với mấy đứa em họ, anh nói một câu nghe rất quen:

“Sau này gặp Niệu Niệu, đừng gọi linh tinh. Cô ấy là chị dâu chính thức của các em.”

Cô gái hôm đó cùng anh đến tiệc nhà họ Lộ nhìn chúng tôi, cười rạng rỡ:

“Chị dâu, em biết ngay anh Cảnh Hành thích chị mà.”

Tôi vừa ngại vừa ngạc nhiên, trước đây còn nghi ngờ mối quan hệ giữa họ.

“Hôm đó vừa bước vào, mắt anh Cảnh Hành đã dán chặt lên chị.”

Trần Vi cười hì hì, ôm cánh tay tôi: “Nhưng chị dâu xinh thật, em cũng thích chị lắm!”

Tôi không kìm được, ngoảnh lại nhìn anh.

Ông trời thật công bằng. Những gì bạn mất đi, vào một thời điểm nào đó, sẽ có người bù đắp bằng cách khác.

“Nhìn gì thế?”

Anh xoa nhẹ đầu tôi, mắt đầy bất lực xen lẫn cưng chiều:

“Nhìn đến ngẩn người rồi kìa.”

“Anh đẹp trai quá…” Tôi ôm cánh tay anh, khẽ thở dài.

Khoảnh khắc ấy, như thể tôi trở lại những năm tháng thiếu nữ vô tư.

Trần Cảnh Hành nghiêm nghị liếc tôi:

“Người đẹp trai như anh, sau này mãi là của em, vui không?”

Tôi tất nhiên rất vui. Nhân lúc không ai để ý, tôi nhón chân hôn trộm lên cằm anh.

Anh khẽ ho, ngón tay nắm tay tôi nóng lên.

“Đừng vội, trời chưa tối mà.” Anh thì thầm.

Nhưng tôi vẫn nắm chặt tay anh, kéo anh ra khỏi đại sảnh, chạy đến cuối hành lang vắng.

“Niệu Niệu…”

Anh nắm tay tôi, bảo tôi chạy chậm lại.

Dưới ánh trăng, tôi ngước nhìn khuôn mặt điển trai của anh.

Không kìm được, tôi nâng mặt anh: “Bác sĩ Trần…”

“Hình như vấn đề tăng sinh của em vẫn chưa ổn, tối nay lại hơi đau… anh kiểm tra giúp em nhé?”

Ngón tay tôi chậm rãi lướt xuống, qua lồng ngực, chạm vào tay anh.

Rồi tôi nắm tay anh, nhẹ nhàng đặt lên ngực mình, giữ chặt.

“Thuốc của bác sĩ Trần… hình như không hiệu quả.”

“Anh bảo rồi, thuốc chỉ là một phần, phải kết hợp vật lý trị liệu. Anh làm giúp em nhé?”

Anh vừa nói, vừa cúi đầu, để ánh trăng mờ nhạt bao trùm cả hai.

Lần này, tôi không phân biệt được anh nghiêm túc hay trêu đùa, nhưng tôi chẳng còn tâm trí để đoán.

Trần Cảnh Hành hôn tôi, các ngón tay đan chặt.

“Niệu Niệu…”

“Ưm…” Tôi choáng váng vì nụ hôn của anh, cả người lâng lâng.

“Trước đây anh từng nói… anh đã thích một cô gái.”

“Hả?” Tôi mở to mắt, định đẩy anh ra.

“Cô gái đó từng ngủ thiếp trong thư viện, ngay trước mặt anh.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, giọng phảng phất ý cười: “Anh đã nhìn cô ấy ngủ rất lâu.”

“Lúc đi, anh đánh thức cô ấy, chỉ vào quyển sách của cô ấy.”

“Anh để lại số điện thoại trong cuốn sách đó.”

“Nhưng cô ấy hình như không thấy.”

“Trần Cảnh Hành…” Tôi sững sờ.

Hồi đó, tôi chỉ lo xấu hổ vì bị anh bắt gặp chảy nước miếng khi ngủ, nào để ý anh chỉ vào cuốn sách nào…

“Nhưng may là chưa quá muộn. Những gì thuộc về anh, sớm muộn cũng là của anh.”

Anh siết chặt tôi, thì thầm bên tai: “Niệu Niệu, em là điều quan trọng nhất anh từng đánh mất… nhưng may mắn thay, anh đã tìm lại được.”

[HOÀN]

(Đã hết truyện)

Tuyết Thì (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Ngôn Tình, Cổ Đại,

Ta là nha hoàn thân cận của Tiểu hầu gia Tạ.

Hắn luôn đối xử với ta có phần đặc biệt hơn so với người khác.

Phu nhân may y phục mới, phần vải dư thừa hắn sẽ cắt ra, đưa cho ta may một bộ váy áo đẹp đẽ.

