BI KỊCH VÀ SỰ THỨC TỈNH CỦA NGƯỜI BỆNH
Chương 8
8
Cha tôi dù không thể được ghép thận, nhưng sau cơn bạo bệnh, ông lại càng trân quý thời gian và tình thân.
“Vẫn sống được mà, nhà mình chỉ vất vả hơn một chút thôi.”
Ông vừa ăn cháo mẹ nấu, vừa nở nụ cười hiền hậu nhìn tôi.
Bữa cơm tối, cả nhà quây quần bên bàn, chuyện trò rôm rả.
Không khí ấm áp như bếp lửa nhỏ cháy riu riu giữa những ngày giông bão vừa đi qua.
Bạn bè vẫn thường mang theo chút quà nhỏ ghé thăm.
Hàng xóm láng giềng lại thân thiết hơn xưa.
“Nhà mình từng lắm trắc trở, nên mới càng biết thương nhau.”
Cha tôi nắm tay tôi, nụ cười rưng rưng nơi khóe mắt.
Chính trong quãng ngày ấy, tôi nhận được lời mời từ Diễn đàn Y học Toàn quốc.
Ngày hôm đó, ánh đèn trên bục diễn sáng rực, dưới khán phòng chật kín người.
Tôi đứng đó, chậm rãi kể lại hành trình của gia đình mình:
“Mỗi sinh mệnh đều đáng được tôn trọng.
Mỗi gia đình đều xứng đáng được đối xử bằng tình thương.”
Giọng tôi hơi run, nhưng đó không phải vì sợ hãi, mà là niềm thương xót kiên cường, chứ không hề thấp kém.
Hội trường vỗ tay không dứt, nhiều y bác sĩ và người nhà bệnh nhân rơi lệ.
Sau buổi diễn thuyết, một bóng hình quen thuộc đứng đợi tôi ở cửa hội trường.
Là mẹ của cậu bé giường 12.
Bà nắm chặt tay tôi, nghẹn ngào rơi nước mắt:
“Cảm ơn chị vì ngày ấy không trách chúng tôi… Quãng đường này, chị đã chịu nhiều ấm ức rồi…”
Tôi nhẹ nhàng vỗ về lưng bà, cảm thấy trong ngực trào lên một dòng ấm áp.
“Không ai dễ dàng cả… số phận vốn luôn có cách an bài riêng của nó.”
Hai gia đình — không còn trách móc.
Không còn hận thù.
Chỉ còn lại hiểu nhau, và xoa dịu nhau.
Mười năm sau, Trương Tĩnh mãn hạn tù.
Danh bạ điện thoại của cô ta chỉ còn lại số của cha mẹ và hai người bạn học đã mất liên lạc từ lâu.
Cô ngần ngại rất lâu, rồi vẫn bấm gọi cho cha — Chỉ có một tiếng tút dài vang lên, không ai bắt máy.
Trương Tĩnh gửi CV đến từng bệnh viện, phòng khám, trung tâm công tác xã hội…
Lần nào cũng bặt vô âm tín.
Biển quảng cáo y tá áo trắng ngoài ga tàu điện ngầm, giờ đây chỉ như một sự nhạo báng tàn nhẫn cho cả lý tưởng và sự sa ngã của cô.
Người quen tình cờ gặp lại, ánh mắt tránh né, nói vài câu xã giao rồi lập tức lảng đi.
Một lần, cô nhận được lời mời phỏng vấn từ một phòng khám nhỏ.
Nhưng ngay khi xác minh lý lịch, người ta thẳng thừng từ chối:
“Xin lỗi, chúng tôi không tuyển người có tiền án.”
Ngoài đại sảnh, tiếng các y tá rì rầm, thở dài.
Trương Tĩnh thấy nhục nhã tột cùng.
Đêm về, cô lặng lẽ lên mạng tìm kiếm cái tên của mình.
Bài viết về “Vụ án Trương Tĩnh” vẫn còn tràn lan, vẫn được bàn tán không ngớt:
“Sao lại để cô ta được thả ra?”
“Đừng để cô ta bén mảng tới ngành y lần nữa!”
Bình luận toàn là những lời chất vấn và căm ghét.
