Cô Dâu Chạy Trốn
Chương 5
16.
Tôi ghế phụ, Phó Trường Yến nhàn nhã gõ tay lái, nhưng ánh mắt chút né tránh.
“Phó Lẫm làm gì em chứ?”
Tôi lắc đầu, Phó Trường Yến im lặng một lúc: “Cậu đã hết với em .”
“… Vậy nên, em sẽ trách chứ?”
Em sẽ trách đã lợi dụng lúc em yếu đuối ?
Em sẽ trách vì đã cho em biết sự thật ?
“Em trách .” Tôi nghiêm túc giải thích: “Em thích .”
Phó Trường Yến ngẩn .
Tai dần đỏ ửng.
Tôi lưu manh nâng cằm lên.
“Tìm hiểu xong tình hình của cháu trai lớn , giờ đến lượt .”
Trong ánh mắt ngạc nhiên của , an ủi hôn lên khóe môi .
“Người thông minh vòng vo, kể một chút cho em nào, chú Trường Yến.”
Thực vẫn luôn biết thích .
Dù , tình yêu cũng sẽ từ trong ánh mắt toát .
Chỉ là, thỉnh thoảng cũng biết tình yêu bắt đầu từ .
Là yêu, nghĩ thực sự quyền và nghĩa vụ đó.
Phó Trường Yến ngẩn .
Rất lâu đó, cuối cùng cũng tìm điểm khởi đầu của mối tình đơn phương dài đằng đẵng , mấp máy môi.
Đó thực sự là một câu chuyện đơn giản thể đơn giản hơn.
Phó Trường Yến hơn và Phó Lẫm bảy tuổi.
Anh là đứa trẻ nhỏ nhất trong thế hệ đó, cách biệt cả một thế hệ với Phó Lẫm, từ nhỏ đã bạn chơi.
Khi và Phó Lẫm còn chơi bùn, đã trở thành một thiếu niên thanh tú.
Tôi quen Phó Trường Yến.
khu vườn và Phó Lẫm chơi đùa tình cờ cửa sổ của .
“Một ngày nọ, em đã đặt một chú thỏ đất nhỏ bệ cửa sổ của .”
Phó Trường Yến nhẹ, vẻ mặt dịu dàng vô cùng.
“Khi em chơi mệt, em còn thích bệ cửa sổ của để ngẩn ——em chắc chắn biết, đó là một tấm kính một chiều, thể thấy em từ trong phòng.”
Sau đó, gia đình sa sút, chuyển khỏi khu nhà lớn.
Học hành thăng chức, còn chỗ dựa.
kỳ diệu thay, mọi rắc rối gặp đều tự nhiên giải quyết.
Bạn học bắt nạt sẽ trượt chân ngã cầu thang, nghỉ học về nhà.
Người họ hàng quấy rối tình dục sẽ gặp tai họa, mất tích dấu vết.
Sếp cướp công sức của sẽ điều động nhân sự, điều xa.
Còn nữa. Hành lang ngày bỏ trốn, căn phòng đóng cửa .
Ký ức đang dần hồi phục.
Tôi ngây Phó Trường Yến: “Hóa bao nhiêu năm nay, đều là …”
“Tại , bao giờ ?”
Giữa chúng luôn một tấm kính một chiều ngăn cách.
Khi Phó Trường Yến bí mật qua tấm kính, ánh mắt hướng về khu vườn .
khi , thấy ở phía bên tấm kính.
Khi theo đuổi khác.
Cũng vô vọng yêu , nhiều năm như .
Phó Trường Yến phủ nhận.
Chỉ nhẹ nhàng, hôn lên trán .
“ đã đợi em, Thẩm Du.”
Vì , mọi thứ đều xứng đáng.
Ngoại truyện Phó Trường Yến
1.
Lần đầu tiên Phó Trường Yến gặp Thẩm Du là khi mười hai tuổi.
Cháu trai lớn của đã đưa một cô bé đến nhà chơi.
Cô bé mặc một chiếc váy màu đỏ, cánh tay trắng nõn lộ ngoài, lắc lư.
Phó Trường Yến hiểu nghĩ.
Có chút đáng yêu. Giống như cá chép trong ao.
Sau đó, giả vờ vô tình, hỏi cháu trai tên của cô bé.
Cô bé tên là Thẩm Du.
Thẩm Du.
Phó Trường Yến thầm lặp cái tên trong lòng.
Trẻ con chào hỏi thế nào nhỉ——
Phó Trường Yến nhíu mày suy nghĩ, nhẹ nhàng trong lòng.
——”Rất vui gặp em, Thẩm Du.”
2.
Phó Trường Yến thích Phó Lẫm.
Thằng nhóc hỗn xược đó, mà giật bím tóc của Thẩm Du!
Thấy bím tóc của Thẩm Du giật tung, cô bé đất nức nở.
Thằng nhóc Phó Lẫm đó sờ mũi, thế mà chạy mất.
Chờ chút nữa sẽ đến lượt mày.
