FULL Trăm Năm Như Một, Vẫn Là Nàng
Chương 6
28.
Ta chậm rãi quay về phòng, tâm trí ngổn ngang, không biết nên mừng hay sợ.
Những điều vừa nghe được quá mức kinh hãi, khiến ta chưa thể tiêu hóa nổi.
Phó Lang… tâm cơ sâu như biển, lại cố chấp đến mức đáng sợ, đã âm thầm bày mưu tính kế từ mấy năm về trước.
Hắn… quả nhiên là một thợ săn nhẫn nại nhất — cũng là nguy hiểm nhất.
Nếu Tô Uyển Nương là một quân cờ thất bại, vậy hắn liệu có bày thêm thủ đoạn khác?
Đáp án… không cần nghĩ cũng rõ.
Ta nằm trên giường, mắt dõi nhìn mái trướng mà ngẩn người.
Phó Lang — hắn là kẻ đáng sợ, cũng vô cùng nguy hiểm.
Thế nhưng một người cố chấp đến điên cuồng như vậy, lại khiến ta, nơi đất khách quê người, sinh ra một cảm giác an toàn chưa từng có.
Cả đêm trằn trọc, không tài nào chợp mắt.
Sáng sớm hôm sau, một thái giám vội vã tới bẩm báo:
“Khởi bẩm nương nương, sáng nay vừa mở mắt đã bị một phụ nhân điên điên dại dại chặn đường, tự xưng là Tô Uyển Nương, nói có chuyện muốn bẩm với người. Nương nương… người có muốn gặp không ạ?”
Tô Uyển Nương?
Chẳng phải ta đã ra lệnh giam lỏng nàng ta rồi sao?
Hẳn là sau khi nghe tin Hách Anh bị bắt đã không kìm được, lén bỏ trốn tới đây.
Ta cũng thấy tò mò, muốn biết nàng ta rốt cuộc định giở trò gì.
Ta gật nhẹ đầu.
Thái giám lập tức dẫn người vào phòng.
Khi thấy kẻ bước vào, ta suýt chút không nhận ra.
Tóc tai rối bời, xiêm y tro bụi, thoạt nhìn đã biết suốt dọc đường từ kinh thành tới khu săn ngoài thành, nàng ta chịu không ít khổ sở.
“Có chuyện gì, nói đi.”
Tô Uyển Nương “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
Lệ đọng trên mi, lã chã tuôn rơi:
“Chỉ cần nương nương nguyện ra tay cứu tướng quân, tiện thiếp xin dâng tướng quân lại cho người, nguyện dẫn theo hài tử rời khỏi kinh thành, chỉ mong nương nương nể tình xưa nghĩa cũ, cứu tướng quân một mạng…”
Nhìn nàng ta quỳ lạy không ngớt dưới chân ta, ta chỉ thấy nực cười đến buồn nôn.
Ba năm trước, nàng ta chặn xe ngựa của ta, quỳ rạp trên đất, cầu xin ta cho nàng ta vào phủ.
Nay lại vẫn là dáng quỳ ấy, nhưng là chủ động dâng trả người, xin được rời khỏi kinh đô.
“Tô Uyển Nương, ta đã sớm đoạn tuyệt phu thê. Hách Anh sống hay chết, liên can gì đến ta?”
29.
“Nương nương! Người và tướng quân bao năm ân tình, chẳng lẽ lại nhẫn tâm bỏ mặc ngài ấy sao?”
“Chỉ cần nương nương ra tay cứu tướng quân, tiện thiếp xin thề từ nay sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa…”
Tô Uyển Nương quỳ rạp bò đến bên chân ta, lời lẽ thống thiết khẩn cầu.
Cứ như thể chỉ cần ta cứu được Hách Anh, bảo nàng ta làm trâu làm ngựa nàng ta cũng cam lòng.
Ta thản nhiên chỉnh lại trâm ngọc bên tóc mai, khẽ cười lạnh:
“Cứu hắn ra rồi, chỉ e ngươi lại trở mặt chối bay chối biến thôi phải không? Ngươi thật sự cam tâm rời khỏi Hách Anh? Thật sự nỡ rời xa vinh hoa phú quý chốn kinh thành sao?”
Động tác của Tô Uyển Nương khựng lại.
Thấy rõ tâm tư trong lòng nàng, ta chỉ cười khinh bỉ:
“Còn nữa… ngươi lấy gì mà cho rằng ta sẽ muốn Hách Anh thêm một lần nữa?”
“Loại nam nhân dơ bẩn như hắn, ngươi cứ giữ lấy mà dùng.”
