Bà Nội Chồng Độc Mồm Gặp Phải Cháu Dâu Độc Não
Chương 9
Một tháng sau.
Bác trai bị người ta tố cáo vi phạm đạo đức lối sống trong thời kỳ chờ bổ nhiệm, bị đình chức để điều tra.
Bác gái biết mình bị cắm sừng, nổi đóa đánh nhau với ông ta, còn đá nhầm trúng “vũ khí sinh sản” khiến ông mất luôn khả năng làm bố.
Lưu Gia Thừa nhào ra can ngăn thì bị bác trai đang điên tiết đạp cho một cú, đập đầu vào bàn trà, chấn thương sọ não, trở thành người thực vật.
Còn bà nội, bị chuỗi sự việc dọa đến hóa điên, ngày ngày ôm cái mai rùa, cười ngu ngơ:
“Con không dám tạo nghiệp nữa đâu!
“Là con sai rồi! Con biết sai rồi!
“Rùa linh ơi, tha cho con đi mà!”
Cả nhà chồng tôi chỉ biết thở dài:
“Người làm, trời nhìn!
“Trời gây họa còn cứu được, tự gây họa thì hết đường sống!”
Chồng tôi thì ngốc nghếch đến mức còn tới nhà bạn thân tôi rước về con rùa 40 năm tuổi kia:
“Rùa linh, rùa linh, anh cho mày ăn thịt đây, mày nhất định phải phù hộ cả nhà tụi tao đó nha!”
Bạn thân tôi nghe tin xong, cuống cuồng gọi cho tôi:
“Ninh Ninh, con mày liệu có thừa hưởng cái não ngắn của tên ngốc Lưu Tiêu Vân kia không vậy!”
Nói đi cũng phải nói lại, Lưu Tiêu Vân ngày nào cũng lẩm bẩm với con rùa già đó.
Hôm đó đi dạo buổi tối, anh ta nhất quyết đòi vào mua vé số, tiện tay mua đại một tờ… thế mà trúng liền 5 triệu tệ.
Cả nhà tôi cũng dọn vào nhà mới rộng rãi khang trang.
Quả đúng là: Người ngốc có phúc của người ngốc.
Hay là nói — nhà tích thiện, ắt sẽ có phúc báo.
Chỉ mong tất cả người lương thiện đều được ông trời che chở, mạnh khỏe, an yên, gia đình hòa thuận!
— Toàn văn hoàn —
(Đã hết truyện)
GẶP LẠI BẠN TRAI CŨ TRONG TÌNH HUỐNG ÉO LE (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
Đi khám siêu âm màu tuyến vú, bác sĩ lại chính là bạn trai cũ của tôi.
Anh ta cầm đầu dò siêu âm, lạnh lùng nhìn tôi.
“Ngại ngùng cái gì? Kéo áo lên.”
“Với bác sĩ, bệnh nhân không phân biệt giới tính.”
Tôi cắn răng, mạnh tay kéo áo lên.
Mặt bạn trai cũ đỏ bừng trong thoáng chốc.
01
Tôi cầm tờ phiếu xét nghiệm, vừa vén rèm phòng siêu âm lên nhìn thấy bác sĩ, liền sững người tại chỗ.
“58, Khúc Mục Tâm, siêu âm màu tuyến vú.”
“Nằm lên, kéo áo lên, nghiêng người một chút.”
Giọng bác sĩ lạnh nhạt, không chút cảm xúc cá nhân, như một cái máy chính xác.
Cách nói này, y hệt như hồi trước.
“Khúc Mục Tâm, ngồi dậy… đừng cử động lung tung.”
Tôi hoảng hốt.
Người đàn ông cầm đầu dò với vẻ nghiêm cẩn kia, chính là bạn trai cũ của tôi.
02
Một người bạn trai cũ “đạt chuẩn”, nên coi như đã chết.
Chứ không phải như bây giờ, xuất hiện trong phòng siêu âm của bệnh viện, bảo tôi cởi áo nằm yên.
Tuyến vú vốn đã sưng đau vì bị sếp chọc giận, giờ lại càng tức tức khó chịu.
Thấy tôi cứ lề mề, ánh mắt anh lạnh đi.
“Ngại ngùng cái gì? Kéo áo lên. Ngoài kia còn ba mươi người đang xếp hàng, cô đang làm mất thời gian của mọi người.”
“Với bác sĩ, bệnh nhân không phân biệt giới tính.”
Được lắm, Giang Nhất Hằng, anh giỏi lắm.
Tôi nằm xuống thật nhanh, rồi không nghĩ ngợi gì, mạnh tay kéo áo mỏng lên.
“Biết rồi, bác sĩ, tôi cũng nghĩ thế.”
Không vì cái bánh bao mà mất mặt.
Nhưng tôi quên mất “bánh bao” của mình đang đau.
Động tác quá mạnh, làm tôi cắn môi dưới.
