Cái Móc Treo Và Lời Nói Dối
Chương 8
8
Lúc này cửa phòng lại bật mở, lần này là ba mẹ tôi bước vào.
“Bà thông gia, tôi gọi bà như vậy lần cuối.”
“Chúng tôi hợp tác với nhà các người, một lòng coi như người một nhà, chỉ nghĩ đến chuyện cùng nhau phát triển.”
“Còn các người thì sao? Đưa cả dự án ra để gài bẫy chúng tôi!”
Thì ra cái gọi là dự án hợp tác mới chỉ là cái bẫy do nhà họ Cố dựng sẵn.
Chỉ chờ khi dòng vốn của Lâm thị bị mắc kẹt, chuỗi tài chính đứt đoạn, họ sẽ thu lưới.
Đến lúc đó, nhà họ Cố sẽ đóng vai “cứu tinh”, buộc Lâm thị phải lệ thuộc hoàn toàn, thậm chí biến thành công ty con.
“Cố Vân Phong, anh tính toán hay thật. Làm vậy là muốn trói tôi ở bên anh cả đời đúng không?”
“Bất kể anh làm gì, tôi cũng không rời đi được, đúng không?”
“Đến khi đó anh mới yên tâm rước cô ta về, ba người sống với nhau cho vui?”
“Rồi để cô ta sinh con cho anh, vậy là có người thừa kế rồi.”
“Đừng có mơ!”
Tôi tiến sát, nhìn thẳng vào mắt Cố Vân Phong.
“Thật ra chuyện khó có con không phải do tôi, mà là do anh đấy.”
“Là anh bị tinh trùng yếu, bác sĩ nói anh gần như không thể có con.”
“Vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của anh nên tôi mới nhận hết lỗi về mình.”
“Lần trước khi biết tôi có thai, ngay cả bác sĩ cũng bảo đó là kỳ tích.”
“Tiếc là, chính tay anh đã phá hỏng kỳ tích đó.”
“Còn nữa, anh có biết tôi lấy được cái móc treo này bằng cách nào không?”
Nhìn vẻ mặt như sét đánh ngang tai của Cố Vân Phong, tôi vẫn chưa hả giận, bóp mạnh chân con thỏ trong tay, khiến anh ta đau đớn đến vặn vẹo.
“Tôi nhặt trong thùng rác đấy.”
“Cô gái kia chắc biết chuyện lộ rồi, coi cái thứ này như đồ xui xẻo, nửa đêm vội vã vứt vào thùng rác, sợ bị dư luận liên lụy.”
Ban đầu tôi định nhờ bạn thân đi nói chuyện, xem có cách nào lấy lại con búp bê này.
Không ngờ đúng lúc bắt gặp cô ta vứt, thế là tôi chẳng cần tốn công nữa.
“Còn về công ty Lâm thị, các người khỏi phải lo.”
Thật ra hôm ở bệnh viện, sau khi Cố Vân Phong rời đi, tôi đã nói rõ mọi chuyện với bố mẹ vì đã có được móc treo.
Dù họ cũng thấy chuyện này kỳ lạ, nhưng cuối cùng vẫn tin.
Ngay sau đó đã kịp thời ngăn chặn dự án hợp tác mà tôi dù đang làm ầm chuyện ly hôn vẫn còn bị ép phải tham gia, thậm chí còn tìm cách gài lại bọn họ một vố.
“Ký đi. Ký xong thì chúng ta chấm dứt hoàn toàn. Tôi cũng sẽ trả lại cái thứ xui xẻo này, bằng không…”
Chưa nói hết câu, chuông điện thoại vang lên, là của mẹ Cố Vân Phong.
Bà ta vừa nghe điện vừa biến sắc, cuối cùng nhìn tôi với vẻ không dám tin.
Nhìn biểu cảm đó, chắc chắn bà vừa nhận tin dữ từ công ty.
“Cái gì? Cô bắt tôi đưa tám mươi phần trăm cổ phần? Lâm Du Viên, cô điên rồi à?”
Cố Vân Phong thấy bản thỏa thuận mới thì hét lên.
“Anh đối xử với tôi như vậy, đây là cái anh phải bồi thường. Hơn nữa…”
Tôi giơ tay, làm động tác định bóp cổ con thỏ.
“Anh ký! Anh ký, Du Viên, chỉ cần em vui là được.”
Thấy tình hình không ổn, Cố Vân Phong lập tức nhượng bộ.
Không ngờ đến giờ anh vẫn còn diễn được.
Còn tôi, chẳng muốn nhìn mặt anh thêm chút nào, thẳng tay lấy bản ly hôn, tiện tay ném trả cái móc treo xui xẻo.
“Trời ơi, Du Viên, cậu đỉnh thật đấy! Cậu không biết đâu, trên mạng, từ lúc cậu đối đầu ba người nhà họ Cố, dư luận lật ngược hoàn toàn.”