Mỗi khi xuất môn du ngoạn, bắt gặp vật gì mới lạ, hắn luôn nhớ mang về cho ta, để ta mở mang tầm mắt, thấy được thế giới ngoài kia rộng lớn thế nào.

Ngay cả điểm tâm trong cung, hắn cũng lén giữ lại hai miếng cho ta, rồi thúc giục ta mau ăn hết, tránh để người khác phát hiện.

Khi ta bị sặc, hắn sẽ nhẹ nhàng vỗ lưng giúp ta, khóe môi thấp thoáng ý cười:

"Ăn chậm thôi."

Ta luôn nghĩ rằng, hắn đối với ta khác biệt.

Ngay cả phu nhân cũng từng nói, muốn tác thành ta và Tiểu hầu gia.

Những dấu hiệu ấy khiến ta sinh ra tâm tư không nên có.

Thế nhưng lúc này đây, nhìn vào bức họa trong mật thất, nhìn dung mạo kia giống ta đến bảy tám phần, ta mới hiểu vì sao hắn lại đối xử đặc biệt với ta như vậy.

Trong tranh là một nữ tử vận cung trang tinh xảo, nụ cười dịu dàng, ánh mắt trong veo như nước.

Ta mơ hồ đoán được nàng là ai.

Là Chiêu Nguyên công chúa – người được Hoàng thượng sủng ái nhất hiện nay.

Ta tuy ít khi bước ra khỏi hầu phủ, nhưng cũng từng nghe các nha hoàn bàn tán.

Ta và Chiêu Nguyên công chúa, dung mạo có vài phần tương tự.

Hầu phủ dường như rất kiêng kỵ lời đồn này, lúc ấy đã nghiêm trị một nhóm nha hoàn thích ngồi lê đôi mách, ngay cả ta cũng suýt bị liên lụy.

Phu nhân vốn định bán ta ra ngoài, nhưng chính Tiểu hầu gia đã cầu xin, khiến phu nhân thu lại ý định ấy, giữ ta ở lại.

Nhưng đồng thời, ta cũng bị hạn chế, không được bước chân ra khỏi hầu phủ.

Ta luôn cho rằng Tiểu hầu gia đối xử đặc biệt với ta là vì trong lòng hắn có ta.

Không ngờ, chỉ vì… ta có dung mạo giống với Chiêu Nguyên công chúa.

"Keng"

Một âm thanh đột ngột vang lên kéo ta trở về thực tại. Ta vội vàng dời ánh mắt khỏi bức họa của Chiêu Nguyên công chúa.

Tối nay trong cung có yến tiệc, tính theo thời gian, Tiểu hầu gia hẳn cũng sắp trở về rồi.

Ta vội lau đi nước mắt trên mặt, nhanh chóng bước ra khỏi mật thất.

Tiểu hầu gia đã sai người trở về báo trước, nói rằng hắn uống không ít rượu trong yến tiệc, đầu đau như búa bổ, dặn ta chuẩn bị canh giải rượu.

Ta nấu xong liền bưng tới. Nhìn bút mực trên thư án đặt lộn xộn, ta tiện tay thu dọn lại.

Không ngờ, trong lúc vô ý chạm trúng giá bút, một cơ quan bí ẩn bị kích hoạt, cửa mật thất đột ngột mở ra.

Ta vừa bước ra, còn chưa kịp đóng cửa mật thất thì đã chạm mặt Tiểu hầu gia vừa trở về.

Tim ta thoáng chốc rối loạn.

"Tiểu hầu gia… ngài, ngài về rồi."

Tiểu hầu gia hai má ửng đỏ vì men rượu, ánh mắt có phần mơ màng, nghe tiếng ta thì chậm rãi gật đầu.

Ánh mắt hắn dừng trên người ta, dịu dàng đến mức như thể có thể vắt ra nước.

Hắn khẽ mở môi, gần như thì thầm:

"Công chúa…"

Tâm ta chấn động.

Đột nhiên ta nhớ tới

Nữ tử trong bức họa mặc một bộ cung trang màu vàng nhạt, mà hôm nay, váy áo ta mặc cũng chính là màu vàng nhạt ấy.

Hắn… đã nhận nhầm ta thành công chúa.

Nhận thức này khiến lồng ngực ta như bị đè nặng, hơi thở trở nên gấp gáp.

Nhưng ta vẫn cố gắng trấn định, lặng lẽ tiến lên một bước, chắn trước tầm mắt Tiểu hầu gia, xoay giá bút trở về vị trí cũ.

Cánh cửa mật thất phát ra tiếng cọt kẹt, từ từ khép lại.

Ta kéo lấy Tiểu hầu gia, dìu hắn đến bên giường, nhẹ nhàng đẩy hắn ngồi xuống.

