Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện full, truyện hay. Tổng hợp đầy đủ và cập nhật liên tục.

Chọc Nhầm Đại Boss, Tôi Chạy!

Chương 8



“Nói đi!

 

Nói hết!”

 

Từ lời thú tội, tôi phát hiện anh đúng là một kẻ biến thái chính hiệu.

 

Khi chưa quen anh, anh đã âm thầm thèm khát tôi.

 

Anh lén chụp ảnh, theo dõi, cố tình “tình cờ gặp” tôi chỗ làm thêm… tất cả đều do anh sắp đặt.

 

Sau khi tôi bị đuổi việc không lý do, không tìm được việc mới cũng do anh giật dây.

 

Lừa tôi về “tổ”, anh dọn sạch mọi đàn ông liên quan tôi.

 

Danh sách liên lạc tôi có ít nhất tám tài khoản phụ của anh.

 

Chưa hết — bố mẹ tôi được công ty nước ngoài mời làm quản lý cũng là nhờ anh thu xếp.

 

Anh quỳ một gối trước mặt, tôi túm cổ áo siết chặt. “Anh muốn nuôi nhốt tôi à?” “Bảo bối, trong mối quan hệ này, thế thượng phong là em.

 

Anh vĩnh viễn thần phục em.” “Nếu anh là con ch.ó điên, thì sợi xích giữ anh lại nằm trong tay em.” “Bảo bối, em có muốn anh không?”

 

Ngón tay tôi lướt từ môi anh xuống yết hầu: “Tôi phải kiểm tra hàng trước.

 

Nếu trông ổn mà dùng không được, đừng trách tôi…” Chưa nói hết, anh cúi xuống hôn ngấu nghiến. “Bảo bối, đừng xin tha.”

 

Trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh ám muội vang không ngớt.

 

Anh đúng như tôi dự đoán — cực kỳ xuất sắc.

 

Lần nữa tôi bò xuống giường cầu xin tha, bị anh kéo ngược lại. “Bảo bối không muốn nằm giường?

 

Vậy đổi chỗ.”

 

Tôi lắc đầu như lắc chuông: “Hu hu hu, em sai rồi, anh không già mà…” Màn đạn lại xuất hiện chọc quê: 【Đổi chỗ?

 

Là cửa sổ kính sát đất, sofa, bếp hay bồn rửa tay đây?】 【Nữ phụ nghi ngờ khả năng ‘nấu ăn’ của nam chính, anh phải nấu suốt 7 ngày để chứng minh!】【Hehehe, không muốn cô gái hiểu chuyện nhanh quá.】 【Trời ơi khó hiểu quá, ai giải thích họ đang làm gì không?】Sau khi về Bắc Kinh, tôi một lần nữa gặp Hạ Thiển Tuyết.

 

Lần này cô trông tiều tụy nhiều. “Cô tìm tôi có chuyện gì?”

 

Cô cười gượng: “Xin lỗi, tôi đến để xin lỗi.”

 

Tôi bất ngờ trước sự thay đổi ấy.

 

Cô bắt đầu chậm rãi: “Âm thanh ám muội cô nghe qua cuộc gọi với anh tôi hôm đó, tất cả đều giả.” “Biết ai hạ thuốc anh ấy, tôi định nhân cơ hội có quan hệ với anh.” “Nhưng dù tôi cởi sạch, anh vẫn chán ghét, không động đến tôi.” “Anh còn tự làm mình bị thương để chống lại thuốc.” “Khi đó, tôi nhận ra anh thật sự không yêu tôi.

 

Dù mơ hồ, anh vẫn gọi tên cô.” “Nên tôi không cam lòng.” “Khi phát hiện điện thoại anh rơi và cô gọi đúng lúc, tôi tự biên diễn màn kịch cho cô hiểu lầm.”

 

Tôi khẽ gật. “Tôi biết rồi.”

 

Không xa, Hạ Chấp Tiêu bước lại, nắm tay tôi.

 

Anh ghé tai tôi thì thầm: “Bảo bối, anh bị hạ thuốc mà vẫn giữ trong sạch, vậy mà em lại bỏ rơi anh.

 

Em xem, phải bù đắp thế nào đây?”

 

Tôi véo mạnh tay anh. “Đừng tưởng em không biết anh nghĩ gì, đừng mơ.” “Bảo bối, thử xem, em nuốt trôi đấy.”

 

Ánh mắt anh nóng rực, nhìn chăm chăm môi tôi.

 

Tôi xấu hổ đá anh vài cú: “Anh im đi!”

 

Sớm biết vậy đã để anh tiếp tục nhịn, giờ đầu óc toàn nghĩ mấy chuyện đen tối.

