Ác Phụ Trả Thù – Chấm Dứt Mọi Thứ
Chương 8
8
“Tô Vi Vi và đứa con kia, viện trưởng Từ sẽ đích thân ‘giao lại’ cho anh.
Dắt người của anh, cút khỏi tầm mắt tôi.”
Vừa mở cửa xe, tôi bồi thêm một câu:
“À, nhớ thay tôi cảm ơn ông già nhà anh. Món ‘quà tâm thần’ ông ấy gửi tới, tôi xin phép gửi trả nguyên đai nguyên kiện.”
Xe tôi vừa rẽ vào góc phố, điện thoại reo – là Thẩm Ly.
“Thông cáo vừa đăng lên, không chậm một giây!”
Trang chủ Tập đoàn Nam thị, tiêu đề in đậm, đặt ngay đầu trang:
【Do quan hệ hôn nhân giữa cô Nam Kiều và ông Trần Mặc đã được giải thể theo pháp luật, Tập đoàn Nam thị sẽ chấm dứt mọi hợp tác thương mại với Tập đoàn Trần thị và toàn bộ công ty liên kết từ hôm nay.
Các hợp đồng cũ sẽ được xử lý theo quy trình pháp lý, tương lai không còn bất kỳ quan hệ nào.】
Cả mạng xã hội chấn động.
Cùng thời điểm đó, một tập hồ sơ bảo mật được gửi đến Đội trọng án – Cảnh sát hình sự thành phố.
Bên trong là toàn bộ sự thật về vụ “tai nạn giao thông” ba năm trước.
Đoạn ghi hình bị xóa từ camera hành trình.
Tin nhắn mã hóa trong điện thoại Trần Mặc và Tô Vi Vi bàn chuyện “giải quyết phiền toái”.
Thậm chí còn có cả đoạn ghi âm Lưu Bằng bí mật thực hiện, chất vấn vợ mình về việc ngoại tình với Trần Mặc.
Bằng chứng rành rành.
Khi màn đêm buông xuống, tiếng còi cảnh sát xé tan sự yên lặng của biệt thự nhà họ Trần.
Cánh cửa lớn bị đẩy mạnh mở tung.
“Trần Mặc!” – Cảnh sát trưởng giơ thẻ và lệnh bắt.
“Anh bị tình nghi cùng Tô Vi Vi đồng mưu giết người – nạn nhân là Lưu Bằng. Chúng tôi tiến hành bắt giữ theo pháp luật.”
Còng số 8 lạnh lẽo khóa chặt cổ tay Trần Mặc.
Anh ta bị đưa đi ngay tại chỗ.
Trần Chi Hồng chống gậy đứng trong bóng tối nơi bậc thang, gương mặt không chút biểu cảm.
Sau 48 giờ thẩm vấn, Tô Vi Vi nhận hết mọi tội danh, đổ hết trách nhiệm về mình.
Trần Mặc vì “thiếu bằng chứng” nên được thả.
Khi anh ta lê thân xác mệt mỏi về lại nhà họ Trần, thứ đón anh là ánh mắt lạnh lẽo của quản gia, cùng chiếc vali ném ngay giữa sảnh.
“Cậu cả,” – Giọng quản gia đều đều, “Ông chủ đã dặn, từ giờ cậu không còn là người của nhà họ Trần.
Nơi này, cậu không được bước vào nữa.”
Trần Chi Hồng ngồi trong phòng khách, thong thả uống trà, mắt không thèm liếc con trai lấy một lần.
“Bố!” – Trần Mặc không thể tin nổi, gào lên.
“Bố nói gì vậy? Con là con trai của bố mà!”
“Con trai?” – Trần Chi Hồng đặt tách trà xuống, khẽ cười khinh.
“Một thằng ngu vì đàn bà mà kéo cả gia tộc xuống vũng bùn, cũng xứng làm con trai tôi?”
Ông khẽ ra hiệu.
Một người đàn ông có vài phần giống Trần Mặc bước ra từ thư phòng, lễ phép đứng phía sau ông.
“Làm quen đi.” – Giọng Trần Chi Hồng lạnh như thép.
“Đây là em trai mày – Trần Duệ.
Từ nay, Trần thị giao cho nó.
Còn mày, cùng với đứa con hoang kia, cút khỏi đời tao càng xa càng tốt.”
Trần Mặc như bị sét đánh ngang tai, mặt xám ngoét không còn giọt máu.
Anh ta dắt theo Trần Nhạc Nhạc, bị đuổi ra khỏi nhà một cách thảm hại.
Từ cậu ấm tiêu tiền như nước, Trần Mặc giờ phải thuê một căn phòng trọ tồi tàn nhất ở khu ổ chuột phía tây thành phố.
Cuộc sống trôi qua từng ngày, chậm chạp và rỉ máu như một con dao cùn han gỉ.
Năm năm sau.