"Tiểu hầu gia hẳn đã mệt rồi, mau nghỉ ngơi sớm đi."

Ta xoay người định rời đi, nhưng Tiểu hầu gia đột nhiên nắm chặt cổ tay ta.

"Đừng đi, công chúa điện hạ."

Một tiếng "công chúa điện hạ", như mũi ngân châm sắc bén đâm thẳng vào tim ta.

Chưa kịp giãy ra, Tiểu hầu gia đã mạnh mẽ kéo ta vào lòng.

Hắn ôm chặt lấy eo ta, cằm tựa lên bờ vai ta, giọng điệu lại có chút tủi thân.

"Canh giải rượu của ta đâu?"

Hơi thở nóng rực của hắn phả lên cổ ta, khiến sống lưng ta tê dại.

"Trên bàn, ta bưng qua cho ngài."

Cằm hắn khẽ cọ nhẹ lên vai ta, giọng điệu ngoan ngoãn:

"Được."

"Ngài... thả ta ra."

"Không thả."

Ngược lại, hắn còn ôm ta chặt hơn.

"Ngài không thả ta ra, ta sao có thể mang canh tới cho ngài?"

"Vậy ta không uống nữa."

Hắn nghiêng đầu, khẽ cọ vào cổ ta, đôi môi mỏng vô tình lướt qua da thịt, hơi ấm lan tràn, khiến nhiệt độ trong phòng dường như tăng cao.

"Công chúa điện hạ, ngay cả nàng cũng không thương ta nữa sao?"

Giọng hắn đầy vẻ uất ức.

Tim ta thắt lại, ta đẩy mạnh hắn ra.

"Ta không phải!"

Hắn bỗng hoảng hốt, lập tức lao tới ôm chặt ta, như thể muốn giam ta vào trong lòng.

"Nàng thương ta đi, thương ta một chút, được không?"

Hắn bắt đầu đặt những nụ hôn vội vã, rối loạn lên ta.

Ta cự tuyệt, giãy giụa, nhưng sức lực của ta chẳng thể nào chống lại hắn.

Tấm màn trướng buông xuống, Tiểu hầu gia theo đà mà đè xuống, thân ảnh hắn đung đưa trong ánh nến, làm mờ đi đôi mắt ta.

Giọt nước mắt uất nghẹn rơi xuống gối, Tiểu hầu gia bỗng cúi đầu, hôn lên khóe mắt ta, giọng khàn đặc:

"Đừng khóc, đừng khóc.

"Ta sẽ luôn ở bên nàng, đừng khóc."

 

2.

Nửa đêm, ta nhân lúc Tiểu hầu gia ngủ say, càn quét sạch bạc trong phòng hắn, rồi bỏ trốn.

Năm mười tuổi, ta nhập hầu phủ làm nha hoàn, luôn tuân thủ bổn phận, chỉ mong có cơm no áo ấm, chưa từng dám mơ tưởng xa vời.

Là sự ưu ái của Tiểu hầu gia đã khiến ta sinh ra những vọng tưởng không nên có. Nếu vậy, lúc này, ta cũng không nên tiếp tục ở lại.

Sự đặc biệt của hắn, chưa bao giờ là vì ta.

Tám năm ở hầu phủ, ta nắm rõ từng ngóc ngách nơi này. Chỉ trong chớp mắt, ta dễ dàng né tránh thị vệ tuần đêm, lẻn ra ngoài từ cửa hông.

Đứng trên con phố rộng lớn, yên tĩnh trong màn đêm, ta bỗng cảm thấy hoang mang.

Giống như một con mèo bị nhốt lâu trong lồng, bỗng dưng được thả ra ngoài, nhìn thấy bầu trời bao la liền hoảng hốt, theo bản năng muốn quay về chiếc lồng quen thuộc.

Ta siết chặt lòng bàn tay, nắm chặt ngân phiếu, cắn răng dậm chân, rồi lao đầu chạy về phía trước.

Ta không muốn làm thế thân của công chúa!

Ta không muốn làm thiếp của Tiểu hầu gia!

Ta càng không muốn đánh đổi chút bình yên ngắn ngủi này, để rồi hủy hoại nửa đời sau trong bất hạnh!

Ta một hơi chạy thật lâu, đến khi trước mắt dần xuất hiện ánh đèn, thấy được vài cửa hàng, lòng ta mới nhẹ nhõm đôi chút.

Ta tìm đến một khách điếm, dự định chờ đến sáng, khi cổng thành mở thì lập tức rời khỏi nơi này.

Lúc này, khách điếm vẫn còn sáng đèn, tầng một lác đác vài thực khách.

Ta nghe bọn họ bàn luận về hôn sự của Chiêu Nguyên công chúa.

