AI ĐANG Ở NHÀ TÔI
Chương 8
Tôi mặc kệ, bước thẳng đến đồn thì bị bà già phát hiện. Bà ta lao đến, túm lấy tay tôi kéo lại.
“Mọi người mau đến mà xem! Xem cho kỹ!”
“Chính con đàn bà không biết xấu hổ này đã cấu kết với công an, cướp lấy căn nhà mà con rể tôi phải đổ mồ hôi xương máu mới mua được, rồi còn đẩy nó vào tù nữa!”
“Chúng tôi là một gia đình hiền lành lương thiện, con gái tôi sắp sinh đến nơi, mọi người phải làm chủ cho chúng tôi!”
Sợ người ta không tin, bà ta còn khóc lóc sướt mướt ngay giữa đường, làm như vừa mất con vậy.
Người xung quanh mỗi lúc một đông hơn. Dù tôi biết mình không sai, nhưng cũng không thể không khó chịu khi bị áp lực bởi thứ gọi là “đạo đức giả”.
Tôi cố gắng giằng ra, nhưng chưa kịp thoát thì hai gã đàn ông từ phía sau bà ta bước ra.
“Đứng yên đó! Tao không ngại ra tay với đàn bà đâu!”
Tôi nhận ra ngay, đây chính là hai gã đàn ông trong video, kẻ đã giúp họ dọn sạch nhà tôi.
Quả nhiên, rắn rết cùng ổ.
Tôi không giận nữa, mà cười nhạt — cái kiểu cười khiến gã kia thấy khó chịu.
“Mày cười cái gì? Ai cho mày cười hả?!”
“Tôi cười thì đã sao? Miệng tôi, tôi cười. Không được chắc?”
Tên đó tức tối, rõ ràng bị chọc giận. Gã lao tới, túm lấy cổ áo tôi, có ý định ra tay.
Ngay lúc gã định động thủ, cảnh sát lập tức xông đến, kéo tôi ra phía sau bảo vệ.
Không lâu sau, hiện trường trở nên hỗn loạn.
Cảnh sát bên trong đồn nghe tiếng ồn cũng ùa ra, nhanh chóng bao vây đám người định hành hung và cản trở pháp luật.
17
Thì ra, từ sáng sớm hôm đó, cả đám người này đã tụ tập trước cổng đồn công an.
Cảnh sát từng ra khuyên can họ rời đi, nhưng đều bị bà già lớn tiếng đe dọa.
Bà ta nói, nếu họ dám động tay, nhỡ làm tổn thương đến đứa bé trong bụng con gái bà ta, thì sẽ không để yên cho bất kỳ ai trong đồn.
Gặp người hay làm loạn đã mệt, mà lại còn đang mang thai — thì đúng là “tránh voi chẳng xấu mặt nào”.
Thế nên họ chỉ có thể tạm thời nhún nhường.
Và giờ, thấy tôi xuất hiện, bà ta lập tức nhập vai diễn chính, sẵn sàng “mở màn”.
Người mặt dày thì có ba vũ khí: cãi chày cãi cối, ăn vạ, và… gào to.
Một tiếng hét của bà ta vang lên khiến người cả khu vực xung quanh đều nghe thấy. Người dân hiếu kỳ kéo đến ngày một đông, chật kín cổng đồn công an.
Người ta nghe bà ta kể lể từ đầu đến cuối, rồi bắt đầu chỉ trỏ về phía tôi.
Có người còn chỉ thẳng mặt mắng tôi tàn nhẫn, vô tình.
Nào là cướp nhà người ta, nào là khiến một bà bầu phải màn trời chiếu đất.
Nhưng họ đâu có biết, sự thật hoàn toàn không như lời bà ta dựng lên.
18
“Loại phụ nữ như cô mà cũng đòi mua được biệt thự tiền tỷ à? Ai mà biết được sau lưng cô có đang làm mấy chuyện mờ ám hay không!”
Vừa nói, bà già còn nhổ một bãi nước bọt về phía tôi đầy khinh bỉ.
Đám người đứng xem xung quanh thấy vậy thì lập tức lùi lại mấy bước.
Trong ánh mắt của họ cũng bắt đầu xuất hiện sự chán ghét, khinh bỉ.
“Đây là trước cổng đồn công an, không phải nơi để bà làm loạn! Có chuyện gì thì nói rõ, mọi thứ đều phải có bằng chứng!”
Bà ta nghĩ con gái đang mang bầu nên chẳng ai dám động đến mình, nên tất nhiên cũng không thèm để tâm lời cảnh cáo của cảnh sát.
Còn tôi thì đã không muốn phí thời gian đôi co với loại người như thế.