“Họ đều nói cậu bình tĩnh quá, đúng chất khí chất của một người phụ nữ mạnh mẽ.”
Kiều Xảo – bạn thân của tôi – đứng chờ bên ngoài từ nãy, vừa thấy tôi liền ôm chặt đầy phấn khích.
“À, còn nữa, đoạn video trên mạng tớ cũng đã làm rõ rồi. Không biết Cố Vân Phong tìm đâu ra người diễn giống cậu như vậy. Rõ ràng bản thân ngoại tình, lại còn định lật ngược câu chuyện.”
Kiều Xảo vừa nói vừa đầy khinh bỉ.
“Viên Viên, cậu tốt với mình quá.”
“Đi thôi, hôm nay chị bao, uống say mới về!”
Tôi ôm lấy cổ Kiều Xảo, cùng cô ấy bước đi xa.
“Ai mà biết được?”
“Chỉ nghe nói trước khi chết, cô ta cứ lẩm bẩm gì đó về hệ thống cộng cảm.”
“Hệ thống này mà bị phá, cả hai người đều phải chết.”
“Nhưng lần này cha mẹ Cố Vân Phong coi như trả giá, con trai mất, cháu cũng không có, công ty cũng chẳng còn. Tự họ chuốc lấy thôi.”
Kiều Xảo thản nhiên nói.
“Thôi kệ, mặc kệ họ. Cuộc sống sau này của chúng ta, sẽ toàn là những ngày tốt đẹp.”
“Đúng vậy, nhất định chúng ta sẽ càng ngày càng hạnh phúc.”
Tôi và Kiều Xảo nhìn nhau cười, bắt đầu một cuộc sống mới.
(Đã hết truyện)
Sáu Năm Và Sáu Triệu (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
1
Bữa tiệc họp lớp mới ăn được một nửa, thì một cô phục vụ ngoài năm mươi tuổi bất ngờ lao vào, quỳ sụp xuống trước mặt mọi người.
Bà ta đập đầu “bộp bộp bộp” ba cái vang dội.
“Bà xin lỗi, bà mang nhầm món. Xin các cháu thanh toán giúp bà hóa đơn này được không? Nếu không, ông chủ nhất định sẽ đuổi việc bà mất!”
Hoa khôi lớp – Tề Điềm Điềm – vừa nghe xong liền lập tức chạy tới đỡ bà dậy.
“Đừng khóc mà dì, tụi cháu thanh toán cũng được. Dù sao thì tụi cháu kiếm tiền cũng dễ hơn dì. Không sao đâu…”
Tôi nhìn cái quán bình dân chỉ tầm trăm nghìn một người, giờ lại thành cái hóa đơn sáu triệu mỗi người, trong lòng liền hiểu ngay mọi chuyện.
Tôi lập tức móc điện thoại ra định gọi công an.
Nhưng bạn trai lâu năm của tôi – Tần Thời Tự – lại đè tay tôi xuống, bực bội nói:
“Chút tiền này thì là gì với bọn mình? Mau đi thanh toán đi. Nhớ lấy, đừng bao giờ làm khó người yếu thế hơn mình.”
Tôi đã yêu Tần Thời Tự suốt tám năm, từ năm nhất đại học.
Tôi luôn nhớ anh ấy xuất thân nghèo khó, lại có lòng tự trọng cao, nên lúc nào cũng cố giữ thể diện cho anh.
Nhìn bà phục vụ già đang khóc lóc thảm thiết dưới đất, tôi thở dài, chuẩn bị bước đến trả tiền.
Thì ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ như trong livestream.
【Aaaaaa! Cuối cùng cũng đến đoạn nam chính thành công quay về bên nữ chính! Nữ phụ độc ác nên bị đá khỏi sân khấu rồi!】
【Xem nữ chính Điềm Điềm tốt bụng chưa kìa. Chính mình còn chẳng đủ tiền ăn, vậy mà vẫn thương bà phục vụ bị sếp làm khó, sẵn sàng trả cái hóa đơn trời ơi đất hỡi này. Bảo sao nam chính bao năm nay vẫn không quên được cô ấy, cô ấy xứng đáng mà!】
【Nếu không phải năm đó mẹ nam chính bệnh nặng cần tiền, anh ấy đâu có bỏ nữ chính để đến với nữ phụ, chịu đựng bao nhiêu năm chỉ để chờ đến hôm nay! Đợi xem đi, anh ta sắp thâu tóm công ty nhà nữ phụ, đến lúc đó nữ phụ chỉ biết dùng tiền đập vào mặt người khác cũng tiêu đời thôi. Rồi ai cản được đôi chính về bên nhau nữa?】
Tôi lạnh sống lưng quay đầu nhìn Tần Thời Tự, phát hiện anh ấy đang nhìn Tề Điềm Điềm đầy dịu dàng.
Có lẽ vì ánh mắt tôi quá cháy bỏng, anh ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt giao nhau.