Tầng cao nhất của trụ sở Tập đoàn Nam thị – phòng Tổng giám đốc.
Ánh đèn thành phố rực rỡ phía ngoài ô cửa kính sát đất…
Tôi ký vào văn bản cuối cùng, nhẹ nhàng đậy nắp bút máy.
Trên màn hình lớn trước mặt, bản tin tài chính đang phát sóng tin tức về thương vụ sáp nhập TL Group đã hoàn tất thành công.
Trợ lý nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ngập ngừng:
“Tổng giám đốc Nam… tin tức xã hội tối nay… e là chị nên xem một chút.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Màn hình chuyển kênh.
Một cậu bé gầy gò, mặc đồng phục học sinh đã bạc màu, đang bị cảnh sát áp giải.
Phía sau là một khu trọ xập xệ, trước cửa là cáng cứu thương phủ tấm vải trắng. Một bàn tay tái nhợt thõng xuống, dưới đất là vệt máu đỏ sẫm kéo dài.
Giọng đọc vô cảm của nữ phát thanh viên vang lên:
“…Chiều nay, tại thành phố xảy ra một vụ thảm án chấn động. Một thiếu niên 12 tuổi tên Trần M nào đó, do cuộc sống khốn khó kéo dài, không chịu nổi việc cha ruột – Trần M – thường xuyên say xỉn và bạo hành, đã dùng dao gọt hoa quả đâm trúng tim người cha, khiến nạn nhân tử vong tại chỗ…”
Ống kính lướt qua gương mặt cậu bé – trống rỗng và lặng câm.
Rõ ràng là Trần Nhạc Nhạc.
Chỉ là… những đường nét từng ngạo mạn, dữ dằn trên gương mặt ấy, giờ đây chỉ còn lại một mảng chết lặng, tăm tối.
Tôi điềm tĩnh tắt màn hình.
“Biết rồi.” – Tôi đứng dậy, khoác lấy chiếc áo khoác cashmere treo sau ghế.
“Thông báo xuống dưới: mười giờ sáng mai, họp khởi động dự án mới.”
Bước ra khỏi toà nhà, làn gió xuân lành lạnh phả vào mặt, mang theo mùi hương non trẻ của cỏ cây vừa chớm nảy mầm.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Tài xế mở cửa xe.
“Về nhà.” – Tôi nói.
Chiếc xe lặng lẽ hòa vào dòng xe cộ rực rỡ ánh đèn, thẳng tiến về phía xa – nơi ánh sáng không bao giờ tắt.
(Đã hết truyện)
Ký Ức Trong Kho Chứa Đồ (đọc thử truyện)
📌 Đề xuất truyện hay có thể loại tương tự:
Hiện Đại,
1
Sau khi tôi – con ruột thật sự – trở về nhà họ Hứa, cha mẹ lại để tôi ngủ trong kho chứa đồ, ăn cơm thừa canh cặn.
Thế mà họ vẫn cảm thấy còn thiếu thốn với An An, đứa con giả mạo kia.
Ngay sau khi chính phủ ban hành hệ thống [Công bằng con cái], họ lập tức liên kết cả nhà vào hệ thống đó.
Cha tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Có hệ thống công bằng tuyệt đối này rồi, An An sẽ không phải chịu ấm ức nữa.”
Mẹ nhẹ nhàng kéo tay tôi, giọng điệu không cho phép phản bác.
“Con về đây rồi, chiếm lấy tất cả những gì thuộc về An An, điều đó không công bằng với con bé.”
Anh trai thì suốt buổi mặt nặng như chì, không thèm nhìn tôi lấy một cái.
“Tôi chỉ nhận An An là em gái, cô nhặt được cái thân phận tiểu thư nhà giàu đã là quá lời rồi, đừng có mơ tưởng thêm gì nữa!”
Tôi cúi đầu nhìn bộ đồ chợ trời mình mặc suốt năm năm, rồi lại nhìn căn phòng công chúa xa hoa cùng đống hàng hiệu vô tận của An An, chỉ thấy nực cười không tả nổi.
Thế nhưng sau khi hệ thống bắt đầu có hiệu lực, họ lại là người sụp đổ.
……
Tan học, tôi đi bộ dưới trời nắng như đổ lửa về nhà, còn Hứa An thì ngồi xe Maybach riêng rời khỏi trường.
Tôi đẩy cửa biệt thự bước vào, cuối cùng cũng cảm thấy một chút mát mẻ.
Người cha trên danh nghĩa ném một xấp tài liệu xuống trước mặt tôi.
“Chính phủ mới ban hành hệ thống [Công bằng con cái], mau lại đây ký vào!”
Tôi sững người, ngơ ngác đứng tại chỗ.
Anh trai là người đầu tiên xông tới, đẩy tôi vào nhà.
“Còn giả vờ cái gì? Dạo này chúng tôi đã quá thiên vị cô rồi, An An đã nhẫn nhịn cô bao lâu, đừng được đằng chân lân đằng đầu!”