“Nếu ai cũng đang ở đây, vậy nói cho rõ luôn đi. Bà cứ luôn miệng nói căn nhà đó là của con rể bà, vậy sao con rể bà không đưa ra được một mảnh bằng chứng nào? Đến mức bây giờ còn đang bị giam ở trong kia?”
“Không có não thì không sao, nhưng loại vừa ngu vừa ngang như bà mới là đáng sợ!”
Câu nói đó khiến bà ta nghẹn họng, đứng chết trân không nói nổi câu nào.
Tôi nhìn bà ta, chờ xem bà sẽ còn bịa ra được gì nữa.
19
“Không đưa ra được bằng chứng đúng không?”
“Vậy để tôi đưa!”
Tôi lấy ra toàn bộ giấy tờ: sổ đỏ, căn cước công dân, sổ hộ khẩu, hợp đồng mua bán — từng thứ một, bày hết trước mặt đám người và cả những người đang đứng xem.
Thật ra, tôi đã từng đưa cho bà già đó xem tất cả những thứ này. Bà ta biết rõ tôi chính là chủ sở hữu ngôi nhà.
Nhưng bà ta vẫn muốn dùng chiêu “giả ngu – đạo đức giả” để gây áp lực cho tôi.
Chỉ là, bà ta không biết, tôi không phải loại người dễ bị đe dọa. Mấy trò đó với tôi chẳng có tác dụng gì hết.
Xem xong đống giấy tờ, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn về phía bà ta và gia đình dần chuyển thành khinh thường.
Không ai ngờ rằng, giữa thời đại này rồi, mà vẫn có loại người mặt dày đến vậy.
“Giấy tờ của cô là giả! Nhà đó rõ ràng là do chồng tôi mua!” — Cô gái mang bầu ngồi trên ghế bắt đầu gào lên, như thể không chịu nổi sự thật.
Tôi vẫn bình tĩnh đáp lại:
“Nếu giấy tờ của tôi là giả, thì mời cô đưa bản thật ra đây cho mọi người cùng xem. Đừng chỉ nói miệng.”
Không có bằng chứng, thì vĩnh viễn chẳng có lý lẽ.
Tôi ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng vào cả nhà họ, không cho họ bất kỳ cơ hội nào để chối cãi.
Sau đó, tôi quay sang người dân đang đứng xem, kể lại toàn bộ sự việc rõ ràng, từng chút một:
“Căn biệt thự đó đúng là đắt tiền, nhưng cũng là do tôi một mình làm việc vất vả, tích góp từng đồng mới mua được.”
“Vậy mà khi tôi đi công tác nước ngoài, họ tự ý phá khóa xông vào nhà, chiếm dụng như nhà của mình.”
“Không chỉ sống bẩn thỉu, làm hỏng toàn bộ nội thất, mà còn trắng trợn chuyển hết đồ đạc đi sau khi bị tôi phát hiện và yêu cầu dọn ra khỏi nhà.”
“Đây, video và ảnh chứng cứ, tôi đều có đủ.”
Tôi mở điện thoại, đưa hết bằng chứng ra trước mặt mọi người.
Đúng sai giờ đây đã quá rõ ràng.
Đám đông lập tức bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán về gia đình kia:
“Loại người gì mà mặt dày như vậy? Không phải của mình mà cũng dám cướp, biết xấu hổ là gì không?”
“Đúng rồi, còn dám ngồi trước đồn công an cản trở công việc, tưởng mang thai thì muốn làm gì cũng được chắc?”
“Loại này mà có con, chắc chắn dạy dỗ ra cũng chẳng ra gì!”
“Đúng là ghê tởm thật sự! Phải quay clip, đưa lên mạng bóc phốt!”
21
Giữa đám đông, có không ít blogger và phóng viên đã bắt đầu quay clip lia lịa.
Thấy mọi chuyện bị vạch trần, nhà họ cũng biết không còn đường lùi.
Bà già dắt con gái định chuồn đi, nhưng đã bị cảnh sát chặn lại và “mời” vào đồn làm việc.
Hai tên đàn ông từng phụ khuân đồ cũng bị tạm giữ vì tình nghi trộm cắp.
22
Vở hài kịch này cuối cùng kết thúc bằng việc cả gia đình họ… vào tù.
Sau khi ra tòa xét xử, Hồ Văn bị buộc phải bồi thường cho tôi 1,5 triệu tệ.
Dù hiện tại hắn không có tiền, thì cả phần đời còn lại của hắn cũng chỉ còn lại một việc — làm lụng để trả nợ.
Hai gã đàn ông kia bị kết tội trộm cắp, mỗi người nhận án mười năm tù giam.
Bà già bị khép tội xúi giục, chịu mức án mười lăm năm.