Họ nói rằng công chúa chẳng bao lâu nữa sẽ phải xuất giá hòa thân…

Khó trách Tiểu hầu gia, kẻ luôn giữ lễ nghi cẩn trọng, đêm đó lại mất khống chế, nhận nhầm ta thành công chúa, thậm chí còn cưỡng đoạt ta.

Ta kéo thấp mũ trùm, che đi gương mặt mình, lặng lẽ bước lên lầu.

Trời mau chóng sáng.

Tầng dưới dần trở nên náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập.

Ta gần như không chợp mắt suốt đêm, trong lòng đầy lo lắng.

Trước khi rời đi, ta gọi tiểu nhị, nhờ hắn mua chút son phấn. Sau đó, ta cố tình trang điểm cho mình xấu xí hơn, rồi mới yên tâm rời khỏi khách điếm, hướng về cổng thành.

Nhưng khi vừa đến nơi, ta từ xa đã thấy thị vệ của hầu phủ đang hối hả tiến về phía này.

Bên cạnh có người xì xào:

"Ơ? Hầu phủ có chuyện gì sao?"

"Nghe nói đêm qua có một nha hoàn bỏ trốn, Tiểu hầu gia tức giận đến nỗi nổi trận lôi đình, bây giờ đang sai người truy tìm đấy."

Tim ta thắt lại, bước chân vô thức nhanh hơn.

May mà ra khỏi thành không cần kiểm tra kỹ lưỡng.

Thế nhưng

Ngay khi ta vừa bước qua cổng thành, một nhóm lớn thị vệ hầu phủ đột ngột ập đến, nhanh chóng bao vây cổng, chặn lại tất cả những ai đang muốn xuất thành.

Ngay sau đó, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.

"Hôm nay, tất cả mọi người đều không được rời khỏi thành!"

Là giọng của Tiểu hầu gia.

Chỉ cần nghe thanh âm ấy, trong đầu ta đã có thể mường tượng ra vẻ mặt giận dữ đến tột cùng của hắn.

Hắn vậy mà lại đích thân đến cổng thành chặn ta!

Ta không dám quay đầu, chỉ cắm đầu chạy thục mạng.

Mơ hồ nghe thấy phía sau, giọng Tiểu hầu gia vang lên, mang theo phẫn nộ:

"Tuyết Thì, tốt nhất là nàng tự mình bước ra! Đừng để ta phải lôi nàng ra ngoài, hậu quả thế nào, nàng gánh không nổi đâu!"

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn tức giận đến vậy.

Nhưng may mắn thay, ta đã rời khỏi thành.

Sợ hầu phủ truy đuổi, ta men theo đường nam mà đi, cuối cùng chọn một ngôi làng chài hẻo lánh để dừng chân.

Là kẻ lạ nơi đây, dân làng vốn không mấy thân thiện với ta, nhưng ta cũng chẳng để tâm.

Dần dần, bà lão họ Trần sống cạnh nhà thấy ta đơn độc một mình, bèn muốn làm mai, giới thiệu đại điệt tử của bà cho ta.

Nhưng ánh mắt bà sáng rực đầy tính toán.

Chẳng qua là thấy ta một thân một mình, lại chẳng cần làm lụng vẫn có bạc tiêu xài, nên muốn nhân cơ hội mà chia một phần lợi ích.

Bà kéo tay ta, hào hứng thao thao bất tuyệt:

"Điệt tử nhà ta thật thà chất phác, xuống ruộng làm lụng hay xuống sông bắt cá đều là hạng giỏi nhất!"

"Quan trọng nhất là, hắn…"

Bà ta ghé sát lại, giọng hạ thấp:

"Đảm bảo sau này hầu hạ nàng chu đáo, thoải mái đến không muốn rời giường luôn đấy!"

Trong đầu ta đột nhiên hiện lên hình ảnh của Tiểu hầu gia.

Mặt ta "bừng" một cái đỏ lựng.

Ta trợn mắt nhìn bà Trần: "Đại nương!"

Bà ta cười ha hả, vỗ tay ta:

"Có gì mà ngại! Ngày mai đại nương dẫn nó đến cho nàng gặp thử, đảm bảo nàng vừa mắt ngay!"

Quả nhiên, ngày hôm sau bà ta đưa người tới.

Nhưng chưa kịp xem mặt, chuyện đã hỏng bét.

Vì ngay khi vừa nhìn thấy người nọ, ta bỗng thấy buồn nôn.

Người kia cho rằng ta khinh thường hắn, lập tức nổi giận, quay người bỏ đi.

Sắc mặt bà Trần cũng không mấy dễ coi.

Lòng ta hoang mang, chẳng giữ bà ta ở lại lâu.

Ta vội tìm một vị lang trung khám bệnh.

Quả nhiên

Ta đã mang thai.



Bình luận