Phó Trường Yến mặt biểu cảm nghiến răng nhưng bước chân xuống lầu vội.
“Bé con.” Anh luống cuống dỗ dành Thẩm Du: “Đừng , giúp em tết tóc nhé?”
Thẩm Du nhỏ bé nức nở, nhưng vẫn mất cảnh giác.
“Anh là ai?”
“Anh là trai của Phó Lẫm…”
Phó Trường Yến do dự một chút, vẫn dối.
Hồi nhỏ, những đứa trẻ khác đến vai vế của đều chơi với .
Điều đó cả. Phó Trường Yến nghĩ.
chơi với Thẩm Du nhỏ bé.
Hôm đó, Phó Lẫm dẫn giúp việc trong nhà về giúp Thẩm Du chải đầu.
Thấy cảnh .
Người chú ít của cô bé, kiên nhẫn tết tóc cho khác.
Thần sắc dịu dàng nghiêm túc mà từng thấy.
Phó Lẫm ngơ ngác ngẩng đầu lên, về phía mặt trời.
Lại dụi dụi mắt.
Xuất hiện ảo giác ?
3.
Tình cảm rung động của thời thiếu niên kéo dài lâu.
Lâu đến mức nhà họ Thẩm đã chuyển , khu vườn còn tiếng của cô bé.
Lâu đến mức Thẩm Du xách váy cưới, hoảng hốt xông phòng .
Nhịp tim của Phó Trường Yến vẫn kìm mà đập nhanh hơn.
Giống như lần đầu gặp mặt.
Đối diện với ánh mắt hoảng sợ của Thẩm Du, nhẹ nhàng nhắm mắt .
Rất vui gặp em, Thẩm Du.
Lần , tuyệt đối sẽ trơ mắt em, về phía khác.
4.
Rất lâu , Thẩm Du mới nhận tình cảm của .
Anh cũng thể từng chút một, kể câu chuyện cho cô .
Cưới Thẩm Du, là chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời Phó Trường Yến.
Muôn nhà đèn hoả, pháo hoa rợp trời.
chỉ cô, mới là pháo hoa bao giờ tắt trong cuộc đời .
-HẾT-
(Đã hết truyện)
Cứ Tưởng Là Em Họ, Ai Ngờ Là Chồng Tương Lai (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Dì bảo tôi ra sân bay đón thằng em họ cao tận mét chín đang nghỉ đông về.
Tôi tiện tay kéo một anh cao cỡ đó về nhà.
Ai ngờ hôm sau, group gia đình nổ tung. Toàn là em họ đăng bài trách móc tôi bỏ rơi nó qua đêm ở sân bay.
Đầu tôi lập tức trống rỗng.
Xin hỏi, vậy người đang ngủ ngoài sofa ở phòng khách nhà tôi là ai?
1.
Dì đi du lịch nước ngoài, lại nhờ tôi ra sân bay đón thằng em họ về nghỉ đông.
“Thục Thục à, em họ con học cấp ba ở tỉnh khác về rồi, con ra đón nó về nhà con ở hai ngày nha. Dì về sẽ mang quà cho con~”
Tôi sững người hai giây: “Ủa, nó không biết tự về nhà à?”
“Ấy dà, dù gì cũng cao tới mét chín, nhưng vẫn là trẻ con mà. Hồi nhỏ hai đứa thân lắm còn gì, con ra đón nó đi mà.”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh cục bông nhỏ hay bám người, mít ướt năm nào. Tôi chỉ cần giơ tay lên là nó đã mách dì tôi đánh nó. Vậy mà dì lại gọi cái đó là “thân thiết”?
“Dì à, cuối năm con đang bù đầu làm tổng kết đây nè.”
“Thật ra là dì đã thay ổ khoá cửa rồi mà quên để lại chìa khoá, nên mới phiền con vậy đó.
Thục Thục à, không phải dì nói chứ, con năm nay hai mươi bảy rồi nhỉ? Lớn tuổi rồi đó, Tết này dì kiếm người giới thiệu cho con nha?”
“Khoan! Dừng! Tối nay 9 giờ rưỡi máy bay hạ cánh đúng không? Con chắc chắn sẽ đón nó đúng giờ.”
“Dì biết mà~ Thục Thục làm sao mà bỏ rơi em họ mình được chứ. Tử Cầm hồi nhỏ dính con như sam luôn ấy…”
Chính cái đó mới là điều tôi lo nhất.
Nhớ cái độ dính người của nó hồi nhỏ, nếu giờ vẫn thế thì làm sao tôi còn yên ổn mà làm việc?
Nhưng nghe nói giờ nó cao mét chín rồi, chắc không đến nỗi lớn xác mà đầu óc không lớn theo?
Nói thêm vài câu rồi cúp máy, tôi lắc đầu bất lực.
Gần Tết, công việc ở công ty ngập đầu, tôi gần như quay như chong chóng.
Cuối cùng cũng hoàn thành xong bài thuyết trình, dặn dò thực tập sinh mới in ra rồi gửi cho trưởng phòng cũng đang tăng ca.