Nhiều đêm cô mơ thấy mình quay lại bệnh viện, bị vây quanh bởi ánh mắt khinh miệt và tiếng chửi rủa, tỉnh dậy thì nước mắt đã ướt cả gối.
Trương Tĩnh ôm gối ngồi co ro trên sàn nhà, bật khóc không thành tiếng, cả người run rẩy không dừng lại được.
Cô nhớ về những quyết định năm xưa — từng cho là vì “cứu rỗi” —
Giờ lại hiện về là vô số khuôn mặt tuyệt vọng của người nhà bệnh nhân.
“Mình… thật sự là đang hành thiện sao?
Hay chỉ đang thỏa mãn khát vọng đạo đức ích kỷ của bản thân?”
Ở một nơi khác, ngày hội kỷ niệm “Bình đẳng Sinh mệnh Toàn quốc” lần đầu tiên được tổ chức dưới sự thúc đẩy từ các chính sách mới.
Tôi đứng trên sân khấu, ánh đèn rọi sáng, tay cầm bài phát biểu, tim đập dồn dập vì xúc động.
“Những năm qua, gia đình tôi từng trải qua khoảnh khắc tăm tối nhất vì tranh chấp ghép tạng.”
“Đó là thử thách đẩy tình yêu và nỗi đau đến giới hạn tận cùng.”
“Lúc đó, chúng tôi như bị cả thế giới bỏ rơi — bất lực, phẫn nộ, kiệt quệ.”
Tôi nhìn xuống hàng ghế khán giả, nhiều người đỏ mắt lặng lẽ lau nước mắt, những tràng pháo tay vang lên như những nhịp tim hòa chung một nỗi cảm thông.
“Công lý không chỉ là trừng phạt — mà còn là lời cảnh tỉnh dành cho những người nghĩ rằng mình đang làm điều tốt.”
“Bạn không có quyền định nghĩa hy vọng hay giá trị của người khác.”
“Mỗi quyết định đều đi kèm với những đấu tranh xé lòng.
Thiện hay ác, đôi khi chỉ cách nhau một niệm khởi.”
Tôi nghẹn ngào, nước mắt lặng lẽ trượt khỏi khóe mắt:
“Tôi chấp nhận dùng chính nỗi đau của mình, để kêu gọi nhiều người hơn nữa bảo vệ công bằng và giới hạn.”
Hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay.
Nhiều người đứng bật dậy, vỗ tay không ngớt, cảm xúc dâng trào.
Ống kính truyền thông bắt trọn khoảnh khắc ấy, ghi lại và lan truyền khắp mạng xã hội.
Sau buổi diễn thuyết, một số y tá và người nhà bệnh nhân bước lên, nắm chặt tay tôi.
“Cảm ơn chị, chị đã nói thay tiếng lòng của chúng tôi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên tấm biểu ngữ lớn treo trên cao:
“Tôn trọng sự độc nhất vô nhị của từng sinh mệnh.”
Tất cả những tăm tối, oán giận, tổn thương từng vây lấy tôi trong đêm dài…
Giờ đây, trong tràng pháo tay ấm áp ấy, đã lặng lẽ tiêu tan.
(Đã hết truyện)
#GSNH160 - TÌNH YÊU CHÂN CHÍNH VỐN DĨ KHÔNG CẦN CHỨNG MINH (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Quay lại Chương 7
16
Tôi nhớ thời gian mới cưới, chúng tôi thường nhắn tin, chia sẻ chuyện thú vị hàng ngày.
Sau khi Tô An Lam ly hôn và đưa con gái về nước, tần suất nhắn tin với Lục Trạch Vũ thưa dần.
Sau này, anh chỉ gọi điện hoặc nhắn vài câu ngắn qua SMS khi có việc.
Anh nói bận, không thích trò chuyện nữa.
Ban đầu, tôi chẳng nghĩ gì. Cho đến khi thấy anh ghim khung chat với Tô An Lam, và họ… chưa từng ngừng liên lạc.
Tôi hủy ghim.
Khung trò chuyện với tôi đã tụt xuống cuối danh sách.
Tôi xóa và chặn tài khoản đó, tiện thể chặn mọi liên lạc từ Lục Trạch Vũ.