Còn vợ Hồ Văn, vì mới sinh con nên được xử nhẹ hơn.
Thấy từng người một phải trả giá xứng đáng, tôi cuối cùng cũng nguôi giận.
Sau đó, ban quản lý khu dân cư cũng chủ động liên hệ với tôi, thừa nhận mình có trách nhiệm trong chuyện này, và đồng ý chi trả 50% chi phí sửa chữa.
Tôi gật đầu đồng ý.
Con người sống ở đời, không được phép ức hiếp người khác.
Nhưng cũng tuyệt đối không thể để người khác lấn tới, hết lần này đến lần khác chà đạp mình mà vẫn im lặng chịu đựng.
— Hết —
(Đã hết truyện)
Bản Giao Ước Số Phận (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Ngôn Tình,
Hiện Đại,
"Chỉ cần cô đồng ý, tôi sẽ giải quyết mọi khó khăn của gia đình cô. Nhưng đổi lại, cô phải ký vào hợp đồng này."
Ngân Hà ngồi đối diện người đàn ông trước mặt, đôi tay cô siết chặt vạt áo đến mức các ngón tay trắng bệch. Ánh mắt của cô không dám chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh, người được biết đến như một kẻ không tim – Thiên Vũ, tổng giám đốc tập đoàn đa quốc gia họ Trần.
"Điều kiện của anh là gì?" Giọng cô run rẩy nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.
"Không nhiều. Trong vòng một năm, cô sẽ phải sống với tôi như vợ chồng. Tôi cần cô làm vợ tôi trên danh nghĩa, còn mọi thứ khác, tôi không quan tâm." Thiên Vũ khẽ nhếch môi, đôi mắt sắc bén chiếu thẳng vào cô. "Đổi lại, tôi sẽ trả hết nợ cho gia đình cô và chịu trách nhiệm chi trả viện phí cho cha cô. Đó là thỏa thuận công bằng, không phải sao?"
Ngân Hà cảm thấy long ng thắt lại. Gia đình cô đã kiệt quệ từ khi cha cô lâm bện***, còn mẹ cô thì không đủ sức làm việc nhiều giờ. Em trai cô cũng vừa bước vào đại học, mọi gán*** đều đổ lên vai cô, một nhân viên bán thời gian với mức lương ít ỏi.
"Vì sao lại là tôi?" Cô ngẩng mặt, đôi mắt trong veo đối diện với ánh nhìn lãnh đạm của anh.
"Đơn giản thôi. Cô là người hoàn toàn không có liên hệ gì với giới thượng lưu. Không ai nghi ngờ mối quan hệ của chúng ta là giả mạo," Thiên Vũ trả lời, giọng điệu lạnh lùng như một chiếc máy móc.
Ngân Hà cắn môi. Trước mặt cô là một hợp đồng, trên đó đã ghi đầy đủ những điều kiện rõ ràng. Một phần trong cô muốn từ chối, nhưng phần còn lại hiểu rằng cô không còn lựa chọn nào khác. Mẹ và em trai cô cần tiền, còn cha cô đang nằm trong phòng hồi sức với hóa đơn viện phí khổng lồ mà cô không cách nào thanh toán được.
Cô run run cầm lấy cây 乃út, ký tên mình lên giấy. Nét 乃út đầu tiên như khắc sâu vào trái tim cô, nhưng cũng là tấm vé cứu sinh duy nhất cho gia đình cô.
Thiên Vũ nhếch mép nhìn tên cô trên hợp đồng. Anh đứng dậy, đưa tay ra trước mặt cô.
"Từ nay, cô là vợ tôi – ít nhất là trên danh nghĩa. Sáng mai, tôi sẽ gửi người tới đón cô về nhà mới. Hãy chuẩn bị."
Cánh cửa đóng lại, để lại Ngân Hà ngồi bơ vơ trong căn phòng rộng lớn. Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống gò má. Cô tự nhủ rằng chỉ cần một năm thôi, cô sẽ vượt qua được. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, cuộc đời cô sẽ không còn như trước nữa.
Ngân Hà trở về nhà trong đêm, căn nhà nhỏ nằm trong con ngõ sâu cuối phố. Bóng tối phủ kín không gian, chỉ có ánh đèn vàng le lói từ phòng khách xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ. Mẹ cô ngồi trên chiếc ghế sờn, đôi tay gầy guộc đang cầm khung ảnh của cha cô, nước mắt lặng lẽ rơi.
"Mẹ," Ngân Hà gọi khẽ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Con đã về."
Bà Hà ngẩng mặt lên, nở một nụ cười nhạt. "Con về là tốt rồi. Em con đang ngủ, mẹ vừa dọn phòng cho nó."
