Con Mèo Cắn Nát Lời Nói Dối
Chương 8
8
“Sao chị có thể bỏ mặc em? Nhất định là vì muốn quay lại với chị nên Thẩm Ninh Thần mới phát điên! Là chị hại em thành thế này, sao chị có thể mặc kệ?”
Tôi bật cười:
“Là tôi hại cô, hay là cô tự làm tự chịu?”
“Không nói đến chuyện cô làm tiểu tam bẩn thỉu đến cỡ nào.”
“Cô có được sự sủng ái của Thẩm Ninh Thần, được dọn vào căn hộ lớn, còn nói là mang thai con của anh ta – chỉ cần giấu kỹ một chút thì có thể sống an nhàn cả đời. Vậy mà cô lại không biết đủ, còn cố tình tiết lộ mối quan hệ giữa hai người, đến khiêu khích tôi, muốn chọc tôi nổi điên.”
“Kết cục hôm nay của cô, chẳng phải là tự chuốc lấy sao?”
Tôi vừa dứt lời, trong mắt Hạ Thải Vi ngoài nỗi sợ còn có cả nỗi ân hận khôn cùng.
Một cô gái từng trẻ trung xinh đẹp, tương lai rộng mở, chỉ vì một bước đi sai mà trở thành kẻ bị khinh rẻ khắp cả nước.
Mang danh tiểu tam suốt đời, chẳng thể ngóc đầu lên nổi.
Tống tiễn Hạ Thải Vi xong, tôi còn chưa kịp thở ra một hơi yên bình thì Thẩm Ninh Thần lại xuất hiện.
Trông anh ta cũng chẳng khá hơn Hạ Thải Vi là bao – chỉ trong nửa tháng mà gầy đi cả chục ký, hốc mắt trũng sâu, cả người như xác sống.
Chỉ có đôi mắt ấy là vẫn còn chút ánh sáng, nhìn tôi đầy si dại.
“Vũ Trừng, có phải Hạ Thải Vi đã đến tìm em không? Cô ta không nổi điên gây khó dễ cho em chứ?”
Tôi lắc đầu:
“Cô ta không có năng lực làm khó tôi. Còn gì nữa không?”
Tôi giơ tay định đóng cửa, không buồn nói thêm một lời.
Nhưng Thẩm Ninh Thần lại không hề tức giận, trên mặt vẫn giữ nụ cười gượng gạo:
“Có, anh còn rất nhiều chuyện muốn nói với em. Anh đã giữ trong lòng suốt nửa tháng nay rồi!”
“Hạ Thải Vi đã đến, chắc em cũng thấy tình cảnh của cô ta rồi đúng không? Thật ra, cô ta đoán đúng đấy… đứa con đó là anh thuê bác sĩ làm cho mất.”
“Trong mắt anh, cô ta chỉ là một công cụ để tìm cảm giác mạnh. Cô ta còn mơ tưởng sinh con cho anh rồi cưới anh sao? Nằm mơ đi! Không ai có thể thay thế vị trí của em trong tim anh cả!”
Những lời nghe như tỏ tình ấy, tôi không thấy xúc động mà chỉ thấy kinh tởm, rợn cả sống lưng.
“Ý anh là gì?”
“Chính tay anh đã hại chết đứa con của mình?”
Thẩm Ninh Thần điên cuồng lắc đầu:
“Đó không phải con anh! Anh không thừa nhận! Chỉ có em mới xứng đáng sinh con cho anh. Nếu em không thể sinh, thì cả đời này anh cũng không cần con cái!”
“Vũ Trừng, anh làm tất cả chỉ để chứng minh, người anh yêu nhất từ đầu đến cuối chỉ có em. Hạ Thải Vi đối với anh chẳng là gì cả!”
“Nửa tháng trước em không tin, không chịu tha thứ. Vậy bây giờ… em tin rồi chứ?”
Câu cuối cùng, anh ta kích động đến mức giọng cũng vỡ ra, ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi.
Tôi bị sự điên loạn trong mắt anh ta dọa sợ, lập tức lùi lại vài bước.
Tôi chưa bao giờ ngờ rằng, những lời nói ngày trước của tôi lại khiến anh ta hiểu lầm — tưởng rằng tôi ly hôn là vì ghen, vì nghĩ anh ta yêu Hạ Thải Vi hơn.
Nên giờ đây, để chứng minh tình yêu với tôi, để mong được tha thứ, anh ta không tiếc phá bỏ công ty, thậm chí thuê bác sĩ hại chết đứa con trong bụng cô ta?!