Mẹ tiến lại kéo tôi, giọng đầy khuyên nhủ:
“Tiểu Hoa à, tuy con bị trao nhầm và phải sống khổ mười mấy năm ở quê, nhưng An An cũng vô tội, bây giờ con về rồi, làm cha mẹ chúng ta tất nhiên phải đối xử công bằng với cả hai.”
“Để tránh thiên vị con, khiến An An bị thiệt, ràng buộc hệ thống là lựa chọn tốt nhất.”
Công bằng ư?
Tôi siết chặt vạt áo, lưng áo vải rẻ tiền ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào da, nóng nực và ngứa ngáy.
Còn Hứa An thì mặc hàng hiệu mát nhẹ, ăn trái cây do giúp việc cắt sẵn, cả người sạch sẽ, dễ chịu.
Tôi không nhịn được lên tiếng:
“Mẹ, thật sự là… mọi người đã thiên vị con sao?”
Cha đập mạnh bàn trà, chỉ thẳng mặt tôi quát lớn:
“Hứa Tiểu Hoa, con nói vậy là có ý gì? Con về rồi, chúng ta đã giao hết mọi thứ vốn thuộc về An An cho con, con có thân phận tiểu thư nhà họ Hứa, được học trường tư, ở biệt thự, có người hầu hạ — thế chưa đủ thiên vị là gì?!”
“An An là bảo bối của nhà này, từ nhỏ đến lớn đều chịu đủ thiệt thòi vì con. Chỉ có ràng buộc hệ thống mới có thể trả lại công bằng cho con bé!”
Cái ly trên bàn vì cú đập mà rơi xuống đất vỡ tan, tôi cúi đầu, chỉ thấy buồn cười đến mức không nói nên lời.
Hôm tôi về nhà họ Hứa, tôi mang theo con búp bê mình tự may, định tặng cho anh trai và Hứa An.
Nhưng khi Hứa An rưng rưng nước mắt, anh trai liền nổi giận đẩy tôi sang một bên.
“Tất cả là tại cô! Sao phải về đây phá nát gia đình chúng tôi?!”
Cha mẹ và người nhà vây quanh Hứa An dỗ dành, còn tôi cứ đứng đó như một kẻ ngoài cuộc, lạc lõng và vô vị.
Cha mẹ viện lý do “chuyển tiếp” để cho tôi ở trong phòng chứa đồ.
Lấy cớ Hứa An không quen, không cho tôi ngồi ăn cùng bàn.
Bạn học cười nhạo tôi mặc đồ cũ nát, giọng nói quê mùa.
Bọn họ bênh vực Hứa An, xé nát bài tập của tôi, đổ nước lau sàn vào phần cơm của tôi.
Tôi khóc lóc tìm đến cha mẹ, họ lại bảo tôi đang kiếm cớ vì học không giỏi.
Đến cả họp phụ huynh, họ cũng lười đến, chẳng màng hỏi han giáo viên về tôi, chỉ tranh nhau đi họp cho Hứa An.
Tôi biết, mình chẳng thể nào thân thiết bằng tình cảm máu mủ mười mấy năm giữa họ với Hứa An, nên tôi luôn tự nhủ: chờ thêm chút nữa thôi, đợi một chút nữa, tình thân sẽ đến.
Vậy mà giờ, họ lại nói… thế là không công bằng với An An?
Tôi nhặt xấp tài liệu dưới đất lên, bị câu quảng cáo trên bìa thu hút ngay lập tức.
[Hệ thống công bằng con cái] – giúp cha mẹ đối xử công bằng, không thiên vị, để mỗi đứa trẻ được yêu thương như nhau.
Tôi nhìn thẳng vào họ.
“Được, con ký.”
Tôi không còn mơ mộng gì tình thân từ họ nữa.
Lý do tôi cắn răng ở lại cái nhà này, chỉ vì điểm chuẩn ở thủ đô thấp hơn, tôi có thể dễ dàng thi đỗ vào trường tốt.
Sau kỳ thi đại học, tôi sẽ vĩnh viễn rời khỏi nơi này.
2
Nhân viên chuyên trách của chính phủ nhanh chóng đến tận nhà.
“Để đảm bảo hệ thống vận hành chính xác, tài sản của các thành viên gia đình sẽ được ràng buộc sâu với hệ thống, chúng tôi sẽ đánh giá mức độ thiên vị của cha mẹ và tiến hành điều chỉnh công bằng.”
Bố tôi là một doanh nhân, còn muốn cẩn thận đọc kỹ hợp đồng.
Nhưng anh trai tôi đã vội vàng ký tên cái roẹt.
Bấm vào trang bên dưới tiếp theo chọn vào nút theo dõi nhận truyện mới nhất
cảm ơn mọi người nhìu ạ 🫰🫰🫰 🥰🥰🥰