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của mẹ, lòng Ngân Hà quặn thắt. Cô bước tới, quỳ xuống bên cạnh ghế, nắm lấy bàn tay bà.
"Mẹ ơi, con sẽ giải quyết được. Cha sẽ có tiền chữa bệnh, mẹ không cần lo nữa," cô nói, cố giữ vẻ mạnh mẽ.
"Nhưng... con sẽ làm gì?" Mẹ cô nhìn vào mắt con gái, ánh mắt lo lắng lẫn bất an.
Ngân Hà siết tay mẹ chặt hơn. "Mẹ đừng hỏi. Chỉ cần tin con. Tất cả rồi sẽ ổn thôi."
Bà Hà không nói gì, chỉ ôm lấy cô vào lòng. Ngân Hà vùi mặt vào vai mẹ, nước mắt cô rơi không ngừng. Cô không biết liệu quyết định của mình là đúng hay sai, chỉ biết rằng đó là điều duy nhất cô có thể làm vào lúc này.
Hôm sau, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ ngay trước ngõ nhỏ. Ngân Hà ngồi trong phòng nhìn qua cửa sổ, lòng tràn ngập cảm giác lạ lẫm. Cô không nghĩ rằng ngày đầu tiên bước vào cuộc sống mới lại bắt đầu theo cách này.
Một người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề bước xuống xe, gõ cửa nhà cô. Ngân Hà vội vã bước ra.
"Cô Ngân Hà?" Người đàn ông lễ phép cúi đầu.
"Vâng, là tôi."
"Tôi là trợ lý của anh Thiên Vũ. Anh ấy đã cử tôi đến đón cô. Hành lý của cô đâu? Tôi sẽ mang lên xe."
Ngân Hà ngập ngừng nhìn quanh căn nhà, mọi thứ đều gắn bó với cô từ khi còn nhỏ. Cô nắm chặt quai túi xách duy nhất, khẽ đáp, "Tôi không mang nhiều đồ. Chúng ta đi thôi."
Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn mẹ và em trai. Bà Hà nắm lấy tay cô, nước mắt tràn ra. "Con phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức."
Ngân Hà gật đầu, không nói thêm gì. Cô biết, chỉ cần nói thêm một câu, cô sẽ không thể rời đi.
Chiếc xe lướt trên đường phố đông đúc, dần tiến vào khu vực trung tâm xa hoa của thành phố. Ngân Hà không thể rời mắt khỏi những tòa nhà cao chọc trời và ánh đèn rực rỡ. Đây là thế giới của Thiên Vũ – một thế giới mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.
Khi xe dừng lại trước một căn biệt thự đồ sộ, Ngân Hà cảm thấy tim mình đập mạnh. Cánh cổng sắt lớn từ từ mở ra, để lộ con đường trải sỏi dẫn vào khu vườn xanh mướt. Cô bước xuống xe, ánh mắt bị hút vào căn nhà rộng lớn trước mặt.
"Chào mừng cô đến nhà mới," trợ lý của Thiên Vũ nói, nụ cười lịch thiệp trên môi.
Ngân Hà bước vào, cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác. Nội thất sang trọng với những chi tiết tinh xảo, sàn đá cẩm thạch sáng bóng, và những chiếc đèn chùm lấp lánh ánh vàng. Một người phụ nữ trung niên trong trang phục quản gia bước ra chào đón.
"Chào cô Hà, tôi là quản gia Kim. Từ hôm nay, tôi sẽ lo liệu mọi thứ cho cô. Nếu cô cần gì, chỉ cần nói với tôi," bà Kim nói, ánh mắt thân thiện nhưng không quá gần gũi.
Ngân Hà mỉm cười đáp lại, nhưng lòng cô vẫn đầy bất an.
Buổi tối hôm đó, Thiên Vũ trở về. Anh bước vào nhà với dáng vẻ ung dung nhưng vẫn toát lên sự uy quyền khiến người khác không thể rời mắt. Ngân Hà ngồi chờ trong phòng khách, bàn tay vô thức xoắn vào nhau.
"Đồ đạc ổn cả chứ?" Thiên Vũ hỏi, ánh mắt lướt qua cô.
"Vâng, cảm ơn anh," cô trả lời nhỏ nhẹ.
"Nghe này," anh nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy quyết đoán. "Từ hôm nay, cô là vợ tôi – ít nhất là trên danh nghĩa. Cô sẽ ở đây, tuân thủ mọi quy tắc tôi đặt ra. Cô không được phép rời khỏi nhà nếu không có sự đồng ý của tôi. Hiểu chưa?"
Ngân Hà gật đầu, cảm giác như mình vừa ký vào một hợp đồng với quỷ dữ. Nhưng cô không còn đường lui. Cô chỉ có thể tiến về phía trước.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