Đây chính là bản chất thật của Thẩm Ninh Thần sao?
Cái gọi là “tìm kiếm cảm giác mạnh” của anh ta, thực chất là bệnh hoạn và điên rồ?
Nghĩ đến việc mình từng ngủ chung giường với anh ta suốt 7 năm, tôi bỗng rùng mình ớn lạnh:
“Đủ rồi, Thẩm Ninh Thần. Tôi không quan tâm anh còn yêu tôi hay không, cũng không quan tâm anh và Hạ Thải Vi ra sao.”
“Nói cho anh biết lần cuối, giữa chúng ta không có chút khả năng nào để quay lại!”
“Tôi đã báo cảnh sát rồi. Mấy chuyện anh làm, tốt nhất là đi nói với họ.”
Thẩm Ninh Thần sững người.
Nụ cười trên mặt anh ta đông cứng lại, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng và khát khao lập tức chuyển thành tuyệt vọng.
Giây sau đó, tôi cảm nhận được anh ta bắt đầu mất kiểm soát, định lao vào, liền vội vàng đóng sập cửa lại trước khi anh ta kịp làm gì.
Ngoài cửa, tiếng gào điên loạn của anh ta vang lên:
“Anh chẳng còn gì nữa rồi! Anh đã vì em mà làm từng đó, vậy mà vẫn chưa đủ sao?!”
“Khâu Vũ Trừng, sao em có thể nhẫn tâm như vậy? Bảy năm tình cảm, nói bỏ là bỏ sao?!”
Tôi có thể.
Và anh ta là người phản bội trước.
Năm đó, chúng tôi từng nắm tay nhau vượt qua sinh tử, chưa từng buông nhau dù chỉ một giây.
Nhưng yêu càng sâu, một khi đã có tạp chất, sẽ càng khó quay lại — nước đổ khó hốt.
Khi cảnh sát đến và khống chế anh ta, tôi mới mở cửa lần nữa, nhìn anh ta thêm một lần cuối.
Thẩm Ninh Thần kiệt sức đến mức chẳng còn hơi để gào thét.
Nhưng anh ta vẫn nhìn tôi trân trối, ánh mắt phức tạp.
Phức tạp đến mức tôi không thể phân rõ là hối hận, oán hận hay đau lòng.
Nhưng giống như con mèo Ragdoll kia —
Dù thế nào đi nữa, thế giới của tôi cũng không còn chỗ cho anh ta nữa.
(Đã hết truyện)
#GSNH176 - TỜ VÉ SỔ THẤU LÒNG NGƯỜI (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Trước trước đó: https://khotruyenhay.org/gsnh176-to-ve-so-thau-long-nguoi/chuong-7/
11
Tận dụng số tiền thu được từ khoản đầu tư trước đây, tôi quyết định mua nhượng quyền để mở một cửa hàng trà sữa.
Khi Bối Bối vừa tròn ba tuổi, có lần tôi đưa con ghé qua kiểm tra hoạt động của quán.
Con bé chăm chú nhìn theo bóng dáng một anh shipper đến nhận hàng, rồi bỗng gọi khe khẽ:
“Ba ơi…”
Tôi thấy người đàn ông kia thoáng khựng lại trong giây lát, nhưng rồi vẫn không quay đầu.
Chẳng bao lâu sau, anh lặng lẽ phóng xe rời đi.
Có lẽ… anh không muốn để con gái nhìn thấy mình trong bộ dạng như thế.
Về nhà, Bối Bối từng hỏi tôi bằng giọng ngây thơ:
“Mẹ ơi, sao có người được ngồi uống trà sữa trong quán, còn có người lại phải chạy xe ngoài mưa vậy?”
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Vì mỗi người có lựa chọn và nỗ lực khác nhau, nên kết quả cuộc sống cũng chẳng giống nhau, con à.”
Tôi không chắc con bé đã hiểu hết chưa, nhưng tôi hiểu – mỗi con đường chúng ta đi đều có lý do và cái giá của nó.
(Kết thúc chính văn)
Phiên ngoại: Chu Hạo
Từ khi còn nhỏ, tôi đã nhận ra ba mẹ luôn thiên vị Chu Tầm – em trai tôi.
Tivi trong phòng khách luôn là của nó, miếng đùi gà to nhất trên mâm cơm cũng là phần của nó.
Khi lớn hơn một chút, tiền bạc trong nhà gần như cũng chỉ đổ vào nó.
Tôi cũng là con ruột, vậy mà trong mọi việc, tôi luôn bị đặt sau em trai.