Tô Uyển Nương ngẩng đầu đột ngột, thấy ta không ăn lời ngọt, lại chẳng chút nể mặt, trong mắt nàng bỗng ánh lên vẻ độc hiểm:
“Nương nương thật sự không chịu ra tay tương trợ?”
Ta chẳng buồn dây dưa thêm, gọi cung nữ vào:
“Nếu bản cung không nhớ nhầm, hiện ngươi vẫn còn đang bị cấm túc thì phải? Xuân Lai, đưa Tô Uyển Nương hồi phủ, phái người canh giữ cẩn mật, không cho bước ra nửa bước.”
“Tuân lệnh, nương nương.”
Xuân Lai cùng hai bà vú tiến lên, vừa định áp giải người đi.
Tô Uyển Nương hoảng sợ ra mặt.
Nàng biết, nếu bị áp giải về phủ lần nữa, nàng sẽ không còn cơ hội trở ra. Khi ấy, Hách Anh càng thêm nguy hiểm.
Nếu Hách Anh xảy ra chuyện, nàng và đứa bé về sau biết trông vào đâu?
Tâm một ác, Tô Uyển Nương lộ vẻ hung tợn.
Nàng giật phắt cây trâm trên đầu, đột nhiên nhảy vọt tới, kề vào cổ ta, quát lớn:
“Ta xem ai dám động vào ta!”
30.
Mũi trâm của Tô Uyển Nương đã chạm vào da cổ ta.
Bọn nô tài trong phòng sợ đến tái mét mặt mày.
Cảm nhận có biến, Phó Lang và đám thị vệ theo sát sau lưng hắn lập tức lao vào.
Tay Tô Uyển Nương run bần bật, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
Rõ ràng nàng đã hoảng loạn đến cực độ, nhưng lúc này cũng đã không còn đường lui.
“Hoàng thượng! Chỉ cần người tha cho tướng quân, để chúng thần thiếp một nhà đoàn viên… thần thiếp sẽ lập tức buông tha cho Diệp Tê!”
Phó Lang khẽ nheo mắt, ánh nhìn lướt qua vết thương trên cổ ta.
Vì run sợ quá độ, tay Tô Uyển Nương không ngừng run rẩy.
Mũi trâm đã đâm rách da ta, máu bắt đầu rịn ra.
Đầu ngón tay Phó Lang khẽ động, sát ý dâng trào trong mắt.
“Đem Hách Anh lên đây.”
Thị vệ lĩnh chỉ rời đi.
Chẳng bao lâu sau, Hách Anh toàn thân đầy máu, bộ dạng tiều tụy, gần như không còn nhận ra, bị dẫn vào.
Tô Uyển Nương trừng lớn mắt, nét mặt vặn vẹo, trâm trong tay siết chặt đến mức ngón tay trắng bệch.
Nàng thê lương gọi một tiếng:
“Tướng quân!”
Không ngờ, nàng lại có chút thật tâm với Hách Anh.
Ngược lại, Hách Anh lại như không thấy nàng, im lặng không đáp lấy nửa lời.
Ta nhìn đủ vở tuồng chướng mắt này, chỉ thấy nhàm chán.
Nghiêng đầu quan sát Tô Uyển Nương.
Nàng vẫn đang dán mắt nhìn Hách Anh, hoàn toàn không chú ý tới hành động của ta.
Tuy ta không giỏi võ nghệ, nhưng đối phó với nữ nhân như nàng vẫn dư sức.
Ta bất ngờ ra tay, hất văng cây trâm đang kề vào cổ, xoay người khống chế nàng.
Tay ôm cổ, ta giáng cho nàng một bạt tai.
Hết lần này đến lần khác tìm chuyện, nàng thực sự nghĩ ta là kẻ dễ bắt nạt?
Tô Uyển Nương đau đớn quỳ rạp, còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Thị vệ vây lên, bắt lấy nàng.
Phó Lang chạy tới, giữ chặt vai ta, ánh mắt lướt khắp người ta như muốn kiểm tra từng tấc một.
“Thần thiếp không sao, bệ hạ, chỉ là trầy da một chút thôi.”
Sát khí trong mắt Phó Lang càng thêm dày, nơi đuôi mắt thoáng hiện một tầng đỏ như máu.
Hắn lạnh giọng:
“Giam Tô Uyển Nương và Hách Anh vào địa lao, lập tức áp giải! Tuyệt không được chậm trễ!”
Chúng nhân lĩnh mệnh rời đi.
Ta biết, đợi chờ bọn họ phía trước sẽ là hình phạt tàn khốc nhất.
31.
Sau khi trong phòng đã yên ắng trở lại.