Khuôn mặt anh thoáng hiện vẻ hoảng hốt và xấu hổ, rồi nhíu mày, đẩy tôi ra một cái, thì thầm mỉa mai:
“Đến một bữa ăn cũng tiếc tiền, đúng là giống y như ba cô, hạng con buôn keo kiệt.”
Thấy anh ta chuẩn bị cà thẻ trả tiền, tôi lập tức móc điện thoại, run rẩy ngắt luôn thẻ phụ tôi từng cấp cho anh ta…
1.
Tần Thời Tự không quay đầu lại, cứ thế rời khỏi phòng bao để đi thanh toán.
Dòng chữ trước mắt lại nổ tung.
【Hu hu, nam chính vì nữ chính mà vung tiền trả hóa đơn, đúng là ngầu chết đi được!】
【Chính là đêm nay rồi! Nữ chính cảm động vì nam chính cứu bà phục vụ, sẽ dâng trọn trái tim cho anh! Từ đó nam chính sống mẫu mực, coi nữ phụ như ác quỷ, mãi đến khi nữ phụ phá sản, lưu lạc đầu đường, bị chủ nợ đánh chết cũng không còn dính líu gì đến nam chính nữa!】
【Trời ơi! Chỉ tưởng tượng thôi cũng sướng rơn! Mong đôi chính sống hạnh phúc ngọt ngào, còn nữ phụ độc ác thì cô độc cả đời, khóc hết nước mắt!】
…
Tôi nhìn những dòng chữ hiện liên tục trước mắt, móng tay đã cắm sâu vào thịt lúc nào không hay.
Bên tai bỗng vang lên một tiếng cười khẩy, kéo tôi trở lại thực tại.
Tôi quay sang, hoang mang nhìn về phía phát ra tiếng động – là Lâm Kiều Châu, bạn thân đại học của Tề Điềm Điềm.
Cô ta không hề tránh ánh mắt của tôi, thậm chí còn liếc tôi đầy khinh miệt rồi hừ lạnh:
“Nhìn cô kìa, chỉ vì anh Thời Tự muốn trả tiền vì Điềm Điềm thôi mà chịu không nổi rồi sao?”
“Lúc trước, cô dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu để cướp anh Thời Tự từ tay Điềm Điềm, hại cô ấy đau khổ suốt bao năm. Giờ chỉ chút tiền này, còn chưa đủ trả lãi đâu!”
…
Từ đầu đến cuối, Tề Điềm Điềm vẫn nhẹ nhàng an ủi bà phục vụ đang gào khóc, chưa từng ngẩng đầu lên lấy một lần.
Cứ như tất cả tranh chấp này chỉ là chuyện nhỏ của bọn “phàm phu tục tử” chúng tôi, còn cô ấy là hoa sen trong bùn mà chẳng hề nhiễm bẩn, coi tiền bạc như cặn bã.
Nhưng tám năm trước thì sao?
Khi mẹ Tần Thời Tự mắc bệnh nặng, anh buộc phải bỏ học đi làm kiếm tiền chữa bệnh.
Chính Tề Điềm Điềm là người đầu tiên vứt bỏ anh ấy, không thèm đưa ra lý do, lạnh lùng chất vấn:
“Không có tương lai thì làm sao xứng với tôi?”
Và đúng lúc đó, tôi – người vừa đi trả sách ở thư viện – đã vô tình chứng kiến tất cả.
Tôi lập tức đỡ lấy Tần Thời Tự đang quỳ gối cầu xin Tề Điềm Điềm, hứa sẽ lo toàn bộ viện phí cho mẹ anh và cả học phí cho anh.
Tần Thời Tự ôm chầm lấy tôi, còn Tề Điềm Điềm thì tức giận bỏ đi.
Hôm đó, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình đã chờ được tình yêu.
Nào ngờ, Tần Thời Tự – người đóng vai bạn trai hoàn hảo bên tôi suốt những năm đại học – hóa ra chỉ đang cố khiến Tề Điềm Điềm ghen tuông.
Thậm chí, tất cả đều là để sau này anh ta thành công rồi quay lại giành lấy cô ấy.
Anh chưa từng trách Tề Điềm Điềm, và càng chưa từng… yêu tôi.
Suốt tám năm qua, tôi tìm đủ mọi cách để chữa bệnh cho mẹ anh.
Bao lần kéo bà ấy từ cửa tử quay về.
Tôi còn sắp xếp bác sĩ hàng đầu, hộ lý và chuyên gia dinh dưỡng chăm sóc riêng.
Chỉ tính riêng tiền lo cho mẹ anh mỗi tháng cũng đã tốn cả trăm triệu.
Không dừng lại ở đó, tôi còn tận dụng mọi nguồn lực trong nhà để giúp anh – từ một sinh viên nghèo vô danh – trở thành doanh nhân trẻ có tên tuổi.
Tôi yêu không tính toán, không điều kiện, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội có tính toán kỹ càng từ anh.
Là sự tuyệt tình đến mức tận diệt.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