Tôi lớn hơn Chu Tầm hai tuổi, nhưng vì suy dinh dưỡng từ nhỏ nên thân hình lại nhỏ thó hơn nó.
Mẹ tôi thậm chí còn vui vẻ khoe khoang vì tôi có thể mặc lại đồ cũ của em trai mà không cần mua đồ mới.
Khi học tiểu học, tôi gần như chẳng có lấy một món đồ nào là của riêng mình.
Áo quần là đồ thừa của em, cặp sách là cái em bỏ không dùng nữa, cơ hội học hành cũng là do nó thi trượt cấp ba nên mới đến lượt tôi.
Từ nhỏ, tôi đã được dạy rằng: “Con là anh thì phải nhường em, phải thương em.”
Và tôi đã sống đúng như vậy.
Thứ gì em thích, tôi cũng đều nhường, vì tôi biết – dù tôi không muốn, ba mẹ cũng bắt tôi phải chịu.
Lúc lớn lên rời khỏi nhà, tôi vẫn không thoát được cái vòng lặp ấy.
Khi Chu Tầm đính hôn, tôi vẫn còn là sinh viên.
Ba mẹ bảo tôi nghỉ học để đi làm, kiếm tiền lo đám cưới cho em. Tôi không chịu – đó là lần đầu tiên tôi phản kháng lại họ.
Tôi vừa học vừa làm thêm, cuối cùng tốt nghiệp, gom góp được 100.000 tệ để đưa cho em trai làm lễ cưới.
Tôi nghĩ đó là cách mình báo đáp công ơn sinh thành.
Nhưng không ngờ, đó lại là khởi đầu của chuỗi ngày bị họ vắt kiệt.
Sau này, mỗi lần đến kỳ lương, thể nào tôi cũng nhận được điện thoại từ nhà.
Hết bảo mái nhà dột cần sửa, rồi thì máy móc hỏng cần thay. Nhưng tôi biết, tất cả chỉ là để đưa tiền cho Chu Tầm.
Nếu chậm chuyển tiền, họ sẽ nhắc lại chuyện tôi mang ơn nuôi dưỡng, rồi quay sang mắng tôi bất hiếu.
Tôi từng nghĩ đời mình sẽ mãi như thế, chẳng thể nào lập gia đình, chẳng thể thoát khỏi cái bóng u tối ấy.
Cho đến khi tôi gặp được Sở Dĩ.
Cô ấy không chê tôi nghèo, cũng không chê tôi ít nói. Ngược lại, còn thường khen tôi có năng lực, làm việc nghiêm túc.
Cứ thế, chúng tôi yêu nhau.
Khi kết hôn, chúng tôi chào đón một bé gái đáng yêu.
Tôi rất hạnh phúc, thầm hứa sẽ cho con mình một tuổi thơ đủ đầy và vui vẻ.
Nhưng rồi, mẹ tôi xuất hiện và phá vỡ tất cả.
Bà không ưa việc Sở Dĩ sinh con gái, lại luôn giục tôi mang hết tiền bạc đi giúp Chu Tầm.
Tôi thì quá mềm yếu.
Tôi không lập tức phản đối, trái lại còn nghe theo lời mẹ ngày một nhiều hơn.
Đã có lúc tôi tự hỏi, nếu Sở Dĩ sinh con trai, liệu mẹ tôi có vì vậy mà thương tôi hơn không?
Về sau, mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát.
Tôi không chỉ mất đi cuộc hôn nhân, mà còn nhiều lần buông lời làm tổn thương Sở Dĩ.
Tôi biết, giữa chúng tôi không còn khả năng quay lại nữa rồi.
Chỉ đến khi mất tất cả, tôi mới thực sự tỉnh ngộ.
Sau này, tôi dần học cách từ chối mẹ và Chu Tầm.
Tôi bắt đầu lên kế hoạch giành lại căn nhà và đưa mẹ trở về quê.
Nhưng tôi biết rõ – cho dù có lấy lại được căn nhà, thì gia đình nhỏ hạnh phúc ngày nào cũng chẳng thể quay về.
Về sau, công ty tôi phá sản, tôi lại ôm thêm nợ nần, phải chật vật kiếm sống bằng mọi cách.
Ban ngày tôi đi làm buôn bán, buổi tối và cuối tuần thì nhận đơn đi giao hàng.
Có một lần, khi đang lấy hàng, tôi gặp lại Sở Dĩ và Bối Bối.
Nhưng tôi không bước tới nhận con.
Tôi biết, rời xa tôi, họ đang sống rất ổn. Như vậy… là đủ rồi.
(Kết thúc phiên ngoại)
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