ĐỒNG TÂM DƯỢC NÔ
Chương 9
Lại vô tình gặp phải Thẩm Thiếu Xuyên.
Mùi máu trong người hắn vẫn phảng phất mùi thuốc.
Hắn lên tiếng:
“Ta…”
nói rồi đưa viên mứt đường ra trước mặt ta.
Ánh mắt mang theo vẻ lấy lòng:
“A Tứ, ăn đường nhé.”
Ta còn đang lo cho Bảo Châu,
quay đầu bỏ đi.
Nhưng hắn lại kéo lấy vạt áo ta:
“A Tứ… nàng thật sự không cần ta nữa sao?”
Không biết từ lúc nào, Bảo Châu đã đứng bên cạnh,
ngón tay nhỏ xíu chỉ vào hắn:
“A nương, hắn là ai vậy?”
Ta bế Bảo Châu lên, khẽ trách:
“Bảo Châu, đừng chạy lung tung.”
Bảo Châu bĩu môi, tỏ vẻ ấm ức.
Nước mắt ngân ngấn nơi khóe mắt, thật đáng thương.
Ta dỗ con bé, hứa tối sẽ mua đèn hoa đăng, xem phun lửa.
Bảo Châu mới chịu thôi.
Thẩm Thiếu Xuyên lại kích động nắm chặt tay ta,
ánh mắt đỏ hoe nhìn Bảo Châu:
“A Tứ… con bé là con ta phải không?”
Ta còn chưa kịp trả lời,
hắn đã bị người kéo ra xa.
Tạ Vân Gián lạnh lùng nhìn hắn,
giễu cợt:
“Ta tuy thân thể không khỏe… nhưng không phải không thể.”
Thẩm Thiếu Xuyên thẫn thờ nhìn chúng ta,
muốn nói điều gì đó,
lại bị Tạ Vân Gián chắn trước, không cho hắn bước tới.
Ta bình thản nhìn hắn:
“Giữa ta và ngươi, chưa từng có gì.
Đó chỉ là do ngươi tự tưởng tượng mà thôi.”
Ta không nói dối.
Khi rút đồng tâm cổ, sẽ có một đoạn ảo giác ngắn ngủi.
Ta không ngờ, ảo giác của hắn… lại ghê tởm đến thế.
Tạ Vân Gián lộ vẻ không vui,
ta biết ngài là đang đau lòng cho ta.
Ta nhẹ nhàng lắc đầu trấn an ngài.
Hắn, không sống được bao lâu nữa.
Ta rời đi khi ấy,
đã để lại cho hắn một bát máu,
Chính là phần hắn định tặng cho vị hôn thê của mình.
Tạ Vân Gián ôm lấy Bảo Châu từ tay ta,
nắm tay ta thật chặt:
“Được rồi, đừng để tâm đến những kẻ chẳng liên quan.”
Ta khẽ siết lại tay ngài, nắm thật chặt.
(HẾT)
(Đã hết truyện)
Ăn Sạch Kẻ Thù Xong Bỏ Chạy (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Cổ Đại,
HE,
Hài Hước,
Sủng,
Ta là yêu nữ Ma tộc, trong lúc tranh đoạt bí cảnh với đệ tử chính đạo Giang Lâm Uyên của tông Thiên Môn, cả hai cùng trúng hợp hoan tán.
Chỉ có song tu mới giải được độc.
Ta dán ánh mắt lên người Giang Lâm Uyên lãnh lùng thoát tục, vỗ vỗ giường đá:
"Lại đây, song tu."
Giọng điệu tự nhiên như thể đang bàn về thời tiết.
Hắn không động đậy, ngồi tại chỗ vận công.
Một kết giới được dựng lên, ngăn cách ta bên ngoài.
"Không được vượt ranh giới."
Ta cười lạnh: "Hợp hoan tán phát tán nhanh lại mạnh như vậy, để xem ngươi chịu được bao lâu."
Cuối cùng, đôi mắt đào hoa của hắn ửng đỏ, áo bào trắng tinh khôi rối loạn, khổ sở vô cùng.
Ta chậm rãi móc tay vào ngón tay hắn, hơi thở phả bên tai:
"Thật sự không muốn giải độc sao, tiểu thần quân?"
Ta trăm phương nghìn kế trêu chọc.
Hắn cứng người, giọng khàn khàn: "Cút."
Người ta có thể nhẫn nhịn, nhưng không thể nhẫn nhịn mãi được.
Không giải độc, sẽ mất mạng.
Ta bám lên cổ hắn, hôn lên đôi môi mỏng:
"Giang Lâm Uyên, đừng giả bộ đạo mạo nữa, ngươi muốn chec, nhưng bổn cô nương không muốn chec cùng ngươi. Không giải độc, hôm nay ngươi đừng hòng rời khỏi đây."
"Chắc chắn sẽ có cách khác..."
Giang Lâm Uyên vốn luôn bình tĩnh giờ lại an ủi ta, giọng điệu lộ ra chút hoảng loạn khó nhận ra.
"Tuế Tuệ, tỉnh táo lại đi."
Hợp hoan tán bùng phát, như mộng như ảo.