Phó Lang bỗng xoay người, ôm chặt ta vào lòng.
Ta khẽ sững người, rồi nhẹ nhàng ôm đáp lại.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta, ta không rõ có phải ảo giác hay không — thân thể hắn… khẽ run lên.
“Bệ hạ…”
“May mà nàng không sao… đều là lỗi của trẫm, không bảo vệ tốt cho nàng.”
“Không liên quan đến người, bệ hạ.”
Vòng tay hắn càng siết chặt, như thể chỉ cần buông lỏng một chút, ta sẽ lập tức rời khỏi hắn mà đi mất.
Cái ôm của hắn tựa một tấm chăn lông dày dặn, vừa ấm áp bao phủ, lại vừa khiến người ta… nghẹt thở.
Ta cảm nhận rõ bất an trong lòng hắn — thế nhưng không hiểu sao, lòng ta lại trào dâng một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng hắn, xoa dịu thân thể đang căng cứng vì sợ hãi ấy.
“Thiếp vẫn ở đây, bệ hạ.”
Phó Lang từ từ buông ta ra, lông mi dài còn vương ướt, dung nhan vốn đã trắng trẻo, nay vành mắt lại hoe đỏ.
Vậy mà chẳng khiến người ta thấy chật vật, trái lại càng thêm vẻ mong manh khiến người xao lòng.
Ta nhất thời sững sờ, nhìn đến xuất thần.
Chân khẽ kiễng, ta từ tốn áp sát bên môi hắn.
Mắt Phó Lang lập tức mở to, theo bản năng siết chặt vòng tay nơi eo ta — nhưng ta chỉ khẽ chạm, rồi lập tức rời đi.
“Bệ hạ, mọi người còn đang chờ chúng ta hồi cung.”
Phó Lang ngẩn ngơ gật đầu.
Thấy bộ dạng ngơ ngác ấy, ta bật cười khẽ, lách khỏi vòng ôm của hắn.
32.
Đêm Hách Anh mưu toan tự vẫn, ta và Phó Lang đang cùng ngồi trên ghế nằm đọc sách.
Phó Lang đương nhiên là đang đọc những sách luận đế vương thuật trị quốc.
Còn ta… lại ôm một quyển thoại bản mua từ ngoài cung vào.
Chính đoạn trong sách đang miêu tả mối tình nồng cháy giữa thư sinh phong lưu và thiên kim tiểu thư nhà quyền quý.
Ta xem đến đỏ mặt tía tai, len lén liếc trộm Phó Lang bên cạnh.
Tính đến nay ta vào cung đã nửa năm, vậy mà giữa hai ta vẫn chưa từng viên phòng.
Mỗi lần đến lúc mấu chốt, Phó Lang liền cố kìm nén, nhanh chóng rời đi, khiến ta không khỏi nghi hoặc — chẳng lẽ vì hồi nhỏ hắn ốm yếu nên để lại di chứng? Lại ngại mở lời với ta?
Ta còn đang nghĩ lan man thì Thường Hỷ gõ cửa.
“Chuyện gì, nói đi.”
“Hồi bẩm bệ hạ, bên ngục truyền tin — Hách tướng quân đêm nay mưu toan tự tận, may được ngục tốt phát hiện kịp thời, đã cứu sống.”
Nghe vậy, ta và Phó Lang đưa mắt nhìn nhau.
“Tự tận?”
Ta chau mày, thì thầm lặp lại.
Nghe tiếng ta, sắc mặt Phó Lang khẽ trầm xuống một thoáng.
“Thứ hắn dùng để tự tận là một cây trâm gỗ.”
Ta lập tức ngẩng đầu, trong đầu tính toán đủ điều, hoàn toàn không phát giác được gương mặt Phó Lang đen lại từng chút một phía sau.
“Bệ hạ, người xem…”
“Vứt cây trâm đó đi. Người nhà họ Hách ba ngày sau đày biên ải. Từ nay, mọi chuyện liên quan đến Hách Doanh, không cần báo lại.”
“Tuân lệnh.”
Nghe khẩu khí uất nghẹn của hắn, ta cuối cùng cũng nhận ra sắc mặt Phó Lang khác thường.
“Bệ hạ… có chuyện gì sao?”
Phó Lang lấy sách úp lên mặt, giọng uể oải không vui:
“Nàng không để tâm đến trẫm.”
“Thiếp khi nào không để tâm đến người chứ?”
“Vừa nghe đến Hách Anh, nàng đã sốt sắng không thôi.”