Anh tôi biết tôi ly hôn, gọi điện mắng:
“Dựa vào đâu mày tha cho Lục Trạch Vũ dễ thế? Ly hôn phải làm nhà họ Lục chó gà không yên mới hả dạ!”
Tôi cười nhẹ: “Thôi anh à. Sáu năm hôn nhân em từng yêu chân thành, em không muốn nó kết thúc trong bùn lầy.”
Tôi muốn giữ thể diện.
Đầu dây im lặng, anh chửi: “Vô dụng.” Rồi cúp máy.
Vừa đặt điện thoại, tài khoản báo chuyển khoản 10 triệu từ anh tôi, kèm lời: “Cứ bước tiếp. Anh luôn là chỗ dựa cho em.”
Tôi cay mũi, cười mà nước mắt rơi.
May mà… tôi không cô đơn.
Anh tôi giúp đăng ký, tìm địa điểm mở công ty. Tôi là nhà đầu tư chính, nên mọi thứ tiến triển nhanh.
Lần đầu khởi nghiệp, tôi bận đến không chạm đất.
Thi thoảng, nghe người ta nhắc Lục Trạch Vũ bị ung thư gan.
Anh còn trẻ, dù giai đoạn cuối, nếu tích cực điều trị, bỏ tiền, vẫn sống thêm vài năm.
Lục Trạch Vũ điên cuồng liên lạc, muốn gặp tôi.
Tôi nghĩ ngợi, tranh thủ đến bệnh viện.
Gặp rồi, anh chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi – như nhìn bao nhiêu cũng không đủ.
Tôi thấy vô vị, định rời đi.
“Nguyệt Nguyệt…”
Anh gọi, chậm rãi: “Trước đây anh nghĩ mình yêu Tô An Lam, nhưng giờ mới nhận ra… cô ta chỉ là cố chấp thời trẻ anh không có được.”
“Những năm qua em luôn bên anh… anh chẳng thể rời xa em.”
Giọng anh khàn, nghẹn ngào: “Nguyệt Nguyệt… anh rất yêu em.”
17
Tôi nhớ đêm Tô An Lam qua đời, anh quỳ dưới mưa gào khóc, nói yêu cô ta đến chết đi sống lại…
Suýt nữa tôi bật cười.
Tình yêu của anh, rẻ mạt quá.
Vài mẩu chân thành góp nhặt, anh cũng khoe như tình sâu nghĩa nặng.
Đáng tiếc…
Những thứ anh từng keo kiệt, giờ tôi không cần nữa.
Tôi mỉm cười: “Nghỉ ngơi đi. Sớm gặp lại Tô An Lam, chẳng phải điều anh mong sao?”
“Không… không phải…”
Anh khàn giọng, như xé cổ họng phản bác.
Nói vài câu, anh thở gấp, thêm một chữ cũng khó.
Tôi tốt bụng đưa ly nước trên tủ: “Không quan trọng nữa, Lục Trạch Vũ.”
“Chuyện liên quan đến anh… tôi không quan tâm.”
Ánh sáng trong mắt anh vụt tắt, như mặt hồ chết lặng, không gợn sóng.
Tôi nghĩ mình nói rõ rồi.
Tôi biết anh vẫn nhìn theo.
Nhưng tôi không ngoảnh lại, lặng lẽ quay lưng, từng bước rời xa.
Hai năm sau, công ty tôi niêm yết. Trong tiệc mừng, tôi nhận cuộc gọi lạ.
Người tự xưng là luật sư của Lục Trạch Vũ, nói có chuyện quan trọng.
Tôi gặp ngay trong ngày.
Luật sư đưa xấp giấy – di chúc.
“Cách đây một năm, biết không sống lâu, Lục tiên sinh lập di chúc, dặn giao tận tay cô.”
Anh chia tài sản làm hai: một nửa cho mẹ, nửa còn lại… cho tôi.
Tôi bất ngờ. Với tình cảm anh dành cho Tô An Lam, tôi nghĩ anh sẽ để lại cho Nhân Nhân chút bảo đảm.
Không ngờ, anh để hết cho tôi – người vợ cũ đã ly hôn.
Có lẽ anh muốn chứng minh anh thật sự yêu tôi.
Nhưng anh không biết…
Tình yêu chân chính, vốn không cần chứng minh.
[HOÀN]
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