 

Khi đi xa, tôi hỏi: “Sao anh lại đưa Hạ Thiển Tuyết về nuôi từ đầu?” “Trông anh không giống người tốt.”

 

Anh véo má tôi: “Anh không tốt?

 

Vậy anh bạn thanh mai trúc mã của em thì sao?” “Anh còn ghen nữa à?

 

Trả lời câu hỏi đi.”

 

Anh khẽ ho. “Lão gia nhà anh cưng cô ta, nên nhờ cô ta anh được nhiều lợi ích từ ông ấy.” “Nghe cũng hợp lý, ai không toan tính khi muốn nắm quyền?”

 

Tôi lạnh lùng: “Ai biết sau này anh có vì lợi ích khác tính tôi không.” “Tốt nhất là cách xa anh chút.”

 

Nói xong, tôi chạy vào trong tuyết.

 

Chỉ vài bước đã bị anh ôm từ sau. “Tiểu tổ tông của anh, tổng lợi ích thế giới cộng lại không bằng em.” “Đừng đùa nữa, mỗi lần em nói muốn rời anh, anh đều sợ c.h.ế.t khiếp.”

 

Tôi quay, hôn nhẹ môi anh: “Sợ à?

 

Đưa tay đây.”

 

Anh đưa tay ra.

 

Tôi đeo nhẫn nam vào ngón áp út anh. “Trói anh cả đời rồi đấy, sợ không?”

 

Anh mắt đỏ hoe, bế tôi lên khỏi đất: “Tiểu tổ tông, anh còn ước gì hơn nữa chứ!” (Hoàn)

 

(Đã hết truyện)

"TẤM BIỂN TRINH TIẾT" DÂNG TẶNG PHỤ THÂN (đọc thử truyện)

📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự: Cổ Đại, HE, Nữ Cường, Trả Thù,

Xương cốt mẫu thân còn chưa nguội lạnh, phụ thân đã thẳng tay giật bỏ áo tang trên người ta, khoác lên hỷ phục đỏ thẫm, đưa ta tiến cung.

 

Vậy mà ta vẫn mỉm cười với thiên hạ, lời lẽ nhẹ nhàng:

“Phụ thân yêu thương ta như ngọc như châu.”

 

Vì tranh đoạt một gốc nhân sâm để bồi bổ thân thể phụ thân, ta không ngại đối đầu công chúa, náo động đến mức kinh động thánh thượng.

 

Kể từ đó, thiên hạ đều truyền tụng về Triệu đại thiện nhân – kẻ tay trắng dựng nghiệp, hoài niệm thê tử quá cố, giữ mình thanh khiết, hết mực sủng ái độc nữ.

 

Ông từng được dân gian tôn là bậc trượng phu mẫu mực. Hoàng đế đích thân ban tặng tấm hoành phi khắc bốn chữ vàng: “Đức Phái Từ Thâm”.

 

Sau khi ông qua đời, có hai gã nam nhân khóc lóc gào thét, đòi đập quan tài nhận cha.

 

Ta mắt chẳng buồn liếc, chỉ lạnh giọng:

“Đuổi ra ngoài!”

 

“Nực cười! Phụ thân ta nào có con riêng? Các ngươi rõ ràng mưu toan bôi nhọ tấm hoành phi ngự ban của hoàng thượng. Đây không chỉ là sự khinh nhờn thanh danh cả đời của phụ thân ta, mà còn là sự phỉ báng thiên ân của bệ hạ!”

 

01

 

Quan tài lạnh lẽo cứng rắn đè vào xương khiến ta đau nhức tận tâm can, vậy mà ta vẫn ôm chặt lấy, bởi bên trong đó… là mẫu thân của ta.

 

“Phụ thân, con xin người… hãy để con tiễn mẫu thân trọn vẹn chặng đường cuối cùng…”

Ta gần như dốc cạn sức lực, tiếng cầu khẩn vỡ vụn nghẹn ngào từ kẽ răng bật ra.

 

Gương mặt phụ thân – gương mặt thường ngày vốn luôn điểm một nụ cười ôn hòa – giờ đây chỉ còn lại lạnh lẽo và bực bội.

 

“Vô lễ!”

 

“Được cùng Trưởng Công Chúa lên đường là phúc phần biết bao người cầu còn không được! Đây là việc lớn có thể rạng rỡ môn đình họ Triệu ta! Sao có thể để ngươi làm càn?”

 

Rạng rỡ môn đình?

 

Mẫu thân ta t.h.i t.h.ể còn chưa lạnh, linh cữu vẫn đặt ngay trước mắt!

 

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấu tận đáy mắt ông, thứ ánh nhìn hờ hững, bạc bẽo đến ghê người.

 

Thì ra cái gọi là “phu thê tương kính như tân” mà ta từng tin tưởng, chỉ là một tay mẫu thân ta khổ cực níu giữ.