“Thiếp không phải sốt sắng, chỉ là cảm thấy lạ lùng vì sao hắn lại tự tận, thiếp chỉ…”
Phó Lang bỗng ngồi bật dậy, ôm chặt lấy ta, cắt ngang lời ta định nói.
“Thời gian qua, ta luôn cố gắng kiềm chế, sợ bản thân quá nồng nhiệt khiến nàng hoảng sợ.”
“Nhưng giờ ta thật sự không nhịn được nữa.”
“Ta phải làm gì… mới khiến nàng chỉ để mắt đến một mình ta?”
Ta nhìn người trước mặt — đang ôm ta chặt không kẽ hở, gấp đến độ quên luôn xưng “trẫm”.
Chẳng hiểu sao, một câu hỏi như quỷ thần xui khiến bật ra từ miệng ta:
“Cho nên… mấy lần trước người không chịu đi đến bước cuối, là vì sợ dọa ta?”
Lời vừa dứt, thân thể Phó Lang bỗng khựng lại, vành tai đỏ rực như lửa.
“… Ừm.”
Ta bật cười, không nhịn nổi.
Nghe thấy tiếng cười của ta, Phó Lang giận dỗi quay đầu, chẳng thèm liếc ta lấy một cái.
Ta đưa tay xoay đầu hắn lại, nghiêm mặt, từng chữ một nói rõ:
“Thiếp thích sự cố chấp của chàng, thích cả cơn ghen của chàng, thích cái cách chàng chỉ chấp nhận thiếp, không ai khác.”
“Phó Lang, người thiếp yêu… là chàng.”
Lông mi hắn khẽ run, đôi mắt vốn ảm đạm bỗng như ngậm nước, ánh lên tia sáng dịu dàng.
Ta nghiêng người, hôn lên khóe môi hắn, rồi siết chặt vòng ôm.
Ngoài hiên mưa rơi trên tàu chuối, khói mờ lượn lờ bên những bóng cây, một vệt trăng mỏng rơi nhẹ xuống nền đất.
Ta chợt nhớ lại đêm trăng nhiều năm về trước ở Thành Thương Lan.
Có một thiếu niên tuấn tú đứng dưới ánh trăng, chớp chớp mắt, dè dặt hỏi ta:
“Đợi ta lớn rồi, nàng chịu gả cho ta, được không?”
-Hoàn-
(Đã hết truyện)
MỘT CUỘC CƯỚI THAY, MỘT LẦN GẢ THẾ (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Cổ Đại,
HE,
Ca ca ta đào hôn ngay trước ngày thành thân.
Không còn cách nào khác, ta buộc phải giả danh ca ca, thay mặt thành hôn cùng hảo tỷ muội từ thuở nhỏ.
Nhưng khi lớp khăn voan đỏ được vén lên, khuôn mặt lộ ra lại không phải tân nương ta quen thuộc, mà là...
Ca ca của nàng ấy!
Người này không ai khác chính là Tiểu Tướng quân Bùi Văn Khánh lừng lẫy, danh tiếng vang dội khắp đất Lương Châu!
Lúc này, gương mặt thanh tú, điển trai của Bùi Văn Khánh vẫn điềm nhiên như không, giọng nói được bẻ cao vờ làm nữ nhân, cất lời:
“Phu quân, nên uống rượu giao bôi thôi.”
Ta: ???
01
Chiếc ly rượu bị ta đẩy ra ba lần.
Bùi Văn Khánh chẳng hề tỏ vẻ khó chịu, vẫn đưa tới lần thứ tư, giọng nói dịu dàng đầy ý cười:
“Phu quân, xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, uống xong rượu hợp cẩn, chúng ta nên động phòng thôi.”
Ta ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú, đội mũ phượng, khoác hồng bào, dáng vẻ thanh lệ khó phân biệt nam nữ nhưng rõ ràng cao hơn ta một cái đầu của Bùi Văn Khánh, lòng nghẹn ngào không thốt nổi một lời.
Động cái búa ấy.
Hôn sự do Thiên tử ban.
Kết quả lại thành một “tân nương” giả nam và một “tân lang” giả nữ.
Nếu chuyện này đến tai Hoàng thượng, không biết Bùi gia và Tạ gia có bao nhiêu cái đầu để chém.
Dòng suy nghĩ của ta bị ngắt ngang khi Bùi Văn Khánh ghé sát mặt lại, giọng hạ thấp, đầy ý uy hiếp:
“Tạ Nhị Nương tử, người trong cung vẫn còn đứng chờ ngoài kia.”
“Nàng cũng không muốn ca ca nàng và muội muội ta bị phát vãng* biên cương chứ?”