Tôi lái xe vội đến sân bay.
Vừa ra khỏi nội thành thì kẹt xe kinh khủng. Tôi nhắn tin bảo em họ chờ thêm chút.
Nó cũng ngoan, trả lời bảo tôi cứ chạy chậm thôi, nó sẽ đợi ở sân bay, không đi đâu cả.
Thấy yên tâm hơn, tâm trạng tôi cũng khá lên.
Đến sân bay, từ xa tôi đã thấy một bóng dáng cao lớn, khoảng mét chín đang đứng chờ ở khu đón khách.
Anh ta đứng rất thẳng, mặc áo phao đen, quần đen, giày da đen, bên chân là một chiếc vali đen.
Cái vali đó giống y chang cái mà em họ từng đăng lên group gia đình, than là đồ nhiều quá kéo mệt.
Tôi nhìn kỹ lại, thầm nghĩ: Ba năm không gặp, thằng nhóc này ăn gì mà cao dữ vậy trời.
“Bíp bíp.” Tôi bấm còi, lái xe lại gần.
Kéo cửa kính ghế phụ xuống, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ mặt em họ.
Mặt nó giờ ốm hơn, trưởng thành hơn, hoàn toàn không còn dấu vết má bánh bao và nước mũi tèm lem ngày xưa.
Nó ngẩng đầu nhìn xe tôi, mặt hơi ngơ ngác.
Tôi bấm còi thêm hai cái, giục: “Lên xe đi.”
Thằng nhóc – à không, em họ tôi – Tử Cầm, vẫn cầm điện thoại, còn ngó nghiêng xung quanh.
Tôi nghĩ bụng, chắc nó giả vờ không nhận ra tôi đây mà. Trẻ con thật sự.
“Còn đứng đực ra đó làm gì, lên xe nhanh!”
Tôi giục: “Vali bỏ cốp sau, nhanh lên, kẹt đường người ta kìa.”
Ông anh mét chín nhìn tôi thêm lần nữa rồi mới chịu động đậy.
Lên xe rồi, “rầm” một cái đóng cửa, tôi đạp ga phóng khỏi sân bay.
Xong việc! Cuối cùng cũng đón được cậu em họ về nhà.
Chỉ là… anh bạn này trông chững chạc ghê.
Không giống cái đứa hoạt bát suốt ngày spam group gia đình chút nào.
2
Tôi nghĩ chắc do ba năm không gặp, nên nó thấy xa cách hơn chăng…
Đang định nói vài câu thì trưởng phòng gọi điện tới.
Vừa bắt máy đã bị xả cho một trận: “Cái PPT cô nộp sao lại là số liệu tuần trước? Cô định lười biếng hay sao?”
Không thể nào! Tôi đã tích lũy dữ liệu cả tuần, trước khi rời công ty còn kiểm tra mấy lần.
Thế là tôi vừa dỗ dành trưởng phòng, vừa gọi điện cho thực tập sinh Tiểu Triệu.
Cuối cùng xác nhận được là Tiểu Triệu đã nộp nhầm bản cũ của tuần trước.
Mà buồn cười nhất là: nộp xong cô bé liền bắt tàu điện ngầm về nhà.
Giờ này tàu ngầm ngừng hoạt động rồi, nó hoảng loạn đến phát khóc.
Tôi vừa bất lực vừa đau đầu.
Sáng mai họp phải dùng bản PPT mới nhất.
Vậy nên, tôi lại phải quay xe lao thẳng về công ty.
Suốt đường đi, điện thoại reo không ngừng.
Đến khi sắp xuống xe mới chợt nhớ ra — còn thằng em họ đang ngồi trên xe.
Tôi cười áy náy: “Xin lỗi nha, công ty có việc gấp, chị lên lầu mười phút rồi xuống ngay, em ngồi yên trong xe, đừng đi đâu đấy.”
Nó nhìn tôi, mặt không biểu cảm.
Tôi tưởng là nó mệt rồi.
“Chút nữa về nhà chị, tắm nước nóng rồi chị gọi đồ ăn ngoài cho, ngoan nha!”
Nói xong vội đóng cửa xe, chạy vội lên lầu.
Bận rộn một hồi xong xuôi.
Quay lại, trong xe không thấy bóng dáng em đâu.
Chỉ thấy trong gió đêm, nó cởi áo phao, bên trong là chiếc áo khoác đen dài đang bay phần phật.
Tay cầm hai ly cà phê, tựa lưng vào xe, dáng người cao ráo nổi bật.
Mấy nhân viên ca đêm đi ngang qua đều “wow” một tiếng.
Khen không ngớt: “Trời ơi, đẹp trai quá!”
Tôi cũng hơi ngơ ngác trong thoáng chốc.
Nhưng ngay sau đó đầu óc tôi tỉnh bơ lại — đó là em họ mình, còn mới năm nhất đại học nữa kìa, nghĩ gì vậy trời!
Tôi bật cười, lắc đầu rồi bước đến.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