 

“Phụ thân…”

“Nhưng… ngay cả bệ hạ cũng đã đồng ý trì hoãn thêm ít ngày…”

 

“Ngươi thì hiểu cái gì! Chính bởi mẫu thân ngươi đã mất, nên càng phải nắm lấy cơ hội này!”

 

Ông lạnh lùng cắt ngang lời ta, ánh mắt hờ hững liếc qua linh cữu, như thể đó chỉ là món đồ cũ kỹ chướng mắt cần phải dẹp bỏ.

 

“Chậm trễ thêm, ai dám chắc ân điển này còn giữ được? Đứng dậy!”

 

Ông ra hiệu cho đám người hầu đứng cạnh.

 

Mấy ả phụ nhân lực lưỡng lập tức ập tới, đôi bàn tay thô ráp ghì chặt lấy tay ta, cưỡng ép bẻ từng ngón đang bám chặt vào mép quan tài.

 

Móng tay ta cào vào gỗ cứng, phát ra những tiếng kèn kẹt nhức óc, từng cơn đau nhói xuyên thấu xương tủy.

 

Tiếng khóc gào và van xin của ta bị họ phớt lờ như gió thoảng.

 

“Buông ra! Đừng chạm vào ta!”

 

Phụ thân bước tới.

 

Ông cúi người, đôi tay từng ôm ấp ta khi thơ ấu, nay lại mang theo sự cứng rắn vô tình, từng ngón… từng ngón… bẻ gỡ đôi tay ta khỏi cỗ quan tài lạnh giá.

 

Mỗi một ngón tay bị cưỡng ép rời đi, đau đớn như có ai đó xé toạc lớp da thịt cuối cùng níu giữ ta với mẫu thân.

 

Đám phụ nhân lập tức xông đến, hung hãn lột bỏ bộ tang phục trắng tinh trên người ta, rồi cưỡng ép khoác lên bộ cung trang đỏ chói chói mắt.

 

Ta bị lôi xềnh xệch, nhét vào trong chiếc kiệu lạnh lẽo.

 

Rèm kiệu buông xuống, chặn lại tia sáng cuối cùng từ những ngọn nến leo lét nơi linh đường.

 

Giữa một khoảng tối đen ngột ngạt đến khó thở, qua khe rèm, ta cố nhìn lần cuối về phía bên ngoài—

nơi treo tấm hoành phi cao vời vợi, tượng trưng cho vinh quang của họ Triệu.

 

02

 

“Thẳng lưng! Eo ngươi c.h.ế.t cứng rồi sao?”

 

“Bốp!”

 

Cây roi dạy lễ quất mạnh vào bắp chân, đau đến mức ta loạng choạng suýt ngã. Mồ hôi chảy ròng ròng theo thái dương, rơi vào mắt, vừa rát vừa xót.

 

“Tay! Đỡ cho vững! Nâng cao thêm một tấc, ngươi định làm bỏng quý nhân sao?”

 

Lại một roi nữa vụt xuống, chuẩn xác quất vào cổ tay đang nâng chén trà.

 

Nước trà nóng hổi văng ra, bỏng rát đến mức mu bàn tay đỏ bừng, đau như bị lửa liếm.

 

Ta nén hơi thở, cố gắng giữ cho chén trà sắp trượt khỏi tay được vững vàng trở lại.

 

Mới nửa tháng, trên người ta đã chẳng còn chỗ nào lành lặn.

 

Những vết roi xanh tím chằng chịt khắp người, chỉ cần khẽ chạm vào cũng đau thấu tận xương tủy.

 

Đêm xuống, ta co mình trên chiếc giường gỗ cứng lạnh lẽo, lặng lẽ ngắm trăng ngoài song cửa, chỉ biết mân mê mãi mảnh khăn cũ mẫu thân để lại.

 

Trên đó vẫn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt, gần như không còn, nhưng là chút ấm áp duy nhất ta có thể bám víu.

 

Ta đem những nghiêm khắc gần như tàn nhẫn này quy về nỗi đau của Tôn cô cô trước sự ra đi đột ngột của mẫu thân, có lẽ còn xen cả thất vọng đối với đứa con gái vô dụng của cố nhân.

 

Cuối cùng cũng gắng gượng đến bảy ngày trước chuyến xuất cung, hoàng cung hạ ân, cho phép đám nữ tỳ theo hầu được về nhà một lần trước dạ yến.

 

Cửa cung vừa mở, ta lập tức lao ra ngoài.

 

Vừa xuống xe ngựa, ta tiện tay ném bọc quần áo mang theo cho lão quản gia đang đón:

 

“Không cần bẩm báo, ta vào dâng hương cho mẫu thân trước!”



Bình luận