(*) Đày đi nơi xa
“Bùi gia và Tạ gia thành một đôi hay hai đôi thì cũng là thành. Dù gì chúng ta đã bái thiên địa, đã là phu thê. Ly rượu này, nàng nên uống.”
Bùi Văn Khánh, người đứng thứ ba trong danh sách “Lang quân lý tưởng” của khuê các kinh thành.
Còn ta, một đại tiểu thư rỗng tuếch, cầm kỳ thi họa chẳng thông.
Thương vụ này, xem ra ta lời lớn.
Ta cắn răng, hạ quyết tâm, cánh tay đan chéo, uống hết chén rượu hợp cẩn.
Đêm ấy, nến long phượng cháy sáng, giường kỷ kẽo kẹt vang dội.
Hương rượu hòa quyện vị son, ngân hà chao đảo một đêm.
Ngay trước khoảnh khắc thiếp đi, trong đầu ta chỉ có hai chuyện.
Ta mới là “tân lang” mà, cớ gì ta lại ở dưới?
Và, chả trách tên cẩu nam nhân này tuổi trẻ mà đã giữ được chức tướng lĩnh một phương.
Hắn thật sự... có tài đấy.
*
Sáng hôm sau, khi ta nửa tỉnh nửa mê.
Ngón tay thô ráp của ai đó lướt qua làn da trần của ta, khiến cả người nổi da gà.
Trong giấc mơ, ta tung cú móc trái, rồi lại móc phải:
“Lớn gan thật! Dám quấy nhiễu giấc mơ của ta!”
Tay ta bị giữ lại, cả người bị cuốn vào một cái ôm ấm áp.
Bên tai vang lên tiếng cười sảng khoái:
“Bảo sao muội muội ta cứ khen nàng đáng yêu.”
Ta mở mắt, đầu óc từ mơ màng dần tỉnh táo.
Phòng ốc ngổn ngang, lòng ta cũng rối như tơ vò.
Nhưng chưa kịp định thần, đã bị bắt đi dâng trà.
Cha ta nhìn Bùi Văn Khánh trong bộ nữ trang và ta trong bộ nam trang, thở dài, đưa tay day trán, miệng cười khổ:
“Thôi, hủy diệt đi.”
Mẹ ta lưỡng lự một hồi, cuối cùng lấy ra chiếc vòng ngọc bích đã chuẩn bị sẵn, nhìn bàn tay to lớn với khớp xương lộ rõ của Bùi Văn Khánh khi hắn nâng ly rượu, ánh mắt đầy khó xử:
“Chiếc vòng này, e là không vừa.”
“Để lần tới, lần tới mẹ chuẩn bị quà khác.”
Bùi Văn Khánh bắt chước dáng vẻ các khuê nữ che miệng cười duyên:
“Mẹ, ngại quá rồi.”
Ngay sau đó, ngoài kia rộ lên tin đồn rằng cha ta, người yêu con như mạng, sáng sớm đã dùng nước trà phun ra từ miệng để rửa mặt cho ta.
“Phu quân, chàng không sao chứ?” Bùi Văn Khánh cầm khăn thêu lau mặt cho ta.
Cha ta, đang cố uống trà để trấn tĩnh, lại phun thêm một ngụm nữa lên mặt ta.
Chuyện này không trách được cha ta.
Ai bảo Bùi Văn Khánh có một biệt hiệu là...
Sát Thần.
Nhìn hắn lúc này quả thật có chút chướng mắt.
02
Ban ngày, ta làm phu quân, Bùi Văn Khánh làm thê tử.
Ban đêm, vai trò lại hoán đổi.
Ngoài kia, người ta đồn rằng:
“Đại Lang Tạ gia quả là dũng mãnh phi thường, không thua gì các chiến tướng nơi biên cương.”
Và:
“Nhị nương tử Bùi gia trông dáng vẻ phúc hậu, đúng là được ăn uống rất tốt.”
Ca ca gửi thư về:
“Muội muội an khang:
Muội rốt cuộc đã làm cái trò gì thế?
Tại sao mấy người kể chuyện khắp nơi đều nói ta có tuyệt kỹ ‘chuyển luân chi thuật’ của Lã Bất Vi?
Muội giả mạo ta cũng không cần liều mạng như vậy chứ?”
Ta vừa xoa eo, vừa hồi âm:
“Chúc ca ca bình an:
Huynh cứ c.h.ế.t dần ngoài đó đi. Từ nay, lão nương chính là đích trưởng tử rồi.”
Một vòng tay từ phía sau choàng lấy ta, vô cùng tự nhiên mà ôm ta vào lòng.
“Phu nhân, đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