Đúng lúc ấy, Giang Nhất Hằng liếc qua, mặt anh đỏ bừng.
Tim tôi khẽ rung.
Trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh trước đây — bề ngoài đỏ mặt, nhưng thực chất chẳng hề nương tay.
Khi tôi còn đang ngẩn người, đầu dò siêu âm có gel lạnh áp lên da, khiến tôi hít mạnh một hơi, nhắm mắt để che giấu sự ngượng ngập.
Rõ ràng chỉ là kiểm tra bình thường, nhưng ở tay anh lại khiến người ta thấy kỳ lạ khó tả.
Giang Nhất Hằng là bạn cùng trường đại học của tôi.
Lần đầu chúng tôi gặp nhau là trong một buổi giao lưu liên khoa bình thường.
Tôi học cử nhân ngoại ngữ hiếm, anh học y, chương trình liền thạc sĩ, hơn tôi ba tuổi.
Lúc ấy, tất cả nữ sinh trong phòng đều bị anh thu hút.
Anh cô độc, lạnh lùng, da trắng, dáng cao, tuấn tú, lễ độ từ chối mọi lời mời, đứng trong góc như một đóa bạch liên hoa tách biệt thế giới.
Khi ấy tôi trẻ và bướng bỉnh, quanh mình là cả đội bóng theo đuổi, nhưng chẳng ai lọt mắt, chỉ thích kiểu “hoa trên núi cao” không thể chạm tới.
Sắp tan buổi, tôi “vô tình” làm đổ nước lên áo sơ mi trắng của anh.
Anh không tức giận, chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng đôi mắt đen trầm tĩnh.
Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy như anh nhìn thấu cả đầu mình.
Và thế là, tôi như ý xin được WeChat của anh, còn giúp anh giặt áo sơ mi.
Tôi vẫn nhớ rõ, hôm đó anh đứng dưới ký túc xá cởi áo đưa cho tôi, vành tai đỏ rực, y hệt một chàng trai ngoan bị bắt nạt.
Ai mà chịu nổi chứ?
3
“Xong rồi.”
Giang Nhất Hằng thu đầu dò siêu âm lại, tiện tay ném mấy tờ giấy vệ sinh thô ráp lên người tôi.
Cái dáng làm qua loa đó chẳng khác gì một gã đàn ông tồi vừa “xong chuyện”, hoàn toàn không liên quan gì đến hình tượng chàng trai ngoan năm xưa.
Tôi vừa nghĩ năm đó mình đúng là mù mắt, vừa nhanh chóng mặc lại quần áo, thu dọn đồ và chuồn thẳng.
Vừa ra tới cửa, liền bị gọi lại.
Là cô đánh máy trong phòng siêu âm vừa nãy đuổi theo.
Cô buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt nhìn tôi như có chút phấn khích, tựa như ngửi thấy mùi “dưa” nóng hổi.
“Cô Khúc, cô quên lấy phiếu rồi.”
“Xin mạn phép hỏi… cô có quen bác sĩ Giang không?”
Tim tôi khựng một nhịp — lộ liễu thế sao? Tôi thể hiện rõ vậy à?
“Tôi mới vào làm được một tháng, đây là lần đầu thấy bác sĩ Giang như vậy.” Cô nhỏ giọng giải thích.
“Giữa hai người có một kiểu… không khí rất vi diệu, tôi cũng không tả được…”
Tôi nuốt nước bọt, cười gượng hai tiếng: “Cô hiểu lầm rồi, chúng tôi chẳng có quan hệ gì cả.”
“Nếu có, chắc là quan hệ bác sĩ – bệnh nhân thôi?”
Vừa dứt lời, tôi đã cảm giác một luồng ánh mắt lạnh lẽo rơi lên người mình.
Cô đuôi ngựa vẫn nhìn tôi, ánh mắt như đang nói: “Thật không? Tôi không tin.”
Cô thà đi làm paparazzi, chứ ở đây đánh máy trong phòng siêu âm thì quá phí tài rồi.
Tôi quay người chuồn lẹ, tuyệt đối không dây dưa.
Lấy thuốc xong, tôi cúi đầu đếm hộp thuốc bước tới trước, không ngờ lại đâm sầm vào một vòng tay khoác áo blouse trắng.
Mùi thuốc sát trùng quen thuộc hòa cùng mùi dụng cụ y tế nhàn nhạt.
Ẩn dưới đó là một chút hương thơm dịu, giữa bầu không khí thuần túy mang tính xã hội ấy, lại len lỏi một chút mơ hồ mang màu sắc riêng tư, chui thẳng vào chóp mũi tôi.
Mùi hương này từng cuốn lấy tôi, đưa tôi lên đủ loại đỉnh cao kỳ diệu.
“Đi một mình à?”
Giang Nhất Hằng đút tay vào túi áo blouse, ngực cài một cây bút, dáng vẻ chỉnh tề.
“Ừ.”
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