Độc tính lập tức lan khắp tứ chi, ta khó chịu đến mức nước mắt trào ra.
"Giang Lâm Uyên, ngươi chê ta là yêu nữ sao? Ta nói cho ngươi biết, chỉ là song tu thôi, với ai mà chẳng được, ngươi lại còn kén cá chọn canh vào lúc này... Ưm...!" Môi chợt mềm mại.
Ta tròn mắt, không thể tin nổi Giang Lâm Uyên lại chủ động. Đúng là cháy đến tận cửa rồi!
02 Trời đất quay cuồng.
Nhìn người đàn ông trên giường đá, ta ôm eo đau tới mức muốn khóc.
Cái giường đá này cứng như thể để luyện võ, chứ chẳng phải để nghỉ ngơi!
Nếu Giang Lâm Uyên tỉnh lại rồi hối hận thì sao?
Không ổn, phải chuồn trước!
03 Trở về Ma tộc, ta mới phát hiện ngọc bội mang theo chỉ còn nửa miếng. Chắc là tối qua giằng co quá kịch liệt nên bị thất lạc.
Không sao, rồi cũng có ngày ta tìm lại được.
Ta dâng bảo vật từ bí cảnh lên cho Ma Tôn, các trưởng lão trong tộc thi nhau khen ngợi: "Không hổ là thánh nữ Ma tộc ta, còn hơn cả đồ bỏ tiên quân gì gì đó!"
"Trưởng lão quá khen, cũng nhờ có các vị trưởng lão đã dạy bảo nhiều năm."
Ta cười e thẹn, khiêm tốn nói vài câu cảm ơn... trong lòng thì cười toe toét:
Khen nữa đi, khen nhiều chút cũng được.
Dù gì thì cơ hội đè đầu cưỡi cổ Giang Lâm Uyên đâu phải lúc nào cũng có!
Nhưng đúng lúc ấy, một trưởng lão vỗ vai ta, giao cho một nhiệm vụ "vinh quang mà gian nan".
Nụ cười trên mặt ta cứng lại: "Cái gì?! Muốn ta đi nằm vùng? Giả làm vị hôn thê của Giang Lâm Uyên, trà trộn vào Tiên Môn cướp bí bảo?!"
"Còn để cho ta giả thành vị hôn thê của Giang Lâm Uyên?!"
Ta biết ngay mấy ông già này không bao giờ tính chuyện đàng hoàng mà!
"Không được!"
"Không! Thể! Nào!"
"Muốn mạng ta thì nói thẳng!"
"Tránh ra, ta sẽ đi c.h.ế.t ngay bây giờ!"
Ta khóc lóc, giả bộ định đ.â.m đầu vào cột chờ cơ hội chạy trốn.
Giọng Ma Tôn uy nghiêm vang lên từ trên cao:
"Tuế Tuệ, nếu ngươi làm tốt chuyện này, ta sẽ truyền thụ bí kíp thượng cổ Ma tộc cho ngươi."
Hai mắt ta sáng như sao: "Thật chứ?"
"Thật!"
Ta thèm khát bí kíp đó đã lâu, thử bao nhiêu lần lăn lộn ăn vạ cũng không xin nổi, vậy mà giờ vì một lần nằm vùng lại chịu nhả ra? Chuyện này có gì đó sai sai... chắc chắn là có bẫy.
"Tuế Tuệ, đây là vũ y, vạn độc bất xâm!"
"Thánh nữ, đây là Tuyết Nhan đan, giữ nhan sắc vĩnh hằng."
"Còn đây là Vạn Tinh đan, giúp tăng công lực vượt bậc!"
Các trưởng lão thay nhau nhét bảo vật vào lòng ta.
... Ài... sai cái gì chứ? Chắc là do ta đa nghi thôi! Ai bảo kho báu đưa đến tận miệng, ai mà không mềm lòng?
Ta cười híp mắt: "Được! Ta đi!"
Theo điều tra của Ma tộc, vị hôn thê phàm nhân của Giang Lâm Uyên – Thẩm Tuế Tuế – vốn thân thể yếu ớt, vừa đến Tiên Môn đã nhiễm phong hàn mà bỏ mạng.
Ma Tôn đã cho người chặn đứng tin này.
Thế nên khi ta mang khuôn mặt y đúc Thẩm Tuế Tuế đến tông Thiên Môn, không ai nghi ngờ.
Mấy tên tu sĩ chính đạo từng đòi đánh g.i.ế.c ta, nay lại quay ngoắt, đối với ta ân cần dịu dàng:
"Thẩm cô nương, nghe danh đã lâu, nay gặp mới biết, cô nương linh căn không tệ, chắc chắn có tiền đồ!"
Ta ngượng ngùng: "Đâu có đâu, huynh cũng rất... đẹp trai đấy."
Khổ, ai bảo tiểu huynh đệ tu vi không bằng ta, khen tới khen lui chỉ còn biết khen sắc vóc của ta thôi.
Ai ngờ tiểu sư đệ kia đỏ mặt lắp ba lắp bắp: "Đa... đa tạ...!"
Chưa kịp nói tiếp, một giọng lạnh như băng truyền đến: "Trưởng lão chấp pháp đường tìm ngươi, còn ở đây làm gì?"
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